41 Bắc Duy và Bắc Sinh mau mau đem Âm Tế Thiên hộ ở sau người, đồng thời, nhanh chóng rút kiếm ra ngăn cản thân ảnh đang vọt tới, nhưng mà, tốc độ của đối phương lại như một cơn gió, lẹ làng lách qua công kích của hai danh hộ vệ, hướng Âm Tế Thiên phóng sang.
42 Âm Tế Thiên vừa bước ra khỏi Thú viên lập tức hướng Bắc Duy bọn họ hỏi giá thức ăn cho yêu thú.
Bắc Duy cùng Bắc Sinh lộ ra vẻ khó xử: “Hồi thiếu phu nhân, đồ ăn cho yêu thú của toàn đệ tử Bắc gia đều là do Thú viên phân phát.
43 Đáy mắt Bắc Dực Đồng chợt lóe một mạt cổ quái: “Ngươi muốn đánh y như vậy sao?”
Nghe thế, Âm Tế Thiên nhìn khuôn mặt nghiêm túc của tiểu thí hài, thu liễm tươi cười, không tiếp tục nói đùa, để tránh nhóc ta mất hứng, liền dẫn hắn đi mua đồ ăn cho yêu thú.
44 Lời Bắc Dực Đồng nói kế tiếp khiến Âm Tế Thiên hơi hơi sửng sốt: “Tuy rằng mua đồ ăn cho yêu thú ở Đậu Hoa thôn so với trong Bắc hoàng thành tiện nghi hơn, nhưng từ các đại gia tộc cho tới tu sĩ phổ thông trong Bắc hoàng thành lại không mua đồ ăn ở Đậu Hoa thôn.
45 Đúng lúc này có năm phụ nhân bưng đồ ăn lên. Bảy mặn một canh, trong đó sáu đĩa là thịt, chỉ có một đĩa rau xanh. Âm Tế Thiên nhìn đồ ăn đầy đủ sắc hương vị, trộm nuốt nước miếng.
46 Âm Tế Thiên đi ra vây xem cũng chỉ là muốn biết rốt cuộc phát sinh chuyện gì, nào ngờ, vừa đi ra, liền bị nữ tử té trên mặt đất ôm lấy cẳng chân không buông, rơi vào đường cùng, đành phải đem nàng nâng dậy.
47 Không khí trong đại viện vui mừng bừng bừng, từ tổng quản cho tới gia phó, mỗi gương mặt đều mang theo tươi cười, mà ngay cả những hộ vệ ngày thường chẳng nói chẳng cười cũng khắc chế không được mà khóe miệng kéo lên, hơn nữa nhìn thấy Âm Tế Thiên trở về, tươi cười lại càng rõ ràng hơn.
48 Ngay lúc Âm Tế Thiên cho rằng Bắc Minh không giúp hắn thay quần áo nữa thì Bắc Minh đột nhiên động thủ cởi y phục của mình. Âm Tế Thiên không khỏi trừng lớn hai mắt, rất nhanh Bắc Minh đã cởi ra được ngoại bào hoa lệ.
49 Đêm đó, Âm Tế Thiên mơ một giấc mộng vô cùng kỳ quái.
Ở trong mộng, sắc trời u ám mờ mịt, mây đen cuồn cuộn, tia chớp đỏ rực tựa như một dải lụa uốn lượn khúc chiết vắt trên không, những trạc cây vẫy vùng không ngừng nghỉ, thỉnh thoảng có những dòng điện ầm vang, nổ tung mặt đất đen ngòm đầy sỏi đá.
50 Âm Tế Thiên khe khẽ lẩm bẩm lại những gì nghe được trong mơ, nhưng mà, càng niệm càng thấy kinh ngạc!
Tựa như người trong mơ nói, thính giác của hắn so với bình thường tốt hơn, ngay cả thị giác cũng siêu việt hơn rất nhiều!
Ví như cái ngày kính trà cho các trưởng lão Bắc gia, cách cự ly tận mười lăm trượng, lại có thể nhìn thấy rõ ràng nốt ruồi đen nhỏ dưới khóe mắt của Hoành trưởng lão.
51 Âm Tế Thiên xuống giường xỏ giầy, liền ngay khi ngón trỏ của hắn móc lên mũi giầy, đột nhiên, một tiếng xoẹt xoẹt vang lên.
Cúi đầu nhìn thấy, khóe mắt không khỏi giật giật liên hồi.
52 Âm Tế Thiên sợ Bắc Thận bọn họ nhìn ra cái gì, kế tiếp, việc rửa mặt hoàn toàn giao cho hạ nhân giúp đỡ.
Bất quá, khi dùng điểm tâm, hắn lại bắt đầu phát sầu!
Lấy thân phận Thiếu phu nhân của Bắc gia, tất nhiên không có khả năng bắt hạ nhân đút hắn ăn uống.
53 Bắc Minh không đáp lại lời hắn, tuy nhiên, hắn lại nghe thấy một giọng nói nũng nịu vang lên:”Hiên Viên sư huynh, ngươi đợi ta với!”
Mới chỉ nghe thanh âm thôi mà đã có thể khiến nam nhân tâm thần thư sướng, thật không biết dung mạo của vị cô nương kia sẽ như thế nào.
54 Trước mắt Âm Tế Thiên vừa sáng trở lại, thì hắn lập tức nhìn về phía trước, lúc này trên đường làm gì còn thân ảnh của Hiên Viên Duật nữa, chỉ nhìn thấy có đám người kia đang vây lấy cửa của một khách ***, còn xì xào bàn tán.
55 Nhớ rõ ngày đó, vú Trương đưa cho hắn yêu đan cấp tám để kiểm tra, sau khi hắn đụng vào yêu đan, yêu đan không chỉ dính cứng vào lòng bàn tay hắn mà hắn còn cảm thấy một dòng nước ấm theo đó chui vào cơ thể, tuy nhiên yêu đan cấp một thì không có phát sinh chuyện này.
56 Trong nhát mắt, trời đất cây cỏ đều đồng loạt im lặng, chỉ có trong nhà xí đơn sơ phát ra tiếng xả nước. Âm Tế Thiên kinh ngạc nhìn hai người trên đỉnh đầu, song phương giơ pháp khí giằng co, giương cung bạt kiếm, khí thế bức người, hết sức căng thẳng.
57 “Vị đạo hữu kia vì sao lại phải vội vàng rời đi, chúng ta ai thắng ai thua ngươi còn phải ở lại để làm chứng chứ!”
Thôn Phách cười nham hiểm, múa đao càng lúc càng nhanh, càng lúc càng sắc bén, toàn thân tản mát một hơi thở tàn độc
“Nhàm chán đến cực điểm!” Hiên Viên Duật thản nhiên lộ ra một tia khinh thường, công kích hóa thành phòng bị, gặp chiêu phá chiêu, từng bước thoái nhượng, có ý muốn thu tay lại.
58 Mới vừa bước vào cửa tiền viện liền nhìn thấy Bắc Đẩu lo lắng chạy về phía hắn.
“Thiếu phu nhân, thân mình thiếu gia đột nhiên không khỏe, chúng ta cần phải quay trở lại Bắc gia ngay”
Âm Tế Thiên vừa nghe, đáy mắt hiện vẻ sốt ruột mà ngay cả hắn cũng không phát hiện: “Xảy ra chuyện gì?”
Hắn không tự chủ được mà bước nhanh hơn, theo Bắc Đẩu đi vào trong phòng Bắc Minh đang nghỉ.
59 Mày Bắc Dực Đồng nhăn lại: “Ngươi cảm thấy hắn như thế nào?”
“Còn có thể thế nào? Hắn lớn lên thật tuấn mỹ!” Âm Tế Thiên tùy ý đáp.
Âm Tế Thiên bất quá cũng mới nhìn thấy mặt Hiên Viên Duật, một câu cũng chẳng nói được với nhau, còn có thể thấy người ta như thế nào? Bất quá, từ câu “sinh tử của bọn họ không liên quan đến ta” mà Hiên Viên Duật nói, có thể thấy người này tương đối lạnh lùng, tựa như hết thảy sự vật đều không quan hệ tới y.
60 Trong Tu Chân giới luyện đan sư không chỉ luyện đan, còn có y thuật. Trừ cái này ra, Luyện đan sư được chia làm mười cấp, cấp một là thấp nhất, cấp mười cao nhất.