41 Năm Thái Minh thứ bảy, Chu Lạc Ca Dương ở tuổi hai mươi tư nắm hoàng quyền trong tay, Khương La trong thịnh ngoài cường, mùa màng xanh tốt, quân binh tinh nhuệ, thần tử cúi đầu trước vua, sĩ tử viết văn thơ ca ngợi ơn đức, phải nói rằng cả nước thay da đổi thịt.
42 Cỗ xe ngựa dừng lại trước cửa cung, nhìn vào khung bánh xe bám đầy bùn và bốn con ngựa mệt mỏi cũng đủ hiểu nó đã vượt qua bao nhiêu dặm đường. Viên lính gác không biết thân phận người ngồi trong xe, đây không phải quan nhân thì chắc là hoàng thân quốc thích.
43 Tư Tư thấy mình đứng trước một đầm sen rộng, trời tối đen như mực, từng đàn đom đóm rập rờn lúc thì vụt bay lên, lúc lại sà xuống nước. Hoa sen nở xen lẫn màu lá xanh, từ nhụy sen thoát ra ánh sáng li ti nhưng không phải đom đóm, chúng giống những hạt lân tinh lờn vờn trong gió.
44 -Thế nào rồi?Sở thái y vừa bước ra cửa đã bị một bóng áo vàng chặn lại. Ông rất bình tĩnh khom người thỉnh an, không dám màu mè mà nói luôn:-Tâu thánh thượng, Quận chúa điện hạ bị cảm nhẹ, chỉ cần uống vài thang thuốc sẽ chóng khỏi.
45 -Chúng ta lại gặp nhau rồi…Cô gái ôm cổ cầm đáp xuống trước mặt Tư Tư. Nàng vẫn vẹn nguyên một vẻ cho dù bao nhiêu năm trôi qua. -Lại là cô sao? – Tư Tư buồn rầu đáp.
46 Mang thai tháng thứ tám, không chỉ ta ngày ngày cẩn thận mà Vĩnh Khang còn khẩn trương hơn. Hắn bắt đầu ồn ào như vịt, nói không ngừng miệng, mỗi ngày tha về nhà không biết bao nhiêu áo váy giày dép, chuẩn bị cho trai lẫn gái.
47 Tiểu Mai đã theo hầu Quận chúa được bảy năm, bề ngoài nàng giống một a hoàn nhan sắc bậc trung, nhanh nhẹn tháo vát. Thực chất cô ấy là một trong số những con át chủ bài của Mật Bảo Các.
48 Mặc dù lễ chải tóc ấn định vào buổi chiều nhưng sáng sớm Tư Tư đã bị hai vị mama phòng lễ gọi dậy. Hoàng gia tổ chức chải tóc cho công chúa rườm rà phức tạp hơn nhiều, đến Nữ Linh Miếu chỉ là bước cuối cùng mà thôi.
49 “Một chải rũ bỏ khờ dạiHai chải búp nở thành hoaBa chải rèm ngọc châu saBốn chải thiên kim chi nữNăm chải gặp được quân tửSáu chải đẹp lứa uyên ươngBảy chải lên kiệu tân nươngTám chải một đời sung sướngChín chải con cháu đầy đànThọ phúc an khang, mệnh danh quý nữ!”Miếu Nữ Linh là nơi thiêng liêng, từ triều đại trước đến nay chưa từng diễn ra nghi lễ nào long trọng đến vậy.
50 Tư Tư trở về Tương Đông Hiên sau bữa tiệc trà, tinh thần uể oải không vui. Nàng muốn đến Dụ Kiến cung tìm anh họ nhưng nghe bảo cơn giận của hoàng thượng chưa nguôi, thế là không dám sang.
51 Những tháng này Trúc Uyển quá vắng lặng. Mỗi ngày của ta trôi qua là những chuỗi nhàm chán lặp lại. Ngủ, ăn, thẩn thờ… ăn, ngủ, lại thẩn thờ… Thỉnh thoảng có cung nữ do chủ tử sai đến dò la, họ không được bước vào Trúc Uyển nhưng có thể thấy ta ngồi nghiêng bên cửa sổ.
52 Khoảng thời gian này ta cứ ngây ngây dại dại, không biết ngày đêm, thường xuyên mất tập trung và bị nói lắp. Thái y bắt mạch lắc đầu, bảo là tâm bệnh, thuốc men không ăn thua.
53 Năm Thái Minh thứ mười sáu, Khương La sóng yên biển lặng, vua tôi nhàn tản, thần dân sung túc, lúa vẫn đầy bồ, vàng vẫn đầy kho. Bên ngoài Khương La không được hòa bình như vậy.
54 Nửa đêm canh ba, Hành Cung im phăng phắc, chỉ nghe tiếng sùng sục từ những hồ nước không ngừng sôi. Khói mù bốc lên, xua bớt cái lạnh của sương khuya.
55 Triệu Hùng năm nay ngoài năm mươi, là một người đàn ông mập mạp hơi lùn. Cho dù mặc long bào, đeo bảo kiếm, hắn vẫn không đủ phong phạm của một đế vương.
56 Côn Luân mây trắng vờn bay, khói nước lượn lờ, hàng cây mượn ánh trăng phát sáng, nơi này chẳng khác tiên cảnh là mấy. Một tiểu đồng tay cầm đèn, tay cầm ấm thuốc, bước theo con đường lát sỏi, tiến vào một gian phòng tối.
57 Sáng sớm nay Ninh công công mang theo tâm trạng ngổn ngang đứng ở cửa cung. Năm nào cũng thế, cứ độ mùa này, ông sẽ có một ngày không theo bệ hạ lên triều.
58 Cỗ xe chầm chậm lăn bánh vào cổng thành, rèm lụa che rũ, những chuỗi ngọc châu đính ở mui xe phát ra tiếng va chạm leng keng. Ở kinh thành tấc đất tấc vàng, những cỗ xe ngựa loại này không hề hiếm, vì vậy dân chúng hai bên đường cũng lười tò mò.
59 Hoàn toàn không có manh mối? Các ngươi đang đùa với trẫm à? Nửa người hoàng đế khuất trong bóng tối, chỉ nghe giọng nói ở tông thấp, xen lẫn tức giận mơ hồ làm những ám vệ thở chậm lại.
60 Nó sinh ra vào mùa đông, thời tiết vùng này rất lạnh, tuyết phủ trắng những mái nhà và những lối đi. Nó có ba anh chị em, mẹ đặt tên cho từng đứa lần lượt là “gâu gâu”, “gâu gâu” và “gâu gâu”… à, thật ra ba cái tên này khác nhau, sự khác biệt chỉ có chó mới biết.