21 Mạc Kỳ Hàn trầm thấp cười, biết Lăng Tuyết Mạn không còn khí lực lại buông lỏng tay, tách ra hai chân của nàng, môi lại phủ trên người nàng từ kịch liệt điên cuồng trở nên ôn nhu triền miên.
22 Quản gia yên lặng quỳ gối trước linh đường, khuôn mặt nghiêm túc, bi thương. Lăng Tuyết Mạn dừng chân ở màn trướng, ngây ngốc nhìn quản gia, nhìn đại sảnh sáng ngời, trong lòng trống rỗng.
23 Quản gia đi ra ngoài để lại linh đường trống rỗng. Lăng Tuyết Mạn nửa quỳ nửa ngồi hoảng hốt nhìn cỗ quan tài. Thể xác và tinh thần mệt mỏi, nàng thật muốn nằm xuống ngủ một giấc, hi vọng vừa tỉnh ngủ, mẹ sẽ ở bên nàng ôn nhu cười “Tuyết Mạn, hết thảy đều trôi qua rồi.
24 Ngồi ở trong bồn tắm mờ mịt hơi nước, Lăng Tuyết Mạn thất thần, đáy mắt lại một lần nữa trở nên mơ hồ. Không dám cho nha hoàn thấy đầy người nàng là dấu vết bị người ta chiếm đoạt, làm cho người ta biết nàng đã không còn hoàn bích, cho nên nàng dấu đi tấm drap giường mang máu, lấy cớ bảo nha hoàn đổi cái mới, lại đuổi rồi các nàng đi ra.
25 Nghe vậy, đám người Mạc Kỳ Diễn càng ngạc nhiên nhìn Lăng Tuyết Mạn, có chút tim đập mạnh, có chút mê mang, còn có loại cảm giác nói không rõ ràng. Tam Vương gia Mạc Kỳ Minh vốn lạnh lùng, cũng hơi giật mình nhưng rất nhanh liền nghiêng đầu, vẫn lạnh nhạt như cũ làm người ta không dám tới gần.
26 Ngày cuối cùng túc trực bên linh cữu, Lăng Tuyết Mạn rốt cục nghe được Tam Vương gia mở miệng nói chuyện!“Nhị ca, sáng mai tứ đệ hạ táng. Đệ đột nhiên nhớ tới Tứ đệ lúc còn sống thích nhất nhẫn Tử Ngọc.
27 “Hả?”Lăng Tuyết Mạn đem ánh mắt từ nhẫn Tử Ngọc dời đến trên mặt Mạc Kỳ Dục, giật mình hai giây, sau lơ đễnh bĩu môi miễn cưỡng nói: “Thất Vương gia nói đúng.
28 “Ngài vẫn là đừng kêu ‘Tứ tẩu’. Ta nghe mà sợ!” Lăng Tuyết Mạn không nhanh không chậm mà nói xong, khinh bỉ trừng mắt nhìn Mạc Kỳ Dục xong quay mặt đi.
29 Đêm tối đen, mây che hơn nửa vầng trăng, chỉ để lại một vài tia sáng rọi chiếu. Lăng Tuyết Mạn ngủ rất sâu, bởi vì sợ mà không để cho Xuân Đường tắt nến.
30 Thú vị cái đầu của ngươi!Lăng Tuyết Mạn cắn răng, ánh mắt hung ác, trong lòng chỉ hận không có công năng đặc dị gì có thể dùng ánh mắt giết chết dâm tặc cực kỳ không biết xấu hổ này!Mạc Kỳ Hàn sung sướng nhướng mày chống lại ánh mắt Lăng Tuyết Mạn, giễu cợt nói: “Đừng trừng mắt, trừng cũng không thay đổi được sự thật ngươi là nữ nhân của ta! Ha ha, tuy rằng ta đối với tiểu nha đầu ngây ngô ngươi không có nhiều hứng thú, đối với ngươi ngực nhỏ không phải rất hài lòng, nhưng vì không có phát hiện ra nữ nhân thích hợp nên cũng đành chấp nhận!”Đi chết đi.
31 Mạc Kỳ Hàn làm như đoán được ý tứ Lăng Tuyết Mạn, môi mỏng bĩu một cái, trầm giọng nói: “Có thể giải huyệt câm của ngươi. Nhưng ngươi đừng nghĩ đến kêu to hoặc là chống cự, bằng không ta trực tiếp giết chết ngươi!”Lăng Tuyết Mạn vội nháy mắt, ý bảo nàng hiểu được, nhất định nghe lời hắn.
32 “Nha đầu ngươi đây là dựa vào chổ hiểm chống lại ta! Ngươi không sợ ta chưa kịp khinh bạc ngươi đã chết đi rồi sao?” Mạc Kỳ Hàn khàn khàn nhắc nhở. Nghe vậy Lăng Tuyết Mạn nhanh dừng động tác, ngẩng đầu thất kinh hỏi: “Đúng rồi lúc nãy ngươi bảo ngày mai là ngày chết của ta là ý gì?”“Ha ha, rốt cục quan tâm tới bản thân mình sống chết?” Mạc Kỳ Hàn trêu tức, nheo lại con ngươi “Muốn biết, trước lấy lòng ta! Nếu tâm tình ta tốt, có thể cứu ngươi, còn nếu ngươi làm không được, thì tối nay là lần cuối cùng ta nhấm nháp ngươi, về sau hai ta sẽ là vĩnh biệt!”“Ngươi lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.
33 Lăng Tuyết Mạn đấu tranh tư tưởng hồi lâu, rốt cục dời thân mình đến gối lên khuỷu tay Mạc Kỳ Hàn. Mạc Kỳ Hàn cúi đầu, môi đặt nhẹ trên môi Lăng Tuyết Mạn một chút, nhưng chưa rời đi mà là dán lên đôi môi cánh hoa của nàng, trầm thấp nói: “Nha đầu ngươi sẽ thích ta.
34 “Sao? Lại không nghe lời sao?” Mạc Kỳ Hàn đè lại thân mình lộn xộn của Lăng Tuyết Mạn, khàn khàn nói nhỏ: “Trong chốc lát trời sẽ sáng, ngươi muốn có người tiến vào thấy như vậy một màn sao? Đến lúc đó ta không sao, còn người chết nhất định là ngươi!“Ngươi! Ta không tin! Nếu bọn họ coi ta là dâm phụ thì cũng sẽ coi ngươi giống như vậy!” Lăng Tuyết Mạn giận tái mặt gầm nhẹ.
35 “Ha ha! Khá lắm! Nha đầu nhanh mồm nhanh miệng! Lăng Bắc Nguyên chịu gả ngươi ột người chết sao?” Mạc Kỳ Hàn cười khẽ đồng thời một đôi mắt sâu trói chặt ánh mắt Lăng Tuyết Mạn.
36 Khi ánh rạng đông dâng lên là lúc trong phòng ngủ Tứ Vương gia đột nhiên truyền ra vài tiếng thét chói tai. Thanh âm cực lớn làm Xuân Đường cùng Thu Nguyệt canh giữ ở gian ngoài, còn có hai cái nha hoàn khác kinh hách, nhanh chạy vào tiến vào!Các nàng chỉ thấy mặt Tứ Vương phi trắng bệch, không có chút huyết sắc nào, ánh mắt trống rỗng nhìn cửa sổ, tóc rối tung không chịu nổi, môi không ngừng run rẩy, không biết đang nói gì.
37 Quản gia phái hai nha hoàn không ai khác ngoài Xuân Đường cùng Thu Nguyệt. Nhưng bởi vì Lăng Tuyết Mạn phản ứng quá mức kịch liệt, ai cũng không dám mạnh tay thay quần áo cho nàng, chỉ vây quanh ở trước giường lo lắng kêu: “Vương phi, chúng nô tì trước thay quần áo, rửa mặt, chải đầu cho ngài đi!”“Phu quân đừng trách thiếp, không phải thiếp muốn khai hòm phu quân!”“Phu quân muốn đầu thai thì đi đi, đừng tới tìm thiếp, không được, van cầu chàng đừng tới tìm thiếp, thiếp sợ, sợ!”Lăng Tuyết Mạn nói năng lộn xộn, lầm bầm lầu bầu.
38 Mạc Kỳ Diễn lắc đầu, thần sắc nghiêm trọng nói: “Phụ hoàng, quan tài Tứ đệ không có mở ra. Hôm qua Tam đệ nói muốn đem nhẫn Tử Ngọc của Lăng Vương thúc lúc còn sống lưu lại cho Tứ đệ đeo.
39 “Là thật sao?” Hoàng Hậu vừa mừng vừa sợ nói: “Có thể một lần nữa làm người là việc rất tốt, không thể mở hòm, không được làm khổ Hàn nhi!”“Ah. . . Ah.
40 Tứ Vương gia nhập táng đã hơn mười ngày, Lăng Tuyết Mạn tạm thời buông lỏng, chỉ cần đi từ đường thắp cho phu quân của nàng ba nén nhang là được rồi, thời gian khác nàng tự do hoạt động.