361 Len lén mặc quần áo vào rồi bước xuống giường,lấy chăn đắp lên cho Nạp Lan Như Nguyệt đang ngủ say,tiếp đó rời khỏi trường bồng. “Lão bất ử, lại nhìn lén à?” Long Nhất ác tâm hỏi.
362 Nhìn vòng tay hình rồng này, Long Nhất đột nhiên nhớ đến lúc trước trong Ma Huyễn Sâm Lâm gặp được mẫu bạo long Liễu Như, lúc trước nàng cấp cho hắn vòng tay của mình,trong trong có phong ấn truyền tống trận, nói rằng khi nguy cấp thì có thể triệu hoán nàng đến giúp đỡ.
363 Bốn người Long Nhất cùng phát ngốc, cho dù biết được Đại Đầu có tập quán ăn đủ thứ hỗn tạp nhưng thật sự không dám tưởng nó lại có thể đem ma pháp công kích cường đại biến thành như đồ ăn ngọn mà nuốt vào như thế, trên thế giới này cón cái thứ gì mà nó không thể ăn không? Thật sự đúng là quái thai cả trăm triệu năm mới gặp.
364 Trong miệng Tam Đầu Ma Long lẩm nhẩm mấy từ, trong mắt rồng lại có một ít lệ quang lóe qua, hiển nhiên đối với Hắc Ám chi thần trong truyền thuyết vẫn có tình cảm rất lớn.
365 Long Nhất cùng Man Ngưu mất một ngày làm việc cực lực, thật vất vả mới có thể từ trên thân thể Tam đầu Ma long lột xuống hết những gì hữu dụng, lấy được sáu cái sừng ma long, khoảng trăm thước da, một cây gân Ma long (Ma long cân), còn nói về Long huyết thì một giọt cũng không có, dù sao mạch máu của Tam đầu ma long này sớm đã héo rút vào trong cơ thể, cứng ngắc vô cùng, thoạt nhìn không khác một cương thi ma long chút nào.
366 Tiếng kêu thê lương của Liễu Nhứ dọa cho 4 người Long Nhất giật mình một trận, phải vỗ ngực liên hồi trấn tỉnh lại rồi nhìn chằm chằm Liễu Nhứ, vừa rồi ai cũng nghe Liễu Nhứ nói câu này, chỉ khác là sắc mặt mỗi người mỗi khác mà thôi.
367 Dư Hồng Nương đã tuyệt vọng nghĩ rằng nhất định sẽ không giữ được tấm thân trong sạch, lại không nghĩ khi cuối cùng hôm trước có thể goi thần lôi cứu, nàng mở mắt một cách khó khăn để nhìn tả hữu hai bên, lại không phát hiện bất kỳ nhân ảnh nào, chẳng lẽ là giả ?"Thật bự, thật trắng.
368 Long Nhất cứ bước từng bước tới, rốt cuộc việc vệ sĩ trong thần điện sống lại như trong tưởng tượng của hắn cũng không xảy ra làm hắn không ngừng kêu may mắn, dùng đầu gối mà suy nghĩ cũng biết đối chọi với vệ sỹ trong thần điện gian nan nguy hiểm như thế nào.
369 Lúc này hai mắt của tên Lôi thần thị vệ chợt loé lên một luồng ánh sáng tím, khoé miệng hắn lộ ra một tia cười cợt, hiển nhiên đối với loại công kích này một chút cũng không để vào mắt.
370 Hai gã Lôi thần thị vệ đang tiến lên phía trước bỗng ngừng lại, vẻ mặt giận dữ đã biến mất, thay vào đó là một ánh mắt kính sợ nhìn vào Lôi thần thần bài lơ lửng trên không.
371 Đây quả là một giấc mơ khổng lồ, một thế giới vô cùng vô tận với những tinh linh màu tím bạc phập phù như những hạt bụi, chúng phiêu lãng bay, rồi đọng lại, ngày như ngày, năm qua năm.
372 "Mỹ tuyệt nhân hoàn" (Khuôn mặt đẹp tuyệt), ngoại trừ bốn chữ này trong đầu Long Nhất khơng còn có từ ngữ khác đễ diễn đạt nữa. Long Nhất ngẩn người nhìn dung nhan khuynh thành này, không nhịn được ngơ ngác tự hỏi:-"Đây là Ti Bích sao? Thánh nữ Ti Bích có khuôn mặt nửa thiên sứ nửa ác ma kia đâu?"Chỉ thấy trước mắt là khuôn mặt ngọc thánh khiết tựa như không nhiễm chút bụi trần, nhưng lại mang đến một vẻ tươi mát khiến kẻ khác say mê, thần thái như hoa quỳnh, đôi mi thanh tú như viễn sơn, một mùi thơm của cơ thể nhẹ nhàng phát ra, hết thảy hợp lại thành một chỗ càng làm tôn tạo vẻ đẹp cho nhau.
373 Cây cối thương lung, mùi cây mục nồng nặc, mùi cỏ thơm nhàn nhạt quanh người, chim non vui sướng hót vang, cách đó không xa còn truyền đến tiếng nước chảy róc rách của một dòng suối.
374 Long Nhất vừa nhìn lên đã có thể cảm nhận được một niềm ưu thương nhẹ nhàng toát ra từ Phong Linh, nàng như một mảnh lá rụng tựa như tùy thời đều có thể bị gió cuốn bay đi, cũng giống như trong lòng nàng bây giờ vậy.
375 Màn đêm lặng lẽ bước lui, từng đạo ánh sáng xuyên thấu qua cành lá chiếu xuống, đem tới vài tia ấm áp đến nguyên thủy sâm lâm âm lãnh này. Một đốm lửa mau lẹ bay qua rồi đứng lại bên dòng suối nhỏ trong suốt, một thân áo giáp màu lửa đỏ, vai mang Xích huyết cung, còn có những đường cong lả lướt ma quỷ, không phải Hồng Nương Tử đây sao?Hồng Nương Tử ngồi thụp xuống dùng hai tay vốc một vốc nước rửa mặt, sau đó ngẩn người nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong làn nước.
376 Hồng Nương Tử phi thân về phía sau vừa vặn tránh được hai đạo kiếm khí, cổ tay nhanh chóng bắn ra hai mũi tên lửa làm ười tên Dong binh chuyển qua làm oan hồn.
377 Rời khỏi Lôi thần cấm khu đến một thị trấn nhỏ, vừa mới bắt đầu đi tới nơi này thì sự phồn hoa như hoa mười giờ vừa hiện đã biến mất, nguyên nhân vì những thương nhân vì Lôi thần cấm khu mà phát đạt nay đã buồn bực rời đi mà trong lòng còn oán than những kẻ hoàn thành nhiệm vụ Lôi thần cấm khu, một địa điểm tốt để phát tài như thế rất khó tìm, huống hồ trong thời loạn thế rồng rắn hỗn tạp này, nếu muốn sinh tồn cũng đã khó nói gì đến việc phát đạt.
378 Nếu muốn nói về diện tích, Ngạo Nguyệt đế quốc tuyệt đối là một đế quốc rộng lớn nhất trong tam đại đế quốc của đại lục, chỉ là hiện tại trải qua sự tấn công dồn dập của Cuồng Long đế quốc và Nạp Lan Đế quốc, phòng tuyến từng bước từng bước lui về, đã mất gần một nửa quốc thổ, coi như một lần nữa bị đánh trả lại nguyên hình, đem toàn bộ quân đội về phòng vệ biên cương tại nơi được xưng là Pháo đài phòng ngự đệ nhất Thương Lan Đại lục Á Đặc tư an na, là một pháo đài phòng ngự uy danh hiển hách nhất, rốt cuộc qua cuộc khảo chứng lần này có bảo trì được hay vĩnh viễn mất đi uy danh cả đời cũng khó nói trước.
379 Long Nhất cảm thấy điều gì đó, ngẩng đầu nhìn lên trên, ánh mắt chợt lóe lên, khóe miệng lộ ra một nét cười thâm sâu ý vị. “Tất cả dừng tay. ” Trên tường thành thanh âm khàn khàn của vị tướng quân quát, những hộ vệ phía sau trên tường thành đồng loạt phi thân xuống.
380 Trong phòng tắm của nhà Phượng Hoàng,một thân ảnh cao lớn từ từ chậm rãi hiện thân, bóng đen khàn khàn cười nói :” Quả nhiên vẫn không qua được ánh mắt ngươi, Cáp Lôi bội phục.