81 Đầy trời hoa đào phi vũ, dòng suối xanh trong vắt uốn lượn giữa rừng đào đỏ rực như lửa. Một đóa hoa hồng thắm nhẹ nhàng rơi trên tóc mai. “Nhã nhi, nàng thực đẹp.
82 Tường thành cổ xưa của thành Trường An nguy nga xuất hiện trong tầm mắt, nơi tọa lạc hoàng đô đầy khí phách và tôn quý, phảng phất như thể hít sâu một hơi cũng đều ngửi được mùi huyết tinh từ ngàn năm quanh quẩn nơi trái tim.
83 Ánh trăng sáng tỏ, thành Trường An ở rất xa chỉ còn thấy bóng dáng mơ hồ. Tử Thanh đứng trên con đường ngoài thành Trường An, ôm lấy Nhã Hề, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, nước mắt rơi xuống thân thể run rẩy của nàng: “Nhã nhi, về sau, cho dù chết ta cũng sẽ không rời khỏi nàng một bước.
84 Lại trở lại Vân Châu, vốn tưởng rằng là một mảnh đất khô cằn, nhưng ngàn lần không ngờ tới từ sau khi Ma Ô phóng hỏa xong, dân chúng lại lặng lẽ trở về, một lần nữa kiến tạo lại gia viên của mình.
85 Đại đường phủ nha, chữ “hỉ” đỏ thẫm tạm thời dán lên đặc biệt khiến người ta chú ý. Lúc Tử Thanh cõng Nhã Hề vào đại đường, bách tính Vân Châu liền vỗ tay rào rào.
86 Kèn hiệu của quân Đột Quyết bỗng nhiên vang lên ngoài thành Vân Châu, trống trận rền vang lên, như thể sét đánh giữa trời quang. “Người…Đột…Quyết lại tới nữa!” Dân chúng Vân Châu nhịn không được mà phát ra một tiếng hét kinh hãi, chẳng lẽ lúc này lại phải rời nhà tha phương sao?“Mọi người đừng hoảng, họa là do ta gây ra, để ta đi.
87 “Tử Thanh công tử, phía trước chính là tuyệt cốc!”Cưỡi ngựa tới trước cửa cốc, bên trong khói lửa cuồn cuộn, hiển nhiên là đã ác chiến lâu rồi. “Lần này A Sử Na Côn dẫn theo bao nhiêu binh mã?” Tử Thanh nhìn kỹ địa thế rừng núi hai bên trái phải tuyệt cốc, vội vàng hỏi tướng sĩ Đột Quyết đi theo sau.
88 Chờ Đỗ y quan bôi thuốc xong, băng bó lại rồi, Tử Thanh liền đi vào phòng đổi lại một thân thanh bào, lo lắng liếc nhìn phòng Triều Cẩm một cái, sau đó xoay người rời khỏi phủ, dù sao nàng với Huyền Hoàng công chúa có thù giết đệ đệ, Nhã nhi và nương ở lại đó khiến lòng luôn có chút lo lắng.
89 An Lộc Sơn béo lặc lè nằm nghiêng trên xe ngựa xa hoa, nhìn cửa thành Vân Châu phía nam: “Ân nhi a, ngươi thật sự còn sống không? Lão tử đáng nhẽ không nên đuổi ngươi tới nơi này…”Một thớt bạch mã chở một vị lang khôi tướng quân từ cửa thành phía bắc đại doanh Đột Quyết đang trên đường phóng tới.
90 Đêm tối sương dày đặc, Thanh soái một mình đứng giữa giáo trường đại doanh trống rỗng, yên lặng nhìn vầng minh nguyệt trên không, Thanh nhi, chẳng nhẽ con thật sự không còn lời nào để nói với ta sao?“Đoạn Thanh, lão nô thật sự nhìn lầm ngươi rồi.
91 “Công chúa điện hạ, Sử tiểu thư đã tỉnh, muốn gặp người. ” Bỗng nhiên một tên tiểu tốt tiến lên bẩm báo. “Sao? Vừa hay bản cung cũng muốn gặp nàng. ” Nói xong, có chút thâm ý liếc nhìn Hoắc Hương một cái, cười cười đi về phía doanh trướng của Triều Cẩm.
92 Vẫn là một An Lộc Sơn lạnh lùng như vậy, sau khi biết tin Đoạn phu nhân chết, thế nhưng chỉ thở dài mà không giải quyết được gì. Đề ra minh ước xong xuôi với Huyền Hoàng công chúa, An Lộc Sơn liền dẫn quân trở về Phạm Dương.
93 Trời chiều ngả về tây, Huyền Hoàng công chúa rốt cục vung tay lên, ý bảo Nhã Hề dừng tiếng ca lại: “Bản cung đói bụng rồi, muốn đi dùng bữa, Nhã Hề cô nương có nguyện đi cùng không?”“Khụ khụ…” Nhã Hề khẽ ho khan, tiếng nói lại là một mảnh khàn khàn: “Nhã Hề…chỉ là một tiểu dân, không dám cùng công chúa ngồi cùng bàn dùng bữa, công chúa, Nhã Hề cáo lui.
94 Rời Vân Châu đã được hai ngày. Đóng quân ở trong rừng hoang, đêm có vẻ đặc biệt tĩnh lặng, mới đảo mắt đã rất nhanh đến bình minh. Dưới ánh nến, bên trong đại trướng lại vẫn sáng trưng như trước.
95 Ngày mười một tháng mười hai năm Thiên Bảo thứ mười bốn, từ sau khi binh biến, Tử Thanh liền y theo kế sách của Triều Cẩm mà bí mật hành quân, lặng yên dẫn quân đuổi tới chỗ cách thành Lạc Dương trăm dặm, đóng quân trong núi Thường Vân.
96 Ngày mười hai tháng mười hai, cuối cùng lạc Dương cũng bị An Lộc Sơn công phá. Phụ tử Đông Kinh lưu thủ Lí Vũ cùng Ngự sử – Thừa Lô Dịch vì không chịu đầu hàng nên sau khi bị bắt liền bị An Lộc Sơn giết chết, Phủ doãn Hà Nam – Đạt Hề Tuần đầu hàng An Lộc Sơn.
97 Ngày thứ hai, quả nhiên Huyền Hoàng phát động tấn công mãnh liệt. Ba ngày liên tục, cửa thành Tương Châu đóng chặt, tiếng trống trận ngoài thành vang lên như sấm, tiếng thét kinh thiên động địa.
98 Từ sau khi Đường Huyền Tông chém Phong Thường Thanh, Cao Tiên Chi, liền bổ nhiệm lão tướng Ca Thư Hàn làm thống soái, trấn thủ Đồng Quan. Phản quân An Lộc Sơn ở Lạc Dương rơi vào thế khó xử, cường công Đồng Quan nhiều tháng không được, nếu Quách Tử Nghi thật sự ở phía sau tập kích sào huyệt ở Phạm Dương thì trường loạn thế này đương nhiên sẽ kết thúc.
99 Sau khi Tử Thanh hội hợp với Quách Tử Nghi, An Lộc Sơn liền dẫn binh vây công Sóc Phương, lâu ngày cũng chưa hạ được. Cung Đại Minh thành Trường An, ngẫu nhiên lại nghe thấy tiếng người trong cung rơi lệ.
100 Sử Tư Minh thống lĩnh mười ba quận cùng tám vạn binh mã hàng Đường, lời vừa nói ra, thiên hạ khiếp sợ. Thành Trường An, cả triều văn võ bá quan kịch liệt thảo luận, rốt cuộc là nên tin hay không nên tin? Tranh cãi quyết liệt hơn nửa tháng, Túc Tông vẫn không hạ quyết định quyết tâm tin tưởng Sử Tư Minh.