41 Trong khi Cao Thông đang hăng say lao động cải tạo thì ánh mắt vô tình thấy một bóng người từ xa đi tới.
Người này được bao bọc trong một tầng kim quang làm cho Cao Thông nhìn không rõ diện mạo thật sự, nhưng gã đột nhiên nghĩ tới ai đó liền không chút do dự quỳ xuống cung kinh nói:
- Bái kiến đại nhân!
- Đứng dậy đi.
42 Thân ảnh Trần Dương vừa bay ra ngoài cửa sổ liền nhẹ nhàng đáp xuống đất, nhún mình thêm một cái nữa liền bay qua khỏi bức tường, như một làn gió phóng ra ngoài.
43 - Khặc khặc…Luyện Khí Hậu Kỳ, chắc chắn máu huyết sẽ rất ngon lành…
Một tiếng cười âm lãnh vang vọng trong không gian.
Trần Dương nghe âm thanh này thì tâm thần run lên một cái, hàn quang trong mắt càng dày:
- Chỉ là một tên ma tu Luyện Khí Hậu Kỳ, giả thần giả quỷ!
Ngay lúc đó, Trần Dương thân hình như thiểm điện phóng tới trước, đồng thời bàn tay không chút khách khí ném ra một Hoả cầu to như nắm tay ù ù bay tới.
44 Trần Dương dưới luồng sát khí này, nhịn không được cũng thối lui mấy bước, mắt cẩn thận nhìn lại.
Chỉ thấy Hắc Ma vừa cười vừa hai tay cấp tốc bắt một loại thủ ấn quái dị, miệng lẩm bẩm.
45 Chỉ thấy theo tiếng hét đó, tay trái Trần Dương nhanh chóng chụp tới một trảo vào lá phù đang kịch liệt rung động phát nổ.
‘Rắc’
Lá phù truyền đến âm thanh bạo liệt, Trần Dương động tác càng nhanh hơn mấy lần, hình thành một tầng linh lực mạnh mẽ bao bọc toàn bộ lá phù, trong tích tắc liền phong ấn nó.
46 Sau khi thu lại lá phù có chứa một tia Âm hoả, Trần Dương vui vẻ lấy ra một quả cầu bị phong ấn khác, chính là đầu Ma Thi nọ.
Ma Thi này thực ra là một Ma hồn bị Hắc Ma dùng một số tài liệu trân quý đến tế luyện, lại dung hợp vào đó vô số âm hồn lực mà tạo thành.
47 Trong lúc Trần Dương bên kia đang đặt những bước chân đầu tiên vào Thiên Sơn thì ở một nơi cách đó rất xa, rất xa.
Trong một gian phòng hoa lệ, bốn phía đều được treo các loại tranh đắt giá, tất cả bàn ghế đểu được bọc nhung và mạ vàng làm cho người ta không nhịn được có cảm giác như vương cung quý tộc.
48 Mong đại gia đình ai có Nguyệt phiếu ném Nguyệt phiếu, ai có kim đậu ném kim đậu, ai có cuốc thuổng gậy gộc thì dùng cuốc thuổng gậy gộc đến ném ta đi a
Tuý mỗ quỳ cầu
---------
Một ngày nọ, trong lúc Trần Dương đang yên lặng ngồi trong động thì bỗng nhiên có tiếng kêu yếu ớt truyền đến.
49 - Nô bộc? Xin lỗi hai vị, ta không có hứng thú với chuyện này.
Trần Dương tạm thời dừng tay, nhưng tay nhanh chóng điểm mấy cái phong ấn lại tu vi toàn thân hai người rồi mới thả ra.
50 Trần Dương không nhìn hai người rời đi mà đi vào trong động.
Lúc này, có thể nhìn thấy hô hấp của con chồn trắng rõ ràng đã đều đều, hai mắt thỉnh thoảng mở ra linh động hơn rất nhiều.
51 Trần Dương đi một hồi liền phát hiện có mấy chuyện kỳ lạ.
Thứ nhất, nơi này hàng hoá chủng loại cực kỳ đa dạng, từ dược liệu, đan dược cho đến phù lục, tài liệu luyện khí hoặc thậm chí một ít đồ vật linh tinh cổ quái, nhưng pháp bảo và linh thú là hai thứ rất ít thấy xuất hiện.
52 Trần Dương khi nãy đi dạo bên ngoài cũng biết sự trân quý của pháp bảo nơi này. Càng nhận biết được sự quý giá của linh thạch.
Những pháp bảo dành cho tu sĩ Trúc Cơ Kỳ thường được gọi là linh khí chứ chưa được gọi là pháp bảo.
53 Lời Trần Dương vừa nói ra, lập tức tay trái khẽ vẫy loé lên một quả cầu trong suốt như một tầng phong ấn.
Bên trong là một lá phù lục đang xoay tròn, bộ dáng có chút tổn hại!
Chính là tấm phù lần trước Trần Dương thu được của Hắc Ma.
54 - Trần tiền bối, đến đến, ta kính ngài một ly!
Chu Nhân cười ha hả, chủ động rót cho Trần Dương một ly rượu.
Rượu này có màu đỏ hồng, hương thơm nức mũi, uống vào một ngụm liền có cảm giác ấm áp ôn hoà, một cỗ khí lưu theo đó phát tán toàn thân làm cho người ta hết sức thoải mái.
55 Trần Dương và Chu Nhân lại uống qua mấy lượt rượu nữa.
Bởi vì đây là rượu được ủ đặc chế từ các loại dược thảo nên sau khi uống hết mấy bình thì Chu Nhân trên mặt đã có dấu hiệu ngà ngà say, hưng phấn lảo đảo trở về phòng của hắn.
56 Qua một hồi, vật phẩm trân quý hơn liền theo đó xuất hiện.
Lão giả lúc này đang cầm lấy một cái khay có bọc vải hồng được một người khác phía sau mang lên.
57 Trần Dương sau khi gặp phải chuyện vừa rồi thì tâm tư chậm rãi thưởng ngoạn cảnh sắc cũng phai nhạt đi nhiều, bèn chậm rãi đi về phía cổng, hoà nhập vào dòng người tấp nập rời khỏi Thiên Sơn.
58 Sau khi ăn uống xong, Lý Thanh lấy lý do bận việc rời đi trước. Còn Lý Tiểu Nguyệt thì ngồi lại.
Trần Dương có chút thắc mắc sao nàng ở lại, nhưng thấy Lý Tiểu Nguyệt lộ vẻ trầm tư thì đành ngồi đó bồi tiếp nàng.
59 Nơi mà Trương Thái sắp xếp để tẩy trần cho Trần Dương là một cái biệt phủ rộng lớn.
Khi Trần Dương vừa đến liền cảm giác quen mắt, kiểu dáng trang trí như thế này Trần Dương cũng đã thấy qua nhưng nhất thời chưa nghĩ ra.
60 Trần Dương bước lên, đi thẳng vào một căn phòng.
‘Cách’
Cửa mở sẵn, bên trong có một người đàn ông ngồi trên ghế da.
Trần Dương nhìn người này, khuôn mặt lạnh nhạt đi đến cái ghế đối diện ngồi xuống.