Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 29]nhật Thực - Chương 13 - Phần 2

Chương trước: [mục 28]nhật Thực - Chương 13 - Phần 1



 “Rồi Maria yêu cầu tôi báo cho cô ta biết chừng nào thì tôi cùng các anh em của mình sẵn sàng chiến đấu được. Và tôi lại hăm hở muốn chứng tỏ mình. Tôi mau chóng thiết lập một đôi quân hai mươi ba thành viên – hai mươi ba ma-cà-rồng mới toanh, mang trong mình một sức mạnh huỷ diệt khủng khiếp, có tổ chức và kỷ năng mà chưa một kẻ nào trước đây đạt được. Maria phát điên lên vì thích thú.”

“Chúng tôi kéo quân xuống Monterrey, lãnh địa trước đây của Maria, và chúng tôi toả ra truy tìm kẻ thù của cô ta. Lúc đó, bọn họ có chín tên, dưới trướng của hai ma-cà-rồng dày dạn kinh nghiệm. Chúng tôi tiêu diệt đám ấy một cách dễ dàng, hơn cả những gì Maria trông đợi; mà chỉ phải hi sinh có bốn thành viên. Quả là một chiến thắng-chưa-bao-giờ-được-nghe-qua.”

“Đồng thời, chúng tôi mặc nhiên đã có được cơ hội học hỏi, cọ xát thêm với thực tế. Chúng tôi giao đấu mà không ai biết. Thành phố đổi chủ mà không ai hay.”

“Thành công ngoài sức tưởng tượng ấy đã thổi vào lòng tham của Maria. Chẳng bao lâu sau, cô ta bắt đầu để mắt đến những thành phố khác. Cô gái ấy gấp rút tiến hành công cuộc mở rộng phạm vi kiểm soát của mình, và chỉ trong năm đầu tiên, đã thâu tóm gần hết tiểu bang Texas cùng miền bắc Mexico. Thế rồi, những nhóm khác từ phương Nam bắt đầu đánh lên.”

Jasper mân mê những vết sẹo trên cánh tay mình.

“Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Nhiều người bắt đầu lo nhà Volturi sẽ quay trở lại. Trong mười tám tháng gian khổ ấy, đội quân ma-cà-rồng hai mươi tên, chỉ có tôi là kẻ duy nhất còn sống sót. Chúng tôi vừa chiến thắng nhưng cũng vừa hi sinh. Nettie và Lucy quay lưng với Maria, nhưng dẫu sao chúng tôi cũng đã thắng.”

“Maira và tôi cùng nhau cai quản Monterrey. Tuy vẫn còn chiến tranh, nhưng tình hình cũng tạm bình ổn. Ước mộng xâm lăng hoàn toàn bị dập tắt ; bây giờ là thời điểm lên ngôi của hận thù và báo oán. Nhiều kẻ mất bạn bè, tình thân, và đó là điều mà những kẻ như chúng tôi không thể tha thứ được…”

“Mairia và tôi luôn luôn giữ bên mình ít nhất là mười hai ma-cà-rồng mới cũng vì lẽ đó. Những kẻ này thật ra chẳng có ý nghĩa gì đối với chúng tôi hết – họ chỉ là con tốt, là những kẻ thế thân, dùng để mà bỏ. Khi họ không còn có ích nữa, chúng tôi loại bỏ ngay một cách không thương tiếc. Năm tháng qua đi, tôi cứ phải trung thành với lối sống tàn bạo như vậy. Và tôi phát ốm vì nó, cho đến một ngày, mọi thứ thay đổi…”

“Mười năm sau, tôi kết thân với một ma-cà-rồng mới còn hữu dụng, vẫn còn sống sót sau ba năm chiến đấu một mất một còn. Anh ta tên Peter. Tôi quý Peter, anh ta rất… đường hoàng – tôi tin từ đó chính xác. Peter không thích chiến đấu, dù rằng anh ta rất giỏi chuyện ấy.”

“Anh bạn đó có nhiệm vụ giao kết với các ma-cà-rồng mới – Cô có thể gọi là trông nom họ cũng được. Peter phải làm công việc đó suốt.”

“Thế rồi đến thời điểm thanh lọc lại đội ngũ. Những ma-cà-rồng mới sinh bắt đầu mất hết sức mạnh; và họ sẽ bị thay thế. Peter sẽ phải giúp tôi thực hiện việc này. Chúng tôi kéo lần lượt từng tên, từng tên ra một chỗ… Lúc nào cũng phải mất cả đêm mới giải quyết xong. Tự nhiên lần này, Peter cố thuyết phục tôi rằng có vài tên có tố chất đặc biệt, nhưng Maria đã chỉ thị phải tiêu diệt tất cả. Tôi không đồng ý với Peter.”

“Đang tiến hành được nửa chừng, tôi chợt nhận ra rằng Peter có điều gì đó không ổn. Tôi phân vân, không biết có nên để cho anh ta nghỉ và mình sẽ tự giải quyết lấy phần việc còn lại hay không. Bỗng hết sức bất ngờ, Peter trở nên điên cuồng, giận dữ. Tôi càng tin chắc rằng anh ta đang gặp chuyện – Peter vốn là một chiến binh giỏi, nhưng chưa bao giờ là đối thủ của tôi.”

“Ma-cà-rồng được tôi gọi ra là một cô gái, vừa trải qua hết năm mới sinh chưa được bao lâu. Cô ta tên là Charlotte. Khi người thiếu nữ đó vừa xuất hiện, lập tức Peter thay đổi hẳn; anh ta không còn có thể chịu đựng nỗi được nữa. Anh bạn tôi báo động cho cô gái ấy chạy trốn, còn mình sau đó lao theo. Tôi có thừa khả năng truy kích được họ, nhưng tôi không làm. Tôi… không muốn xuống tay với bạn mình.”

“Maria giận tôi vô cùng vì chuyện đó…”

“Năm năm sau, Peter lén đến tìm tôi. Anh ta chọn một ngày thật tốt.”

“Mairia bắt đầu lo ngại về tôi, tinh thần của tôi mỗi ngày một suy sụp. Cô ta chưa bao giờ buồn đến thế, và tôi cũng không hiểu tại sao mình lại khác đi. Dần dà, tôi nhận ra những thay đổi trong cảm xúc của Maria mỗi khi ở gần tôi – Đó là một nỗi sợ hãi… thi thoảng có xen với ác ý – cũng cùng một loại cảm giác đã cho tôi dự cảm Nettie và Lucy sẽ phản bội. Đúng lúc tôi đã chuẩn bị xong tinh thần huỷ diệt đồng minh duy nhất, cội nguồn của sự tồn tại nơi tôi, thì Peter đến.”

“Peter kể cho tôi nghe về cuộc sống mới của anh ta với Charlotte, kể cho tôi nghe về những khả năng lựa chọn mà tôi chưa bao giờ mảy may nghĩ rằng mình có. Trong năm năm qua, dù đã gặp rất nhiều ma-cà-rồng ở phương Bắc, nhưng Peter thấy giữa họ với nhau chưa từng có một cuộc ẩu đả nào. Nhiều nhóm chung sống với nhau mà chớ hề xảy ra một xô xác nhỏ.”

“Chỉ qua cuộc trò chuyện, tôi đã tin ngay bạn mình. Tôi thực lòng muốn ra đi, và cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm hẳn khi không cần phải xuống tay với Maria. Dù sao, cô ta cũng đã từng là bạn đồng hành của tôi, cũng lâu năm như bác sĩ Carlisle và Edward vậy, cho dù sợi dây liên kết giữa chúng tôi không đủ bền chắc. Một khi người ta sống vì máu, vì chiến đấu, mối quan hệ của họ thật mong manh và dễ đứt. Tôi bước đi mà đầu không ngoảnh lại.”

“Tôi sống lang bạt với Peter và Charlotte trong vài năm, cảm nhận được xung quanh mình là một thế giới mới, một thế giới thanh bình hơn. Tuy vậy, nhưng u uẩn trong tâm hồn tôi vẫn không sao dứt đi được. Tôi không hiểu mình làm sao nữa, về sau, Peter mới chỉ ra rằng cứ mỗi lần đi săn về xong, tâm trạng sẽ càng tồi tệ hơn.”

“Tôi nghĩ về điều đó lung lắm. Những năm tháng sống hoang đàng, giết chóc đã lấy đi của tôi gần như toàn bộ nhân tính. Tôi là ác mộng của loài người, là con quái vật ghê tởm nhất trên thế gian, tôi không thể phủ nhận điều đó. Cứ mỗi lần tìm thấy một con mồi khác, ký ức về quãng đời trước lại loáng thoáng hiện về làm day dứt lòng tôi. Mỗi khi nhìn vào đôi mắt họ mở tròn kinh ngạc trước vẻ đẹp của mình – trong đầu tôi lại hiện ra hình ảnh của Maria và những kẻ khác – Nạn nhân của tôi không khác gì tôi trong đêm cuối cùng tôi còn là Jasper Whitlock. Ký ức vay mượn này càng lúc càng rõ nét trong tôi, mạnh mẽ hơn bất cứ cảm nhận của ai khác; bởi lẽ, cảm xúc trong tôi có thể rung cùng nhịp với cảm xúc của con mồi. Khi xuống tay với ai, tôi lại sống với cảm giác của người ấy.”

“Bella, cô biết tôi có khả năng điều khiển cảm xúc của các đối tượng xung quanh mình, nhưng cô biết bầu không khí cảm xúc ấy tác động lên tôi như thế nào không? Mỗi ngày, tôi đều sống với cảm giác của người khác.

N.g.u.ồ.n. .t.ừ. .s.i.t.e. .T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Vừa bước chân vào cuộc đời mới, tôi đã bị cuốn vào vòng xoáy của hận thù, của những cơn khát máu. Canh cánh bên lòng tôi lúc nào cũng chỉ là nỗi căm ghét. Ngày rời bỏ Maria, tâm trạng của tôi có khá hơn, nhưng lúc nào tôi cũng phải chịu đựng sự ghê tởm, sự sợ hãi của con mồi.”

   “Bi kịch đã bắt đầu như thế đó.’

“Tâm trạng càng lúc càng nặng nề, cuối cùng, tôi cũng rời bỏ nốt Peter và Charlotte. Sống tốt như vậy, họ không phải chịu đựng cảnh bị dày vò, khổ sở như tôi. Hai người họ chỉ ao ước có được một cuộc sống hoà bình, ổn định. Còn tôi cũng đã chán đến tận cổ cái kiếp huỷ hoại cuộc đời kẻ khác – dù đó là con người.”

“Vậy mà tôi vẫn phải làm. Tôi còn có lựa chọn nào khác đâu? Tôi cố gắng hạn chế hành động đáng nguyền rủa ấy, nhưng một khi cơn khát nổi trỗi lên mạnh mẽ quá, tôi lại buông xuôi. Sau một thế kỉ đã sống buông thả, để có được khả năng kiềm chế… thật khó làm sao. Tôi vẫn chưa đạt nổi đến mức độ làm chủ hoàn toàn bản ngã của mình.”

Không khác gì tôi, Jasper hoàn toàn chìm đắm vào câu chuyện. Bất chợt tôi khựng lại đúng một nhịp cảm xúc, vẻ bi thương của Jasper đột ngột chuyển đổi thành một nụ cười thanh thản.

-Lúc ấy, tôi đang ở Philadelphia. Trời đang bão, và tôi đã dầm mưa cả ngày ở ngoài đường – thế mà nỗi buồn vẫn không nguôi. Tôi biết rằng đứng ở ngoài mưa dễ gây chú ý nên chui vội vào một quán ăn nhỏ thưa thớt khách. Với đôi mắt màu đen – hậu quả do khát – tôi không lo sẽ bị người ta để ý, chỉ lo đến khả năng tự chủ của mình mà thôi.”

“Thế rồi cô ấy có mặt ở đó, chờ đợi – Jasper cười khan một tiếng – Vừa nhác thấy tôi bước vào cửa, cô gái nhảy ngay xuống khỏi chiếc ghế đẩu chân cao ở quầy hàng, tiến thẳng ra đón.”

“Tôi thật sự ngỡ ngàng. Không rõ cô gái ấy có ý định tấn công tôi hay không. Chẳng phải ngày xưa tôi cũng đã từng gặp tình cảnh này rồi đó sao. Nhưng cô gái chỉ mỉm cười. Cảm xúc của cô ấy, tôi chưa bao giờ trải qua.”

“-Tôi đã chờ anh từ rất lâu rồi – Cô gái lên tiếng.”

Tôi không hay biết Alice đã đứng ở phía sau lưng mình tự lúc nào.

-Và anh cúi đầu chào kẻ xa lạ, kiểu cách hệt như một quý ngài ở miền Nam; rồi anh trả lời: “Tôi xin lỗi, thưa cô.” – Alice phá ra cười khanh khách khi ôn lại chuyện cũ bằng cách nói xen ngang vào.

Jasper mỉm cười với Alice:

-Em đưa tay cho anh, anh đón lấy mà không ngừng tự hỏi xem mình đang làm gì. Lần đầu tiên trong gần một thập kỷ, anh biết thế nào là hy vọng.

Jasper nắm lấy tay Alice trong lúc kể lại.

Cô bạn tôi cười thật tươi.

-Lúc đó, em thật sự cảm thấy nhẹ nhõm. Em cứ tưởng anh sẽ không bao giờ xuất hiện chứ.

Họ mỉm cười nhìn nhau âu yếm; rồi khi nhìn trở lại tôi, vẻ mặt của Jasper rất thanh thản.

-Alice kể với tôi về bác sĩ Carlisle, về gia đình ông. Tôi không tin, thật sự không tin rằng trong thế giới của chúng tôi lại có mối quan hệ đặt trên nền tảng của tình yêu như thế. Nhưng Alice đã làm cho tôi lạc quan. Vậy là chúng tôi lên đường đi tìm họ.

-Sợ hai người này luôn – Edward chợt lên tiếng, anh nhìn Jasper đăm đăm, trước khi quay sang giải thích với tôi – Lúc đó, Emmett và anh đang đi săn. Bỗng đâu Jasper xuất hiện, mình mẩy đầy sẹo ghi dấu những trận chiến, lại còn dắt theo cô bé con ghê gớm này – Anh thúc khuỷu tay vào Alice ra chiều bỡn cợt - Cô bé chào, gọi vanh vách tên tụi anh, biết mọi điều về tụi anh, còn muốn biết cả việc cô bé sẽ ở phòng nào nữa chứ.

Tiếng vừa của Alice và Jasper cùng lúc vang lên, âm cao kết hợp với giọng trầm, nghe thật hài hoà.

-À, thế rồi khi anh về đến nhà thì thấy đồ đạc của anh bị gom thành đống nằm dưới gara – Edward tiếp tục kể.

Alice nhún vai.

-Ai bảo phòng anh nằm ở vị thế đẹp làm chi.

Tất cả mọi người cùng phá ra cười khanh khách.

-Rất tuyệt – Tôi buông lời nhận xét.

Đồng loạt ba cặp mắt đều châu vào tôi, dò hỏi.

-Em muốn được nghe nốt đến phần cuối – Tôi đề xuất ý muốn của mình – Có Alice, kết thúc thật có hậu.

-Alice đã khiến mọi thứ thay đổi – Jasper tán thành.

-Em rất thích ngã rẽ này.

Bầu không khí trầm lắng trong phút chốc đã tan biến.

-Cả một đội quân – Alice thầm thì – Sao anh không cho em biết?

Tất thảy mọi người đều tập trung trở lại, các cặp mắt đều đổ dồn về phía Jasper.

-Có lẽ tôi nên giải thích những dấu hiệu vô lý trước đã. Bởi vì động cơ ở đâu? Tại sao có kẻ lại muốn tạo ra một đội quân ở Settle? Nơi đó, lịch sử chưa hề lướt qua, chưa hề tồn tại lấy một mối thù. Xâm chiếm lãnh địa ư, hoàn toàn vô nghĩa; thời buổi này còn ai nuôi ý định đó nữa. Nhiều người vẫn sống rày đây mai đó, nhưng có ai gây chuyện, ẩu đả với người khác đâu. Không ai bảo vệ lãnh địa của mình theo lối đó.

“Nhưng tôi đã nhìn thấy điều đó, và không thể tìm thấy lời giải thích nào khác hơn. Ở Settle hiện giờ có cả một đạo quân ma-cà-rồng mới toanh. Có lẽ chưa tới hai mươi tên đâu. Nhưng phần gian truân nhất là họ chưa hề được giáo huấn. Thủ phạm chính thoải mái để họ sống buông thả. Điều này sẽ chỉ càng tệ hại hơn mà thôi, và cũng chẳng còn bao lâu nữa, nhà Volturi sẽ vào cuộc. Thú thật là tôi thật ngạc nhiên khi họ còn chưa ra tay đấy.”

-Chúng ta phải làm sao đây? – Bác sĩ Carlisle chợt lên tiếng.

-Muốn nhà Volturi không dính líu gì đến vụ này, cách duy nhất chúng ta phải làm là tiêu diệt bằng hết đám ma-cà-rồng kia, và phải tiến hành nhanh nhanh lên mới kịp – Gương mặt của Jasper se lại.

Giờ đây, đã biết được số phận của Jasper, tôi có thể cảm nhận được nỗi lòng của anh ta về dự tính ấy.

-Con sẽ chỉ dẫn mọi người. Ở chốn dân cư đông đúc không tiện hành động đâu. Đám lính mới không ngài gì bí mật, nhưng chúng ta thì không được như vậy. Đây chính là điểm yếu của nhà ta và cũng là lợi thế của họ. Hay chăng, ta nhử đám người ấy ra khỏi thành phố?

-Có khi ta chẳng cần phải dùng đến kế sách đó làm gì – Giọng nói của Edward vang lên thật xa vắng – Có khi nào mối đe doạ về khu vực dẫn đến cuộc kiến thiết cả một đạo quân ấy chính là… chúng ta không?

Ánh mắt Jasper sa sầm xuống; trong kh iđôi mắt của bác sĩ Carlisle thì mở to, hoảng hốt.

-Gia đình nhà Tanya cũng rất gần đấy thôi – Bà Esme lên tiếng một cách chậm rãi, bày tỏ thái độ không đồng tình với lối suy nghĩ của Edward.

-Nhưng họ không hề gây chuyện ở Anchorage, thưa mẹ. Con nghĩ nhà ta nên xét đến khả năng chính chúng ta là mục tiêu.

-Những người ấy không hề đối phó với chúng ta – Alice khăng khăng, nhưng bỗng sựng lại – Hoặc là… họ không biết rằng họ đang đối phó. Chưa biết.

-Em nói vậy là sao? – Edward hỏi lại gần như tức thì, vừa nóng ruột vừa căng thẳng – Em vừa nhớ ra điều gì chăng?

-Những hình ảnh thoáng qua – Alice trả lời – Em đã cố chong mắt xem diễn biến tình hình, nhưng không thể trông thấy được tỏ tường một hình ảnh nào cả, - có gì cụ thể hết. Tuy nhiên, em vẫn cố nắm bắt những hình ảnh chớp nhoáng đó. Thú thật là không đủ dữ kiện để phán đoán. Làm như nhân vật chính của chúng ta đang liên tục thay đổi quyết định, vừa kịp nghĩ đến hành động này đã vội xọ sang hành động kia, khiến em không sao theo kịp…

-Còn do dự ư? – Jasper hoài nghi.

-Em không biết nữa…

-Chẳng phải do dự đâu – Edward gầm ghè – Mà là hắn biết tỏng. Kẻ đó biết em không thể trông thấy điều gì một khi ý định chưa thành hình thành dáng. Hắn đang đứng sau lưng chúng ta, đùa bỡn với những khiếm khyết của em.

-Ai mà biết được điều đó nhỉ? – Alice nói không thành hơi.

Đôi mắt của Edward cứng đờ như băng.

-Ông Aro biết về em cũng rõ như em biết về chính mình vậy.

-Nhưng chỉ cần ông ta có ý định đến đây là em thấy ngay…

-Nhưng nếu như họ không muốn để cho tay dính chàm thì sao?

-Đã được chấp thuận – Rosalie đột ngột lên tiếng – Kẻ ở miền Nam… đã gặp rắc rối với luật lệ. Lẽ ra đã bị xử tử, nhưng hắn được ban một đặc ân – đoái công chuộc tội… Điều đó giải thích cho phản ứng chậm chạp của nhà Volturi.

-Nhưng tại sao? – Bác sĩ Carlisle vẫn sững sờ – Chẳng có lý do nào nhà Volturi lại…

-Vì lẽ đó – Edward nhẹ nhàng giải thích – Những suy nghĩ khác mạnh mẽ hơn nhiều, nhưng con ngạc nhiên là chuyện này đến sớm quá. Bố biết không, ông Aro đã mường tượng đến cảnh con đi bên cạnh ông ta, Alice thì đi bên kia. Ông ta thực sự tin vào hình ảnh đó, hiện tại lẫn tương lai. Sức mạnh của ý chí khiến con người ấy say sưa. Ông ta mong muốn như thế, rất mong muốn – con cũng nghĩ phải lâu lắm ông Aro mới chịu từ bỏ kế hoạch này. Nhưng còn suy nghĩ về bố, bố ạ, về gia đình chúng ta, chúng mạnh mẽ hơn và to lớn hơn nhiều. Đố kị và lo sợ: bố có… không bằng ông ta, nhưng, đó là những thứ ông ta cần. Con người ấy cố không nghĩ đến điều đó, nhưng ông ta không làm sao giấu hết được toàn bộ. Mầm mống của sự cạnh tranh đã bén rễ như thế; với lại, ngoài tổ chức của ông ta ra, gia đình là nhóm mạnh  nhất mà ông ta từng được biết đến…

Mắt tôi như dán dính vào Edward cùng nỗi sững sờ. Chưa bao giờ anh kể chuyện này với tôi, nhưng có lẽ tự tôi cũng đoán ra được lý do. Trong đầu tôi lúc này chợt hiện lên giấc mơ của ông Aro. Edward và Alice trong những chiếc áo choàng đen tung bay rập rờn, đang lướt đi bên cạnh ông Aro, đôi mắt hai người rực sắc đỏ lạnh lùng…

Bác sĩ Carlisle chợt cắt ngang cơn mơ màng trong tôi:

-Nhà Volturi rất tận tâm với sứ mệnh của mình. Điều đó có khác nào đi ngược lại với những gì họ làm đâu.

-Sau đó, nhà Volturi sẽ tiến hành công cuộc tẩy uế. Một sự phản bội kép – Edward gằn giọng – mà chẳng bị điều tiếng gì.

Jasper hơi đưa người về phía trước, lắc đầu.

-Không, bố nói đúng. Nhà Volturi không phá vỡ luật lệ đâu. Đằng này, nhân vật chính của chúng ta hành động tuỳ tiện quá. Kẻ đó – mối đe doạ này – không có ý niệm gì về hành động của những ma-cà-rồng mới. Hắn mới lần đầu phạm luật. Anh dám quả quyết vì điều đó. Anh cũng không tin nhà Volturi dính dáng đến chuyện này. Nhưng về sau thì có đấy.

Mọi người nhìn nhau, cứng đờ trong nỗi căng thẳng.

-Thế thì chúng ta lên đường thôi – Emmett gần như gầm lên – Còn chờ gì nữa?

Bác sĩ Carlisle và Edward trao đổi ánh mắt cho nhau trong giây lát. Sau đó, chỉ thấy Edward gật đầu.

-Mọi người cần con hướng dẫn, Jasper – Cuối cùng, bác sĩ Carlisle lên tiếng – Cách thức tiêu diệt đám người này – Quai hàm của bác sĩ đanh lại khi phát âm từng từ một, nhưng tôi vẫn nhận ra nét mặt bi thương hiện lên trong mắt ông. Trên đời này, không ai ghét bạo lực cho bằng bác sĩ Carlisle.

Hốt nhiên, tôi cảm thấy trong lòng nao nao vì một lẽ gì đó mà tôi không sao nắm bắt được. Toàn thân tôi tê cóng vì kinh hãi, khiếp sợ. Giữa mớ bòng bong này có một điều rất rõ ràng. Nó có thể lý giải mọi chuyện.

-Chúng ta cần được giúp đỡ – Jasper nhìn nhận – Bố có nghĩ gia đình Tanya sẽ sẵn lòng…? Năm ma-cà-rồng trưởng thành khác sẽ tạo nên khác biệt lớn lắm. Kate và Eleazar sẽ là trợ thủ đắc lực cho gia đình ta. Có họ giúp sức, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

-Chúng ta sẽ hỏi xem – Bác sĩ Carlisle trả lời.

Jasper chìa ra chiếc điện thoại di động.

-Phải nhanh lên mới được.

Chưa bao giờ tôi thấy vẻ điềm tĩnh bẩm sinh của bác sĩ Carlisle bị lung lay. Rất điềm đạm, ông đón lấy chiếc điện thoại và bước về phía cửa sổ. Ông bấm số, rồi đưa điện thoại lên tai, tay kia áp vào cửa kính. Bác sĩ Carlisle đắm mắt vào buổi sáng mù sương, dáng vẻ đau khổ đầy mâu thuẫn.

Một cách dịu dàng, Edward nắm lấy tay tôi, dìu tôi tiến lại phía chiếc ghế xôpha hai chỗ. Tôi ngồi xuống bên cạnh Edward, nhìn đăm đăm vào gương mặt anh trong lúc anh dán mắt vào bác sĩ Carlisle.

Giọng nói của bác sĩ vừa nhỏ vừa nhanh, rất khó nghe. Tôi nghe ông chào bà Tanya, rồi liền ngay sau đó kể lại tình hình, bằng một tốc độc nhanh đến mức tôi không sao theo kịp; tuy nhiên, tôi vẫn có thể hiểu rằng nhóm ma-cà-rồng ở Alaska không phải là không hay biết gì về chuyện động trời ờ Settle cả.

Bất chợt, chất giọng của bác sĩ Carlisle thay đổi.

-Ồ – Ông thốt lên, âm điệu sắc lại vì ngạc nhiên – Chúng tôi không hay rằng… Irina lại như vậy.

Bên cạnh tôi, Edward bỗng gầm gừ và nhắm mắt lại.

-Quỷ tha ma bắt. Quỷ đoạ đày tên Laurent xuống đáy địa ngục vốn là chỗ của hắn đi.

-Laurent ư? – Miệng tôi lắp bắp, còn mặt thì tái mét không còn một hột máu; nhưng Edward không trả lời tôi, vẫn mãi tập trung vào suy nghĩ của bác sĩ Carlisle.

Cuộc chám trán của tôi với Laurent hồi đầu xuân tuy ngắn ngủi nhưng không phải là điều có thể phai nhạt hay lãng quên. Tôi vẫn còn nhớ như in từng lời nói của ông ta trước khi đội của Jacob xuất hiện:

Và ta đến đây là để giúp ả ấy…

Vc. Laurent chính là thủ đoạn đầu tiên của cô ta – người phụ nữ đó đã cử ông ta đến để tìm hiểu tôi, để xem bắt được tôi dễ hay khó. Tuy nhiên, trước bầy sói, kẻ đó đã không còn có thể toàn thây mà trở về để báo cáo. Sau cái chết của James, Laurent vẫn giữ mối quan hệ với Vc, nhưng ông ta cũng đã có những ràng buộc mới, những mối quan hệ mới. Laurent đã đến sống với gia đình của bà Tanya ở Alaska – Tanya, người phụ nữ có mái tóc hung đỏ, là những người bạn rất thân của nhà Cullen trong thế giới của ma-cà-rồng, tìnhthâm không khác gì những thành viên trong gia đình cả. Ông ta đã sống với họ gần một năm thì phải bỏ mạng.

Bác sĩ Carlisle vẫn tiếp tục trò chuyện, giọng nói không có vẻ gì là nài xin. Chính xác thì ông đang thuyết phục, nhưng bằng một giọng điệu gay gắt. Thế rồi lối nói gay gắt ấy đột nhiên lấn át cả âm vực thuyết phục.

-Không có chuyện đó đâu – Bác sĩ Carlisle lạnh lùng nói – Chúng tôi có giao ước rõ ràng. Họ không vi phạm, và chúng tôi cũng sẽ không làm điều đó. Tôi rất tiếc khi hay rằng… Dĩ nhiên rồi. Chúng tôi sẽ tự mình giải quyết mọi chuyện.

Bác sĩ Carlisle tắt điện thoại, không muốn nghe thêm một tiếng trả lời nào. Ông vẫn tiếp tục hướng tầm nhìn vào màn sương trước mặt.

-Có chuyện gì thế? – Emmett hỏi nhỏ Edward.

-Không ngờ Irina lại đính dáng nhiều đến cái tên Laurent như vậy. Cô ta đang căm hận những người sói đến thấu xương vì đã tiêu diệt tên Laurent, bảo vệ cho Bella. Irina muốn… - Anh chợt ngừng lời, cúi xuống nhìn tôi.

-Anh nói tiếp đi – Tôi cố gắng nói bằng một giọng bình thường.

Ánh mắt anh lập tức se lại.

-Cô ta muốn trả thù. Muốn tận diệt người sói. Tất nhiên đó là thoả thuận để nhận được sự giúp đỡ từ họ.

-Không! – Tôi kêu lên, miệng há hốc vì sửng sốt.

-Em đừng lo – Anh trấn an tôi bằng một giọng dứt khoát – Bố anh không đời nào lại chấp nhận chuyện ấy – Anh ngập ngừng, rồi thở dài – Cả anh cũng không. Laurent đáng bị như thế – Anh gần như gằn giọng – Và anh vẫn còn nợ người sói ân tình đó.

-Không xong rồi – Jasper lên tiếng – Cuộc chiến này thật công bình. Chúng ta mạnh về kỹ năng, nhưng yếu về quân số. Chúng ta sẽ thắng, nhưng cái giá phải trả là gì? – Ánh mắt căng thẳng của anh ta chiếu vào mắt Alice, sau đó chuyển sang hướng khác.

Tôi muốn thét lên thật to khi nhận ra hàm ý của Jasper.

Chúng tôi sẽ thắng, nhưng chúng tôi sẽ phải hi sinh. Sẽ có người thiệt mạng.

Tôi nhìn khắp lượt những gương mặt đang hiện diện trong phòng – Jasper, Alice, Emmett, Rose, bà Esme, bác sĩ Carlisle… và Edward - những gương mặt của gia đình tôi.

Loading...

Xem tiếp: [mục 30]nhật Thực - Chương 14 - Phần 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Đấu Y

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 575


Phụng Chỉ Béo Phì

Thể loại: Đam Mỹ, Huyền Huyễn

Số chương: 50


Nguyệt xuất kinh sơn điểu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 14


Thùy Ngôn Vô Dụng

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 38