Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 27]nhật Thực - Chương 12 - Phần 2

Chương trước: [mục 26]nhật Thực - Chương 12 - Phần 1



Khi tôi xuống nhà ăn điểm tâm, ngài cảnh sát trưởng đã đi làm. Tờ báo “ngài” để trên bàn chợt gợi cho tôi nhớ ra rằng mình phải đi mua vài thứ. Hy vọng mẩu quảng cáo về buổi hoà nhạc vẫn con; chẳng phải tôi cần số điện thoải để đặt mua mấy tấm vé đó sao. Thật là… món quà này chẳng còn ý nghĩa gì nữa, người được tặng đã biết hết rồi còn gì. Nhưng biết sao được, làm cho Alice ngạc nhiên chẳng bao giờ là ý tưởng sáng suốt.

Đang định lật hẳn sang mục thông tin giải trí, tôi bỗng khựng lại. một dòng tít chữ đen in đậm vừa đập vào mắt tôi. Nỗi sợ hãi hốt nhiên lại nhen nhóm trong lòng, tôi cúi xuống đọc bài viết nằm ngay trang nhất của tờ báo:

KINH HOÀNG CÁC VỤ GIẾT NGƯỜI Ở SETTLE.

Chưa đầy một thập kỉ qua, thành phố Settle đã trở thành vùng đắc địa của những tên giết người hàng loạt ghê gớm nhất lịch sử nước Mỹ. Gary Ridgway, tên sát nhân vùng Green River, đã bị buộc tội giết chết 48 phụ nữ.

Hiện cứ điểm Settle đang phải đương đầu với khả năng có một tên giết người khác tàn bạo hơn nhiều.

Cảnh sát không cho rằng những vụ giết người và mất tích hàng loạt gần đây là của duy nhất một sát thủ. Vẫn chưa có kết luận chính xác. Họ mới chỉ tạm thời coi các vụ án mạng vừa qua là của một cá nhân. Tên sát nhân này – nếu quả thật do một người gây ra – sẽ phải chịu trách nhiệm cho 39 vụ giết người và mất tích diễn ra liên tiếp trong vòng ba tháng. So với con số 48 nhân mạng của Ridgway rải ra trong 21 năm; nếu đúng những vụ án trên đều do một người thực hiện, thì hắn sẽ là tên giết người tàn bạo nhất lịch sử nước Mỹ.

Cảnh sát đang nghiêng về giả thuyết một băng đảng tội phạm đã gây ra những trọng án này. Giả thuyết dựa trên nhân mạng và thực tế không có mẫu nạn nhân điển hình.

Từ Jack đồ tể cho đến Ted Bundy, mục tiêu của kẻ giết người thường có tuổi, giới tính, chủng tộc, hoặc cả ba đặc điểm trên tương đồng nhau. Trong khi nạn nhân của tội ác còn trong bóng này lại từ lứa tuổi 15 – như nữ sinh xuất sắc Amanda Reed, cho đến 67 – trường hợp của nhân viên bưu tá Omar Jenks đã về hưu. Số người chết phân theo giới tính cũng xấp xỉ ngang bằng nhau: 18 phụ nữ và 21 đàn ông, bao gồm đủ các sắc tộc: người da trắng, người Mỹ gốc Phi, người Tây Ban Nha và người châu Á.

Rõ ràng mục tiêu phạm tội có tính chất ngẫu nhiên và không có lý do cụ thể.

Vậy tại sao lại nghi ngờ về một tên giết người hàng loạt?

Loại bỏ những điểm khác biệt kể trên, có thể thấy thủ đoạn giết người trong mỗi trường hợp đều hoàn toàn trùng hợp. Mỗi nạn nhân đều được tìm thấy trong tình trạng cháy toàn cơ thể, chỉ có thể nhận dạng được qua răng. Phương thức này – dùng xăng hay rượu để phi tang chứng cứ – mở hướng điều tra cho các nhà chức năng về tung tích đám cháy; tuy nhiên không một dấu vết nào của tác nhân gây cháy được tìm thấy. Tất cả các thi thể đều bị vứt bừa bãi, không che giấu.

Kinh khủng hơn, những gì còn sót lại của các nạn nhân cho thấy một tội ác phi nhân tính: xương vỡ và gãy vụn bởi một lực mạnh khủng khiếp; các nhân viên giám định pháp y tin rằng sự tra tấn đó diễn ra trước khi nạn nhân chết. Tuy nhiên, trước những gì thu thập được, thật khó có thể đưa ra một kết luận cuối cùng.

Một điểm tương đồng khác dẫn đến giả thuyết là vụ giết người hàng loạt: ngoài thi thể, mọi tộc ác đều không có manh mối để lại. Không dấu vân tay, không lốp xe hay một sợi tóc. Không một ai chứng kiến hay nghi ngờ gì về các vụ mất tích…

… Cho đến khi các vụ mất tích xảy ra – tuyệt không có một dấu vết. Không một nạn nhân nào được chú ý thấy. Không một ai trốn chạy, cũng không có ai là vô gia cư - những người rày đây mai đó và hiếm khi nào được báo cáo là mất tích. Nạn nhân bị mất tích ngay trong nhà, trong mộtcăn hộ bốn tầng, trong một câu lạc bộ sức khoẻ, trong một buổi tiệc cưới. Và sau đây là trường hợp lạ lùng nhất: Robert Walsh – tay đấm bốc nghiệp dư 30 tuổi – cùng bạn gái vào rạp xem phim; sau khi phim chiếu được vài phút, cô gái chợt nhận ra rằng anh không còn ngồi ở ghế của mình nữa. Thi thể của người xấu số được tìm thấy ba tiếng đồng hồ sau đó, khi đội cứu hoả được gọi đến hiện trường một vụ cháy – một thùng phế thải phát hoả dữ dội – nằm cách đó hai mươi dặm.

Một điển hình nữa tính tới nay: tất cả nạn nhân đều mất tích vào buổi tối.

Và một điển hình đáng báo động khác? Số người chết.

N.g.u.ồ.n. .t.ừ. .s.i.t.e. .T.r.u.y.e.n.G.i.C.u.n.g.C.o...c.o.m. Tháng đầu tiên, con số này là 6, tháng thứ 2 là 11. Và cách đây 10 ngày, con số ngày là 22. Cảnh sát hiện vẫn chưa tìm được băng đảng nào phải chịu trách nhiệm, trong khi xác ngừơi cháy đen vẫn được phát hiện đều đều.

Hiện tại, bằng chứng thu được đang gây nên tranh cãi. Kẻ thủ ác là 1 băng đảng mới nổi hay 1 tay sát nhân hàng loạt mất hết tính người? Hay chăng là 1 nhân vật khác, và cảnh sát vẫn chưa tìm ra?

Chỉ có một kết luận duy nhất không thể tranh cãi mà thôi: bức màn bí ẩn vẫn đang bao trùm lấy Settle.

Không hiểu sao chữ nghĩa bỗng nhiên ngả trước mắt tôi, phải đọc đi dọc lại những ba lần, tôi mới hiểu được câu cuối. Thì ra là… tôi đang bị lay lắt dữ dội.

-Bella?

Tôi định thần lại – Đó là giọng nói của Edward – tuy nhẹ nhàng và rất đỗi bình thường, nhưng cũng khiến tôi bất giác há hốc miệng ra vì ngạc nhiên và váng vất.

Anh đang đứng ở ngay ngưỡng cửa với đôi lông mày nhíu chặt vào nhau. Không giấu diếm sự hốt hoảng, anh bước vội đến bên cạnh, dịu dàng cầm lấy tay tôi.

-Anh làm em giật mình, phải không? Anh xin lỗi. Anh có gõ cửa, nhưng mà…

-Không, không đâu anh – Tôi vội vàng đáp, cắt ngang lời anh – Anh đã xem tin này chưa? – Tôi chỉ tay vào trang báo.

Trán của Edward tức thì nhăn lại.

-Anh vẫn chưa xem tin tức ngày hôm nay. Nhưng anh biết tình hình đang ngày một tệ đi. Bọn anh sẽ phải nhanh tay làm một điều gì đó… mới được.

Tôi không thích điều ấy chút nào. Tôi không muốn bất kì ai gặp nguy hiểm, cũng như không muốn nhân vật thần bí ở Settele kia khiến mình sợ. Trời ơi, cái ý nghĩ nhà Volturi đang đến khiến cho tôi toát hết cả mồ hôi lạnh.

-Alice nói gì vậy anh?

-Có chuyện rồi – Nếp nhăn trên trán anh lại hằn vào sâu hơn – Alice không trông thấy gì hết… dù rằng bọn anh đã quyết định cả chục lần. Cô ấy đang mất bình tĩnh, có cảm giác như đã bỏ lỡ rất nhiều điều; cô ấy cho rằng nănglực của mình đang bị trục trặc, đang bị mất dần đi.

Tôi tròn mắt.

-Sao lại như thế?

-Không ai rõ cả. Chưa ai nghiên cứu về lĩnh vực này mà… nhưng anh ngờ vực một chuyện. Những điều như vậy đang có khuynh hướng diễn ra ngày một mạnh hơn. Em thấy ông Aro và Jane không?

-Thế thì sao?

-Vấn đề là khả năng tự định đoạt. Chúng ta cứ chờ Alice tiên thị rồi mới làm… Cô ấy không thể nhìn thấy được gì hết, bởi lẽ chúng ta có thực sự làm đâu. Nó như một mắt xích bị thiếu vậy. Có lẽ chúng ta nên tự quyết định tất cả thôi, Bella ạ.

Tôi rùng mình.

-Ôi, không.

-Hôm nay, em có thật sự muốn đến trường không? Còn có vài ngày nữa là thi tốt nghiệp rồi; thầy cô sẽ không dạy gì mới đâu.

-Nghỉ học một bữa cũngkhông ảnh hưởng gì tới hoà bình thế giới. Chúng ta sẽ làm gì, anh?

-Anh muốn nói chuyện với Jasper.

Lại là Jasper. Trong nhà Cullen, Jasper là người lặng lẽ, là thành viên quan trọng trong gia đình nhưng không bao giờ là trung tâm. Tôi có cảm giác như anh ta sống ở đó chẳng qua là vì Alice. Có lẽ con người ấy sẽ theo Alice đến bất cứ nơi nào, mà kì thực đó không phải là sự lựa chọn của anh ta. Phải chăng vì không mặn mà với mọi sự nên khi có chuyện, Jasper khó hoà nhịp hơn những người khác?

Tuy nhiên, trong bất cứ trường hợp nào, tôi chưa bao giờ thấy Edward dựa vào Jasper cả. Hay anh đang tính dụng đến “ngón nghề” của Jasper. Tôi không rõ về Jasper, ngoại trừ mỗi việc trước khi gặp Alice, anh ta sống ở phương Nam. Vì lý do nào đó, Edward luôn né tránh tất cả các câu hỏi về người anh mới nhất của mình. Còn tôi – đã từng có “tai nạn” với con người cao ráo, tóc vàng, có dáng vẻ như một tài tử điện ảnh nhưng trầm mặc ấy – nên không dám bắt chuyện.

Khi chúng tôi đến, bác sĩ Carlisle, bà Esme và Jasper đang chú mục vào bản tin truyền hình, dù rằng âm lượng của người phát thanh viên nhỏ đến mức tai tôi chẳng thể nào tiếp nhận được. Alice đang ngồi ở bậc cầu thang, mặt úp vào tay, không còn chút thần khí. Chúng tôi vào sâu trong nhà, Emmett cũng vừa từ ngoài bước vào cửa bếp, bình thản như không. Không có gì có thể làm cho anh ấy phiền muộn.

-A, Edward. Ủa, cúp học hả Bella? – Anh ta cười toe với tôi.

-Cả em cũng vậy – Edward nhắc anh trai mình.

Emmett bật cười thành tiếng.

-Ờ, nhưng đây là lần đầu tiên Bella sắp phải chia tay với trường trung học. Biết đâu cô bé lại bỏ lỡ một kỷ niệm nào đó.

Edward trố mắt nhìn ông anh vui tính của mình, và sau đó là đánh bài tảng lờ. Anh tung cho bác sĩ Carlisle tờ báo.

-Người ta đang nghiêng về giả thuyết có một tên giết người hàng loạt, bố biết chưa? – Anh hỏi.

Bác sĩ Carlisle thở dài.

-Người ta đã mời hai chuyên gia thảo luận về chuyện đó rồi; từ sáng đến giờ, đài CNN phát chương trình ấy đấy.

-Chúng ta không thể để tình trạng này tiếp diễn được.

-Đi nào – Emmett sôi nổi thấy rõ – Anh đang chán muốn chết đây.

Ở chỗ cầu thang bỗng vang lên một tiếng rít dài.

-Cô nàng yếu bóng vía thật đấy – Emmett lầm bầm với chính mình.

Edward cũng đồng ý với anh trai.

-Chúng ta sẽ phải đi một chuyến.

Rosalie bất chợt xuất hiện ở đầu cầu thang, đang từng bước một chậm rãi đi xuống. Trên gương mặt phẳng lặng tuyệt không hề có một chút cảm xúc nào.

Bác sĩ Carlisle lắc đầu.

-Bố rất lo. Chúng ta chưa bao giờ dính vào mấy vụ này. Đây không phải là chuyện của gia đình mình. Chúng ta không phải là nhà Volturi.

-Con không muốn nhà Volturi phải đích thân đến đây – Edward vặc lại – Làm sao chúng ta trở tay kịp.

-Những người dân vô tội ở Settle nữa – Bà Esme lầm bầm – Không thể để họ chết một cách thảm khốc như thế.

-Anh hiểu mà – Bác sĩ Carlisle thở dài.

-Ồ – Edward chợt reo lên, anh hơi quay đầu về phía Jasper – Vậy mà em không nghĩ ra. Em hiểu rồi. Anh nói đúng, chỉ có cách đó thôi. Chà chà, mọi thứ sẽ thay đổi.

Tôi không phải là người duy nhất đang ngó sững vào anh, nhưng hẳn là người duy nhất đã không tỏ ra bực bội.

-Tốt hơn hết là anh nên giải thích với mọi người – Edward đề nghị Jasper – Mục đích là gì? – Edward bắt đầu rảo chân đi đi lại lại, mắt hướng xuống nền nhà, đắm chìm trong suy nghĩ.

Tôi không nhìn thấy Alice đứng dậy, nhưng chỉ trong chớp mắt, cô bạn đã ở sát ngay bên cạnh tôi.

-Anh ấy nói cái gì vậy hả anh? – Alice hỏi Jasper – Anh đang nghĩ gì thế?

Có vẻ như Jasper không muốn trở thành tiêu điểm tập trung mọi sự chú ý. Anh ta ngập ngừng, quan sát vẻ mặt của từng người một – tất cả mọi người đều đã tiến lại gần anh hơn – Cuối cùng, đôi mắt ấy dừng lại trên gương mặt tôi.

-Cô đang cảm thấy khó hiểu, mù mờ – Anh ta nói với tôi, giọng nói rất trầm và rất khẽ.

Câu phán đoán ấy chẳng có gì đặc biệt, Jasper thừa sức nắm bắt được cảm xúc nơi tôi cũng như cảm xúc của mọi người.

-Mọi người, ai ai cũng đang cảm thấy khó hiểu, mù mờ hết đây này – Emmett càu nhàu.

-Anh cứ kiên nhẫn đi, vẫn còn dư thời gian mà – Jasper bình tĩnh đáp lại lời của anh trai – Cả Bella cũng nên  hiểu điều này nữa. Giờ, cô ấy đã là người của chúng ta rồi.

Tôi không khỏi ngạc nhiên trước lời lẽ của anh ta. Vốn không gắn bó nhiều với Jasper, nhất là cái hôm sinh nhật bất hạnh – khi anh ta muốn kết liễu tính mạng tôi – nên tôi đã không mảy may nghĩ rằng con người ấy lại có thể nhận định về tôi như vậy.

-Cô biết về tôi đến đâu rồi, Bella? – Jaspe bất ngờ lên tiếng hỏi tôi.

Emmett thở hắt ra một cách cố ý và gieo mình xuống chiếc ghế tràng kỷ, tỏ vẻ vô cùng sốt ruột.

-Cũng không lấy gì làm nhiều lắm ạ – Tôi thật thà thú nhận.

Jasper quay sang Edward – lúc này anh cũng vừa mới ngẩng lên nhìn đáp trả.

-Ồ, không – Edward trả lời những gì đã đọc được trong đầu – Nhưng anh cũng hiểu vì sao em đã không kể với cô ấy mà, đúng không. Tuy nhiên, bây giớ, anh có thể kể với Bella được rồi.

Đầy vẻ tư lự, Jasper gật đầu; anh ta chậm rãi xắn tay chiếc áo len màu ngà lên.

Tôi nhìn theo, hiếu kì xen lẫn với thắc mắc, cố hiểu ra ý nghĩa của hành động này. Jasper chìa cổ tay về phía cái chụp đèn bên cạnh, dí tay sát vào bóng đèn, ngón tay anh vê vê lên một mảng da hình vòng cung.

Phải mất một đỗi sau tôi mới có ý niệm về hình thù thân thuộc đó.

-Ôi trời – Tôi không giấu được nỗi ngạc nhiên – Jasper, anh có vết sẹo y hệt như của em.

Tôi chìa tay ra, mảng da hình mảnh trăng óng ánh bạc trên nền nước da màu ngà của tôi trông nổi trội hơn so với cái mảng da trên nền nước da thạch cao của Jasper.

Jasper mỉm cười gượng gạo:

-Tôi có nhiều vết sẹo giống cô lắm, Bella ạ.

Jasper vén tay áo lên cao hơn, vẻ mặt của anhthật bí hiểm. Ban đầu, tôi không chú ý lắm đến lớp áo dính sát vào da thịt anh. Dần dần tôi nhận ra lớp vải len kia loang lổ những mảng hình bán nguyệt; ánh đèn ngay sát bên cạnh đã vô tình tạo bóng quanh những hình thù lạ lùng ấy. Bây giờ thì tôi nhận ra rồi… chúng chính là những dấu ấn kinh hoàng, cùng một loại với thứ trên cổ tay Jasper… và trên tay tôi.

Như một quán tính, tôi nhìn xuống vết sẹo nho nhỏ của mình – trong đầu tái hiện lại ký ức về nó. Vết răng của James đã vĩnh viễn lưu dấu trên da thịt tôi.

Miệng tôi cũng theo đó mà há hốc ra, mắt mở to kinh hoàng nhìn Jasper.

-Jasper, anh đã gặp phải chuyện gì?

Loading...

Xem tiếp: [mục 28]nhật Thực - Chương 13 - Phần 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Giang Nam Kỳ Nương Tử

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Thần Ma Cửu Biến

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 545


Thiên Sứ Tử Thần

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 32


Nhỏ Là Đặc Biệt

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 29