1081 Chương 1132 : Đại Nhi. Bầu trời trong trẻo, ánh nắng tươi sáng. Thời tiết hôm nay thật tốt. Lúc Sở Hoan trở về phủ tổng đốc, trong đầu vẫn nghĩ đến dáng dấp kiều mỵ của Lâm Lang, nhất là cuối cùng Lâm Lang dùng bộ ngực và cặp môi đỏ mọng giúp hắn giải quyết, vẻ mặt quyến rũ, khiến tim của Sở đại tổng đốc bây giờ còn đập thình thịch, toàn thân hắn sảng khoái, vẫn còn hơi nhũn ra, tối hôm qua thế mà dây dưa với Lâm Lang cả đêm, thể lực của mình cũng hao tổn.
1082 Chương 1133 : Tranh giành ngôi báu, ai cũng có dã tâm. Sở Hoan không hiểu rõ Lôi Cô Hoành cho lắm, nhưng đã từng tiếp xúc với Dư Bất Khuất. Thật lòng mà nói, đối với Dư Bất Khuất, hắn vẫn có mấy phần kính trọng.
1083 Chương 1134 : Thiên hạ tuy thái bình, vong chiến tất nguy! Sở Hoan giật mình, thất thanh nói: - Cướp đoạt? - Ngài đừng hiểu lầm, Xích Luyện Điện đương nhiên không ngốc, hắn là ông vua con ở Liêu Đông, tất nhiên biết rõ dân chúng chính là gốc rễ của hắn, thu phục lòng người còn không kịp, đương nhiên sẽ không cướp của dân chúng Liêu Đông.
1084 Chương 1135 : Tình duyên trong mộng. Tâm trạng Tiếu Hằng bây giờ cũng không được tốt. Thân là cháu ruột của Tiếu Hoán Chương, những năm gần đây, Tiếu Hằng được Tiếu Hoán Chương tin tưởng coi trọng, nhiều chuyện cơ mật đều phái Tiếu Hằng tự mình đi làm.
1085 Chương 1136 : Tai vách mạch rừng. Ngân Hương không dám nói nữa, chỉ cúi đầu, túm mảnh vỡ chén trà trong vạt áo vải thô của mình, đang muốn đứng dậy, chợt nghe Tiếu Hằng thở dài một tiếng, nhịn không được nhìn Tiếu Hằng, thấy y mặt buồn rười rượi, tiểu nha hoàn do dự một chút, rốt cuộc hỏi: - Công tử, người.
1086 Chương 1137 : Lòng người khó đoán. Giọng Sở Hoan lại vang lên, hình như có chút lo lắng, hỏi: - Nếu chúng ta thật sự đánh Bắc Sơn, Chu Lăng Nhạc bên kia sẽ có động tĩnh gì hay không? - Sở đốc lo Chu Lăng Nhạc thừa dịp chúng ta đánh Bắc Sơn, xuất binh công đánh phía sau chúng ta? Có người lập tức hỏi.
1087 Chương 1138 : Ăn nói bừa bãi. Tiếu Hằng nghiêm nghị nói: - Sở đốc anh minh! Sở Hoan hơi có ý cười, hỏi: - Tiếu công tử lần này đến đây, chính là vì giải thích việc này sao? Sờ lên cằm cười nói: - Thật ra cũng không cần phải chạy đến đây giải thích, chúng ta đều là quan quân, Tiếu đốc là tiền bối của bản đốc, lúc mới tới Tây Bắc, được Tiếu đốc chiếu cố, bản đốc vẫn ghi nhớ trong lòng.
1088 Chương 1139 : Hẹn hò. Tiếu Hằng nghe nói Ngân Hương quả thật đã đến, vui mừng hớn hở, chợt cảm thấy mị lực của mình thật không tầm thường, đang muốn bước ra mở cửa, lập tức cảm thấy xiêm y hơi lộn xộn, vội vã chỉnh trang lại một chút, rồi mới bày ra nụ cười có sức hút nhất, đi tới trước cửa, kéo then mở cửa ra.
1089 Chương 1140 : Ác đạo luân hồi. - Đừng, tuyệt đối không nên. Tiếu Hằng lập tức nói, tỏ vẻ rất lo lắng: - Ngân Hương, ta quyết không thể để nàng vì ta mà mạo hiểm lớn như vậy, dù sao nàng vẫn còn làm việc ở phủ tổng đốc, đừng nói nhúng tay việc này, ngay cả nghị luận, chỉ sợ cũng bị Sở đốc nghi ngờ, nàng nhất định phải bảo vệ mình cho tốt, vạn lần không thể bị ta liên lụy.
1090 Chương 1141 : Phượng Hoàng niết bàn, Long Vương trường sinh! Sở Hoan nhớ đến tòa miếu ở phương xa đã bị Tì Sa Môn thiêu hủy, lại nhớ đến Mị Nương và Thú Bác Già tới nay không rõ tung tích, lúc Quỷ Đại Sư lâm chung đã từng nói, chỉ cần độc tố trong người Mị Nương được trừ bỏ sạch sẽ bình yên vô sự, thì Thú Bác Già sẽ đến Trung Nguyên tìm mình, nhưng thời gian như gió thoảng, đã hơn một năm rồi, mà hắn vẫn không nhận được chút tin tức nào của hai người.
1091 Chương 1142 : Phiên dịch kinh văn. Như Liên lắc đầu nói: - Đây là lời trong kinh Phật, mỗi đời Long Vương cuối cùng đều sẽ vì kịch độc lan tràn toàn thân mà tự mình hủy diệt chính mình.
1092 Chương 1143 : Sơn móng chân. Ánh đèn sáng lập loè, Sở Hoan lúc này lại không hiểu ra sao. Như Liên không phụ hi vọng của Sở Hoan, hai mươi bốn câu tiếng Phạn tất cả đều được phiên dịch, nhưng sau khi dịch ra, Sở Hoan ngược lại càng thêm hồ đồ.
1093 Chương 1144 : Đêm yên tĩnh. Trong phòng yên tĩnh một lúc lâu, Sở Hoan tô xong cái móng chân cuối cùng, nhìn mười móng chân đỏ tươi nổi bật trên ngón chân trắng nõn, khẽ cười: - Phối hợp với phượng trấp, đôi chân nhỏ này lại càng đẹp hơn rồi.
1094 Chương 1145 : Khác biệt. Không gian im ắng, trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc của Tố Nương đang rúc vào ngực Sở Hoan. Hai người đều đang nằm dưới sàn nhà, toàn thân mềm nhũn, trán lấm tấm mồ hôi, gương mặt đầy mệt mỏi và thỏa mãn.
1095 Chương 1146 : Thím. Tiếu Tĩnh sanh cười lạnh: - Theo như lời ngươi nói, đây chính là danh sách vật tư? Tiếu Hằng gật đầu: - Đúng vậy. Cũng chỉ có làm vậy, Tây Quan mới có thể tin tưởng vào thành ý của chúng ta.
1096 Chương 1147 : Quân chính. Mấy ngày nay tâm tình của Sở Hoan không tệ, tin tức tốt không ngừng truyền đến. Tin tốt thứ nhất, là từ Hình Bộ truyền tới. Về vụ án của Công Tôn Sở, đã là che quan định luận, để loại trừ kẻ địch, Đông Phương Tín trăm phương ngàn kế vu hãm Công Tôn Sở và nhiều quan viên nữa.
1097 Chương 1148 : Cái bọc. Tổng đốc An Ấp nhớ tình nghĩa xưa, phái người đưa nông cụ tới, Sở Hoan tất nhiên vui mừng, nhưng còn một điều khiến hắn càng thêm vui mừng, người phụ trách vận chuyển nông cụ đến Tây Sơn chính là Vương Hàm và Liễu Béo dưới trướng Vệ Thiên Thanh.
1098 Chương 1149 : Ban công. Hành dinh Sóc Tuyền. Tất cả Châu Phủ Đại Tần đều thiết lập hành dinh, nói theo cách thông tục, chính là dịch trạm dùng để tiếp đón quan viên nơi khác, với tư cách hành dinh phủ thành Tây Quan, mặc dù quy mô không tú lệ ưu mỹ như hành dinh Vân Sơn, nhưng cũng có vài phần khí phái.
1099 Chương 1150 : Dược ông. Trên đài, yên tĩnh một hồi, vẫn là Sở Hoan phá vỡ yên lặng, hắn lấy một trang giấy từ trong lòng, cũng không lớn, để lên bàn, mỉm cười nói: - Mời phu nhân xem qua! Lưu Ly phu nhân hơi tò mò, ngón tay ngọc cầm trang giấy, nhìn thoáng qua, liền thấy phía trên có một ký hiệu hết sức cổ quái, đôi mày thanh tú cau lại, chợt nói: - Nếu như ta nhìn không nhầm, đây là Phật phù! Trên trang giấy kia, đúng là ký tự chữ Vạn.
1100 Chương 1151 : Ve sầu. Lưu Ly phu nhân nhịn không được đưa mắt nhìn thoáng bên ngoài đài quan sát, cỏ cây non tươi, ao xanh sóng biếc, cảnh vật rất yên bình, thu hồi ánh mắt, nhẹ giọng hỏi: - Ý công phó là hành dinh bị người ta giám sát? Sở Hoan khẽ vuốt cằm: - Có lẽ là thế.