Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 36]nhật Thực - Chương 17 - Phần 1

Chương trước: [mục 35]nhật Thực - Chương 16 - Phần 2



Chương 17

LIÊN MINH

 – Bella?

Giọng nói dịu dàng của Edward vang lên ngay sau lưng tôi. Tôi quay lại, nhìn thấy anh nhẹ nhàng bước lên bờ thềm, mái tóc bạt ngược ra sau vì đua cùng gió. Anh kéo tôi vào trong vòng tay của anh, giống như lúc ở bãi đậu xe, và hôn tôi lần nữa.

Nụ hôn làm cho tôi khiếp sợ. Nó chứa đựng biết bao nỗi căng thẳng, sức nặng, theo cái cung cách mà anh đang ép chặt môi mình lên môi tôi – chẳng khác gì anh đang lo sợ chúng tôi chỉ còn có bấy nhiêu thời gian bên nhau. Tôi không dám để mình nghĩ về điều đó. Nhất là khi trong vài tiếng đồng hồ tiếp theo đây, tôi phải hoà mình vào một hoạt động rất con người. Tôi rùn người lại.

– Mình huỷ bữa tiệc ngớ ngẩn này đi anh – Tôi thầm thì, không dám nhìn trực diện vào mắt anh.

Anh áp tay lên má tôi, chờ tôi ngẩng mặt lên.

– Anh sẽ không để điều gì xảy đến với em đâu.

Tôi đặt mấy ngón tay còn lành lặn lên miệng anh.

– Em không lo ình đến thế.

– Làm như mình biết trước vậy đó! – Tôi nghe anh lẩm bẩm một mình. Rồi anh hít vào một hơi thật sâu, khẽ mỉm cười – Vậy là em đã sẵn sàng nhập cuộc rồi? – Anh hỏi.

Tôi không ngăn được mình thốt ra tiếng than vãn, rên rỉ.

Anh mở cửa cho tôi, tay kia của anh vẫn quàng vào thắt lưng tôi một cách chắc chắn. Tôi đứng lặng mất cả phút đồng hồ, chậm rãi lắc đầu:

– Thật không thể tin nổi.

Edward nhún vai:

– Alice cứ mãi mãi là Alice thôi, không thể khác được.

Nội thất trong nhà Cullen đã được sắp đặt thành không gian của một hộp đêm thật sự – loại ngoài đời cũng hiếm gặp, chỉ có thể thấy được trên tivi mà thôi.

– Anh Edward! – Tiếng gọi của Alice cất lên từ bên cạnh một dàn loa đồ sộ – Em muốn hỏi anh cái này một chút – Cô bạn chỉ tay vào một chồng đĩa CD cao ngất ngưỡng – Mình ọi người nghe nhạc thịnh hành và dễ nghe; hay là – Alice chỉ tay vào một chồng đĩa khác – … định hướng lại thẩm mĩ âm nhạc của họ?

– Nhạc dễ nghe đi em – Edward đề nghị – Em có thể tạo cơ hội tốt cho người ta, nhưng họ vẫn có thể bỏ mất cơ hội ấy.

Alice nghiêm nghị gật đầu, bắt đầu tống hết đống đĩa định hướng kia vào một cái thùng. Tôi nhận ra cô bạn đã thay bộ trang phục khác, hiện cô đang mặc một chiếc áo chẽn lóng lánh kiêu sa và một chiếc quần da màu đỏ. Khoảng da trần của cô bạn phản ứng một cách kì lạ ánh đèn đỏ tím đang thi nhau chớp nháy liên tục.

– Em ăn mặc xuềnh xoàng quá.

– Bậy. Em tuyệt lắm – Edward nhẹ nhàng chỉnh lại.

– Bạn sẽ làm tốt thôi – Alice cũng góp lời.

– Cảm ơn bạn – Tôi thở dài – Anh có nghĩ người ta sẽ đến không? – Bất cứ ai cũng có thể nhận ra một tia hy vọng lấp lánh trong giọng nói của tôi. Alice nhăn mặt làm xấu với tôi.

– Mọi người sẽ đến – Edward trả lời – Ai cũng mong mỏi khám phá toà nhà huyền bí, biệt lập của gia đình Cullen mà.

– Trời ơi, nghe anh kể chuyện cổ tích kìa – Tôi rền rĩ.

Chẳng có việc gì để tôi mó tay vào cả. Tôi cũng không dám tin mình có thể phụ giúp được việc gì – mà cho dẫu tôi không cần ngủ và có làm luôn chân luôn tay đi chăng nữa, cũng còn lâu tôi mới giải quyết được nổi cái khối lượng công việc đồ sộ như Alice.

Edward không để cho tôi rời xa anh lấy một khắc, anh dẫn tôi đi tìm Jasper. Bác sĩ Carlisle ép buộc tôi phải kể ọi người nghe những gì tôi đã suy luận ra được. Rồi tôi lắng nghe họ bàn chuyện tấn công vào sào huyệt ma-cà-rồng ở Settle mà không khỏi toát mồ hôi lạnh. Tôi có thể khẳng định rằng Jasper không hài lòng chút nào với quân số của mình, nhưng họ không có cách nào liên hệ được với ai khác ngoài gia đình Tanya thiếu thiện ý cả. Jasper không muốn giấu nỗi tuyệt vọng của mình giống như Edward. Chẳng khó khăn gì để thấy ngay là anh không thích đánh cược vào những chuyện có rủi ro cao.

Tôi không thể đứng ở phía sau, chờ đợi và hy vọng mọi người trở về nhà. Không, tôi không thể, tôi sẽ phát điên lên mất.

Tiếng chuông cửa chợt réo vang.

Ngay tức khắc, mọi thứ trở lại bình thường như chưa hề có gì xảy ra. Trên gương mặt của bác sĩ Carlisle, nỗi căng thẳng đã được thay thế bằng nụ cười tuyệt đẹp, hiền hậu và ấm áp. Alice nhanh tay bật to âm lượng của chiếc máy nghe đĩa rồi lướt nhanh ra cửa.

Đó là chiếc xe Suburdan chở đầy các bạn học của tôi, họ là những người hoặc quá căng thẳng, hoặc quá nhát nên không dám đến một mình. Jessica là người đứng ở chỗ cửa, Mike đứng ngay đằng sau. Rồi Tyler, Conner, Austin, Lee, Samantha… cả đến Lauren cũng nhập bọn, đứng sau cùng, đôi mắt khó tính của cô gái chứa đầy vẻ hiếu kì. Tất cả đều hiếu kì, và rồi lác cả mắt khi bước vào căn phòng rộng bài trí giống hệt một vũ trường sang trọng. “Vũ trường” không hề thưa thớt người; toàn bộ thành viên nhà Cullen đều có mặt hết ở đấy, trong tác phong những con người hoàn hảo thường ngày. Tôi có cảm giác như tối nay, muốn gì thì gì, mình cũng sẽ phải làm tròn vai diễn như họ.

Không còn cách nào khác, tôi tiến đến chào Jess và Mike, hy vọng giọng nói của mình ngập tràn sự hứng khới.

N.g.u.ồ.n. .t.ừ. .s.i.t.e. .T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Rồi trước khi tôi kịp lên tiếng chào ai khác, chuông cửa lại reo. Tôi dẫn Angela cùng Ben vào đại sảnh, sẵn tiện mở rộng cửa luôn cho Eric và Katie đang bước tới.

Đến lúc này thì tâm trạng tôi không còn chỗ cho nỗi sợ nữa. Tôi phải tiếp chuyện với mọi người, cố ra vẻ vui tươi, trong cương vị chủ nhà. Dù rằng giấy mời đã ghi là tiệc mừng cả ba người: Alice, Edward và tôi, thế nhưng chẳng thể nào phủ nhận được tôi mới chính là mục tiêu nhắm tới của những lời chúc mừng và cảm ơn. Có lẽ vì nhà Cullen trông không được bình thường dưới những ánh đèn của Alice. Có lẽ vì những ngọn đèn đó đã tạo cho căn phòng một dáng vẻ huyền bí, âm u; không phải là bầu không khí mà bất cứ ai có cảm xúc bình thường đều có thể cảm thấy thoải mái được, nhất là khi đứng bên cạnh ai đó như Emmett chẳng hạn. Tôi trông thấy Mike đang đứng ở chỗ bàn ăn, cách đó một khoảng không xa, Emmett đang cười thật tươi với Mike, ánh đèn đỏ làm cho hàm răng của anh ta sáng loé. Như một quán tính, Mike lùi lại tức thì một bước.

Ắt hẳn là Alice có mục đích riêng khi biến tôi thành tâm điểm chú ý của mọi người – vị trí mà cô bạn nghĩ là tôi sẽ rất thích thú. Lúc nào cô bạn cũng muốn biến tôi thành người theo hướng suy nghĩ của cô ấy.

Buổi tiệc rõ ràng đã thành công, mặc dù sự hiện diện của gia đình Cullen khiến ai nấy đều có phần bị chõi – nói cách khác là thêm vào không khí một chút rung động. Nhạc rộn ràng, những ánh đèn nhiều màu khiến mắt người ta mê đắm. Sau khi các loại thức ăn đã được dọn đi hết, không gian lại càng trở nên sôi động hơn. Chẳng thế mà căn phòng mau chóng đầy ắp người, vậy nhưng chẳng có ai cảm thấy nghẹt thở, tù túng, chật chội cả. Hình như tất thảy các bạn học của tôi đều có mặt đông đủ, bên cạnh những học sinh lớp dưới, họ chiếm số đông. Ai nấy đang dập dìu lắc lư theo tiếng nhạc dập tê buốt đến tận gót giày, buổi tiệc dần dà biến thành một buổi khiêu vũ chính hiệu.

Cũng chẳng mấy khó khăn để tôi nhận ra điều đó. Theo sự chỉ dẫn của Alice, tôi hoà vào đám đông, trò chuyện dăm ba câu với người này người kia. Các bạn tôi tính khí vốn xuề xoà, xởi lởi nên rất hài lòng. Dám chắc buổi tiệc này ăn đứt tất cả những sự kiện nào đã từng được tổ chức ở Forks. Alice mừng muốn phát rên – không một ai có thể quên được buổi tối hôm nay.

Tôi đi một vòng khắp phòng rồi quay trở lại với Jessica. Cô bạn líu lo, cười nói liên hồi, nhưng lần này tôi không cần phải giả vờ quan tâm nữa, bởi lẽ Jessica thật ra cũng chẳng thiết nghe tôi trả lời. Edward nãy giờ vẫn bám sát theo tôi – không hề rời tôi lấy nửa bước. Anh ôm siết thắt lưng tôi, thi thoảng lại kéo tôi sát vào người anh để trả lời cho những suy nghĩ của ai đó mà có lẽ tôi cũng không muốn nghe.

Vì vậy tôi cảm thấy nghi ngờ ngay lập tức khi anh đột ngột buông lơi vòng tay và lùi xa khỏi tôi.

– Em ở đây nhé – Anh rù rì vào tai tôi – Anh sẽ trở lại ngay.

… Rồi anh lanh lẹn lách qua đám đông, khéo léo đến mức không đụng phải bất kì người nào; anh bỏ đi nhanh đến nỗi không cho tôi kịp hỏi lý do, chỉ còn biết nheo nheo đôi mắt nhìn theo anh, mặc cho Jessica đang đứng bên cạnh gân cổ lên hét át cả tiếng nhạc, giật giật khuỷu tay tôi, kêu gọi sự chú ý.

Edward bước vào khoảng tối bên cạnh cửa bếp, nơi mọi ánh đèn rọi đến không thường xuyên. Anh đang cúi xuống với ai đó, tôi không thể nhận ra được đấy là ai giữa bao nhiêu người thế này.

Tôi đứng nhón chân, nghển cao cổ. Vừa lúc ấy, một ánh đèn đỏ quét qua lưng Edward, làm loé lên sắc đỏ óng ánh… Chính là chiếc áo chẽn của Alice! Ánh đèn chỉ sượt qua gương mặt của cô bạn tôi vỏn vẹn có nửa giây, nhưng như vậy cũng quá đủ đối với tôi rồi.

– Xin lỗi Jess, mình ra đây một chút thôi – Tôi khẽ nói và thu tay về. Rồi cứ thế, tôi bước đi, không một lần ngừng lại để biết được phản ứng của Jessica, thậm chí chỉ là nhìn xem sự đường đột của mình có làm tổn thương đến cô ấy hay không.

Tôi hoà mình vào đám đông, cũng phải xô đẩy, va quẹt đôi chút. Một vài người đang khiêu vũ. Tôi hối hả bước tới chỗ cửa bếp.

Edward vừa đi khỏi, nhưng Alice vẫn còn đang đứng trong bóng tối, gương mặt thất thần – đó là nét mặt của người vừa phải chứng kiến một tai nạn thảm khốc. Cô bạn bíu một tay lên cánh cửa, cơ hồ như muốn tìm vật chống.

– Chuyện gì thế, Alice, chuyện gì thế? Bạn trông thấy điều gì vậy? – Tôi chấp hai tay lại trước ngực – khấn nguyện.

Cô bạn không nhìn tôi, ánh mắt bỗng quay về góc khác. Tôi nhìn theo, và nhận ra ở góc phòng bên kia, Edward cũng đã chú ý thấy sự thay đổi hướng mắt đó của Alice. Gương mặt anh lạnh băng. Anh nhanh nhẹn xoay người, và thoắt một cái, biến mất vào khoảng tối ở bên dưới chiếc cầu thang đồ sộ.

Chuông cửa lại reo, lần reo cuối cùng cách đây đã vài tiếng đồng hồ, Alice ngẩng mặt lên với một thái độ bối rối, rồi ngay sau đó, chuyển sang khinh ghét.

– Ai mời người sói đến vậy? – Alice càu nhàu với tôi.

Tôi cau mặt.

– Thật là quá đáng.

Tôi những tưởng mình đã huỷ bỏ lời mời đó rồi – không phải là tôi bất chấp mọi thứ mà mong Jacob đến đây.

– Ừm, bạn giải quyết chuyện này đi. Mình phải đi nói chuyện với bố.

– Không, Alice, đợi mình đã! – Tôi cố gắng túm lấy tay cô bạn, nhưng Alice đã không còn ở đó nữa, cái chụp tay của tôi rơi vào không khí.

– Quỷ tha ma bắt! – Tôi buột miệng kêu lên.

Vậy là tôi hiểu rồi. Trong lúc đứng chờ ở đây, Alice đã trông thấy điều sắp sửa xảy ra, còn tôi thì thành thật mà nói, không đủ thần kinh chịu đựng để mà bước ra mở cửa. Chuông cửa lại reo, một hồi thật dài, chứng tỏ kẻ bấm chuông đã nhấn, và không thèm thả ra. Một cách cương quyết, tôi quay phắt lưng về phía cửa, đảo mắt một lượt khắp căn phòng tối, kiếm tìm Alice.

Nhưng tôi không thể nhìn thấy gì cả. Tôi bổ gấp về phía cầu thang.

– Ê ê, Bella!

Giọng nói trầm đục của Jacob cất lên vừa lúc tiếng nhạc tạm ngưng; như quán tính, tôi ngẩng mặt lên khi nghe thấy tên mình bị gọi giật…

… Và rồi không khỏi nhăn mặt.

Không phải chỉ có một người sói, mà là những ba người. Jacob vừa bước vào nhà, hai bên cậu ta là Quil và Embry; hai người tỏ ra cực kì căng thẳng, đôi mắt họ không ngừng ngó láo liên khắp phòng, làm như thể họ vừa mới đặt chân vào một khu hầm mộ có lắm ma nhiều quỷ vậy. Cánh tay run rẩy của Embry vẫn còn vin vào cánh cửa, thân mình hơi xoay ngang như sẵn sàng chạy trốn.

Bình tĩnh hơn hai kẻ đồng hành, Jacob vẫy tay với tôi, mũi cậu ta chun lại ra vẻ khó chịu. Tôi cũng vẫy tay đáp lại – nhưng là cái vẫy chào tạm biệt – rồi tiếp tục bổ đi tìm Alice, chen vào giữa hai tấm lưng của Conner và Lauren.

Jacob chẳng hề dịch chuyển lấy một bước, cánh tay của cậu ta túm ngay lấy vai tôi, kéo tôi trở lại khoảng tối chỗ gian bếp. Tôi sụp người xuống ngay tức thì dưới cú chụp ấy, nhưng cậu ta đã nhanh như cắt bắt lấy cổ tay lành lặn của tôi, kéo tôi ra khỏi đám đông.

– Tiếp đón thân thiện quá nhỉ! – Jacob chế nhạo.

Tôi giằng tay ra khỏi cậu ta, lừ mắt, hỏi:

– Cậu làm gì ở đây vậy?

– Chị mời em mà, chị không nhớ sao?

– Ấy là nếu cú đấm móc bên phải của tôi hiệu nghiệm với cậu kìa, để tôi diễn giải à hiểu: có nghĩa là tôi k– h– ô– n– g mời cậu.

– Đừng có nhỏ nhen thế. Em đem quà mừng tốt nghiệp đến cho chị nè, tất cả mọi thứ luôn.

Tôi khoanh tay lại trước ngực. Trong lúc này, tôi không muốn tranh cãi với Jacob. Tôi chỉ muốn biết Alice đã tiên thị thấy điều gì; và Edward, bác sĩ Carlisle đang bàn luận như thế nào về điều đó mà thôi. Kềm lòng không được, tôi ngó nghiêng qua người Jacob, tìm kiếm thành viên nhà Cullen.

– Trả lại cho cửa hàng đi, Jake. Tôi có việc cần phải làm gấp…

Jacob bước ngay vào tầm nhìn của tôi, buộc tôi phải chú ý.

– Em không trả lại được. Em đâu có mua trong cửa hàng – Tự tay em làm đấy. Mà cũng phải lâu lắm mới làm xong.

Tôi lại nghiêng người tránh Jacob, nhưng không còn thấy bóng dáng người nhà Cullen đâu nữa. Họ đi đâu mất rồi? Mắt tôi lướt qua khắp gian phòng tối.

– Ôi, thôi nào, Bells. Đừng làm như em không có mặt ở đây như thế!

– Không phải vậy – Tôi không thấy họ ở đâu cả – Nào, Jake, hiện thời trong đầu tôi có cả trăm thứ phải lo đây.

Jacob đặt tay vào dưới cằm tôi, nâng lên.

– Chị có thể làm ơn cho em xin vài giây không, thưa chị Swan?

Tôi giằng đầu ra khỏi sự đụng chạm đó.

– Để yên tay cậu ở đấy, Jacob – Tôi rít lên.

– Xin lỗi! – Người thiếu niên đáp gần như ngay tức thì, tay đưa lên theo thế đầu hàng – Em thật sự xin lỗi. Cả về chuyện hôm ấy nữa. Lẽ ra, em không nên hôn chị như vậy. Em sai rồi. Em cứ ngỡ… ừm, có lẽ em đã tự lừa dối mình khi nghĩ rằng chị muốn em làm như thế.

– Tự lừa dối – cách diễn đạt mới hay làm sao!

– Chị đừng có như vậy. Chị chấp nhận lời xin lỗi của em được mà, chị.

– Được rồi. Lời xin lỗi đã được chấp nhận. Bây giờ, mong em bỏ qua cho chị một lát…

– Dạ được – Jacob thầmthì, giọng nói của người bạn nhỏ chợt thay đổi âm điệu, nghe lạ đến mức tôi phải ngưng cuộc tìm kiếm Alice mà chú mục vào gương mặt cậu. Jacob cúi gằm mặt xuống đất, che giấu đôi mắt. Bờ môi dưới hơi đưa ra.

– Chị chỉ muốn ở bên những người bạn thật sự của chị mà thôi – Cậu bạn tôi tiu nghỉu với tông giọng rầu rầu – Em hiểu rồi.

Tôi cũng rầu rĩ không kém:

– Ôi trời ơi, Jake, em thừa biết rằng không phải như vậy mà.

– Em thừa biết ư?

– À, em nên biết – Tôi đưa người ra trước, ngước mắt lên, cố nhìn vào đôi mắt của Jacob. Người thiếu niên ngẩng mặt lên, nhìn đăm đắm qua đầu tôi, cương quyết né tránh bằng được ánh nhìn của tôi.

– Jake à?

Jacob vẫn không nhìn tôi.

– Ờm, em nói rằng em đã làm gì đó để tặng chị, có đúng không? – Tôi hỏi – Hay chỉ nói miệng thôi đó? Quà của chị đâu nào? – Sự nỗ lực giả vờ hăng hái của tôi mới thảm hại làm sao, nhưng cũng thành công được phần nào. Jacob tròn mắt, rồi nhăn nhó với tôi.

Vẫn sự giả tạo nửa mùa, tôi xoè tay ra trước mặt.

– Chị đang chờ đây.

– Được thôi – Cậu bạn của tôi thì thầm một cách châm biếm; nhưng cũng lòn tay vào túi quần jean sau, rút ra một cái túi vải nhỏ; cái túi được dệt thưa bằng sợi đủ các thứ màu, miệng túi được cột túm lại bằng một sợi dây da. Jacob đặt nó vào tay tôi.

– Xem nào, chiếc túi xinh quá, Jake. Cảm ơn em!

Jacob thở dài, “chỉ dẫn”:

– Quà ở bên trong ấy cơ, chị Bella.

– Ồ.

Tôi lúng ta lúng túng gỡ gỡ vần vần sợi dây. Jacob lại thở dài, thu hồi chiếc túi, chỉ rút có đúng một sợi dây là tháo ngay được chiếc gút thắt. Tôi lại đưa tay đón lấy món quà, nhưng Jacob đã dốc ngược túi, đổ vào tay tôi một vật lóng lánh. Những mẩu dây kim loại va vào nhau leng keng khi rơi xuống tay tôi.

– Em không có làm vòng đeo tay đâu – Jacob thú nhận – Em chỉ làm bức tượng thôi.

Đính vào một trong những mẩu dây bạc là một mảnh gỗ nhỏ xíu. Tôi nhón tay bốc nó, đưa lên gần mắt để nhìn cho tỏ. Thật đáng kinh ngạc, một bức tượng nhỏ như thế mà lại có quá nhiều chi tiết: một con sói thu nhỏ được điêu khắc rất “thần”. Con sói được tạc từ chất gỗ có màu nâu đỏ, trùng màu với làn da của Jacob.

Loading...

Xem tiếp: [mục 37]nhật Thực - Chương 17 - Phần 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Anh Yêu Em, Công Chúa Băng Giá

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 80


Flame - Fanfic Exo

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 31


Đấu Phá Chi Thiên Hạ Vô Song

Thể loại: Xuyên Không

Số chương: 150


Nam Nhân Dã Hội Lưu Lệ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 41


Em Chỉ Có Thể Thích Anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50