Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 15]nhật Thực - Chương 06 - Phần 2

Chương trước: [mục 14]nhật Thực - Chương 06 - Phần 1



Tôi ngẩng mặt nhìn anh, nhìn vào đôi mắt hãy còn đong đầy nỗi e dè. Thẳng thốt, tôi đã không nhận ra nỗi căng thẳng trong anh; đôi mắt anh tối đen, quầng thâm dưới mắt nổi lên sáng rõ. Tôi cau mày phản đối.

-Khi Alice không còn trông thấy em nữa là anh bỏ về ngay – Anh giải thích.

-Anh không nên làm như vậy. Bây giờ, anh lại phải ra đi nữa rồi – Đôi lông mày của tôi lại nhíu vào nhau sát hơn.

-Anh chịu được.

-Thật là kì khôi. Em biết cô ấy không thể trông thấy em và cob, nhưng anh cần phải biết rằng…

-Không, anh không biết – Anh nói xen vào lời tôi – Và em đừng mong rằng anh sẽ để em…

-Ồ không, em vẫn mong – Tôi ngắt ngang lời anh – Em luôn mong…

-Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa…

-Đúng! Bởi vì lần tới, anh sẽ không phản ứng thái quá như vậy.

-Bởi vì sẽ không có lần tới.

-Em hiểu khi anh phải ra đi, cho dù em không hề thích thú gì chuyện đó…

-Anh không thấy giống như lời em nói. Mà ít ra, anh đâu có thử liều cái mạng của mình.

-Em cũng không.

-Người sói chính là hơi thở của rủi ro.

-Em không đồng ý.

-Anh sẽ không tranh cãi về chuyện này nữa, Bella ạ.

-Em cũng không.

Đôi bàn tay của anh siết lại thành nắm. Tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được sự gồ ghề của chúng ngay đằng sau tấm lưng của mình.

Những ngôn từ thoát ra sau đó không hề có lấy một chút suy nghĩ.

-Có thực chỉ là vì sự an toàn của em không?

-Em hỏi vậy là sao? – Anh hỏi sẵng.

-Anh không… - Suy nghĩ của Angela lúc này có vẻ như khờ khạo và đơn giản quá. Nói nốt ý nghĩ của mình hốt nhiên lại trở nên khá khó khăn đối với tôi – Em muốn hỏi là, anh hiểu lòng em hơn là hơn ghên tuông này nọ, có phải không anh?

Anh nhướng một bên mày lên:

-Anh ư?

-Xin anh hãy trả lời em nghiêm túc.

-Có gì đâu, chẳng có cái gì đáng cười ở đây cả.

Tôi chau mày, ngờ vực.

-Hay là… vì một điều khác? Ma-cà-rồng – và – người – sói – lúc – nào – cũng – phải – thù – hằn – nhau – mới – được? Hay là do tính hiếu thắng có sẵn trong máu của phái mạnh…

Đôi mắt của kẻ đối diện với tôi rực sáng.

-Chỉ vì em thôi. Tất cả những gì anh quan tâm chỉ là em được an toàn.

Ngọn hắc hoả phừng phực cháy trong đôi mắt kia đã thiêu đốt hết toàn bộ nỗi hoài nghi trong lòng người.

-Vâng – Tôi thở dài – Em tin. Nhưng em mong anh biết cho một điều – khi có chuyện dẫn đến xung đột đối đầu, thù địch vô lối là em đứng ngoài. Em sẽ là quốc gia “trung lập”. Em là Thuỵ Sĩ. Em sẽ không dính dáng gì đến các cuộc tranh cãi về lãnh địa của các nhân vật huyền thoại. cob là gia đình. Còn anh… không chính xác là tình yêu của cuộc đời em, bởi lẽ em ao ước được yêu anh lâu dài hơn như thế. Tình yêu của sự tồn tại nơi em. Em không bận tâm ai là người sói và ai là ma-cà-rồng. Giả như Angela có  biến thành phù thuỷ đi chăng nữa, em cũng vẫn chơi với cô bạn ấy mà không hề có sự phân biệt đối xử nào.

Edward lặng lẽ ngắm nhìn tôi, đôi mắt sa sầm.

-Thuỵ Sĩ – Tôi lặp lại để nhấn mạnh ý chính.

Anh cau mày nhìn tôi, thở dài.

-Bella… - Anh ngập ngừng lên tiếng, nhưng rồi dừng ngay lại, sống mũi nhăn nhăn tỏ ý khó chịu.

-Anh nói đi.

-Ừm… em đừng giận nhé, nhưng cơ thể em thoang thoảng có mùi… nước hoa hiệu con sói đấy.

Nói dứt câu, Edward mỉm cười một cách ranh mãnh, vậy là sóng gió đã lặng. Chí ít thì cũng là lúc này.

Edward lại phải chuẩn bị lên đường vì đã để lỡ mất một buổi đi săn; điều đó có nghĩa là anh sẽ ra đi vào tối thứ Sáu – đồng hành cùng sper, Emmett và bác sĩ Carlisle – rong ruổi xuống tận miền Bắc California để lùng sư tử núi, giải quyết vụ dự trữ “thực phẩm”.

Cả hai chúng tôi đã đi đến thoả thuận là không đả động gì đến chuyện người sói nữa, nhưng tôi không hề có cảm giác tội lỗi khi điện thoại cho ke – tranh thủ cơ hội trong lúc Edward lái chiếc Volvo về nhà, rồi sẽ trèo lại vào phòng tôi qua ngả cửa sổ – để cậu bạn nhỏ biết rằng thứ Bảy, tôi sẽ lại xuống thăm cậu. Lần này thì tôi không ra đi trong tâm thế chạy trốn, lén lút nữa. Edward đã biết cảm xúc của tôi rồi. Giả như anh có lại phá xe tôi, thì tôi sẽ nhờ cob đến đón. Thị trấn Forks từ sẽ trở thành vùng trung lập, giống như Thuỵ Sĩ – giống như tôi.

Thứ Năm – ngày tôi phải đi làm; chẳng phải Edward, mà chính là Alice, đang chờ tôi trong chiếc xe Volvo – Lúc đầu, tôi chẳng biết được là ai cả. Cửa xe bên ghế ngồi cạnh người lái đã mở sẵn cho tôi, một bài hát (mà tôi chẳng biết là bài gì) đang chơi ở cung trầm làm cánh cửa hơi rung lên.

-Chào Alice – Tôi hét to, cố át tiếng nhạc rền rĩ, và ngồi vào xe hơi – Anh bạn đâu rồi?

Cô bạn của tôi đang mải mê ca theo bài hát, tông giọng của cô cao hơn giai điệu khoảng quãng tám, cứ len lỏi, đan xen vào bài hát, tạo nên một sự phối âm vừa hài hoà, mà cũng thật lắt léo. Cô bạn gật đầu về phía tôi, miệng vẫn không ngừng hoạt động, câu hỏi của tôi bị bỏ lửng.

Tôi đóng sầm cửa lại rồi bịt chặt hai tai lại. Alice mỉm cười, với tay vặn nhỏ nít âm thanh cho đến lúc nó chẳng hơn gì là khúc nhạc nền… xong, cô bạn mở khoá, lên ga gần như cùng một lúc.

-Có chuyện gì vậy? – Tôi hỏi, trong dạ bắt đầu bồn chồn không yên – Edward đâu rồi?

Cô bạn của tôi nhún vai:

-Mọi người đã khởi hành sớm

-Ồ – Tôi cố sức làm dịu nỗi chán chường ngốc nghếch.

Ng.uồ.n .từ. s.it.e .Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Nếu anh ấy đi sớm, thì có nghĩa là anh ấy sẽ quay về sớm thôi, tôi tự nhủ với chính mình.

-Khi đám con trai đi rồi, chúng mình sẽ ngủ chung một nhà! – Cô bạn thông báo bằng một giọng nói ngân nga, trầm bổng.

-Ngủ chung một nhà? – Tôi hỏi lại, nỗi nghi hoặc dần dần thành hình.

-Bạn không vui? – Cô bạn líu lo hỏi.

Và tôi nhận ra, suốt một giây dài lắng đọng cảm xúc, trong đôi mắt trong trẻo của kẻ đồng hành với mình có một ánh nhìn tràn đầy sinh khí.

-Bạn đang “bắt cóc” mình, phải không?

Alice phá ra cười ngặt nghẽo, cái đầu gật lia gật lịa:

-Cho tới thứ Bảy. Mẹ mình đã “điều đình” trước với chú Charlie rồi; bạn sẽ ở với mình hai tối. Ngày mai, mình sẽ đưa, đón bạn ở trường.

Quay mặt ra phía cửa sổ, tôi nghiến răng lại rất chặt.

-Mình xin lỗi – Alice thỏ thẻ, nhưng nghe chất giọng chẳng thấy có một chút gì hối tiếc cả – Anh ấy “hối lộ” mình.

-Hối lộ thế nào? – Tiếng tôi rít lên the thé.

-Một chiếc Porsche. Y chang chiếc xe mà mình đã “xoáy” ờ Italy luôn – Cô bạn thở phào một cách hạnh phúc – Nhưng mình không được lái nó quanh Forks, song, nếu bạn muốn, tụi mình có thể xem thử nó chạy từ đây đến Los Angeles mất hết bao lâu… Mình cược là mình sẽ đưa được bạn về tới nhà trước lúc nửa đêm đấy.

Tôi hít vào một hơi thật đầy.

-Có lẽ là mình sẽ chịu đựng được – Tôi thở dài, cố “đàn áp” cơn rùng mình đang có nguy cơ bùng phát ra ngoài.

Chúng tôi chạy xe như xé gió, lúc nào cũng thật nhanh, thật hối hả vào con đường dẫn đến nhà Cullen. Alice đánh một vòng cua khá rộng vào gara, tôi nhanh nhẹn lia một vòng mắt. Chiếc xe jeep to đùng của Emmett này, chiếc xe ôtô đỏ chót có thể hạ mui của Rosalie này, và ở giữa hai chiếc xe ấy là một chiếc Porsche vàng cạch mới cáu cạnh.

Alice nhẹ nhàng bước ra khỏi xe, vẻ yêu kiều toả ra lộng lẫy; cô bạn tiến lại chỗ “cái thứ đút lót” ấy, dịu dàng lướt nhẹ tay lên nó.

-Đẹp quá, phải không?

-Quá đẹp – Tôi càu nhàu, đôi chút hồ nghi – Anh ấy mua tặng bạn thứ đó để bắt giữ con tin Bella hai ngày thôi sao?

Alice nhăn mặt, le lưỡi.

Trong một tíc tắt ngắn ngủi, tôi bỗng chợt hiểu ra cớ sự, và không thể không há hốc miệng ra vì quá đỗi kinh hoàng.

-Vậy là trong những lúc anh ấy đi vắng chứ gì?

Cô bạn lẳng lặng gật đầu.

Còn tôi thì nặng tay đóng cánh cửa xe, hậm hực tiến đến cái cửa ra vào. “Kẻ bán đứng bạn bè” lanh lẹn bước theo, đi bên cạnh, vẫn không tỏ ra một chút gì gọi là ăn năn, sám hối hay hối tiếc.

-Alice, bạn không thấy đây chỉ là một vấn đề về tính khí bất thường sao? Có khi còn là rối loạn tinh thần nữa ấy chứ?

-Anh ấy không hẳn như vậy đâu – Cô bạn chun mũi lại – Có vẻ như bạn không hiểu một người sói trẻ thì có thể gây tai hoạ như thế nào. Nhất là mình lại không thể trông thấy họ. Vậy nên anh Edward không có cách gì biết được là bạn có an toàn hay không. Mong bạn đừng coi thường.

Giọng nói của tôi như được rưới chanh, tức thì trở nên ngoa ngoắt:

-Vâng, chỉ có ngủ chung một nhà với ma-cà-rồng thì mới là đỉnh cao của sự an toàn.

Alice bật cười.

-Mình sẽ trang trí móng cho bạn và làm mấy thứ linh tinh khác – Cô bạn hứa hẹn.

Kì thực thì mọi chuyện chẳng có gì đáng gọi là tệ hại cả, ngoại trừ cái sự thật rằng tôi đang bị buộc phải làm trái với mong muốn của mình. Bà Esme xách về cho tôi mấy món ăn Ý – ngon tuyệt cú mèo, tất cả đều mua từ Port Angles – còn Alice thì đã chuẩn bị sẵn từ trước mấy bộ phim thuộc “gu” của tôi. Ngay cả Rosalie cũng có mặt ở đó, nhưng tĩnh lặng; sự hiện diện của chị ấy hoàn toàn theo kiểu góp mặt cho xôm. Alice khăng khăng đòi làm đẹp cho tôi bằng được, điều đó làm cho tôi chột dạ, tự hỏi phải chăng cô bạn đang làm theo một bản danh sách – liệt kê một lô một lốc những việc vụn vặt mà cô ấy góp nhặt được trong mấy vở hài kịch có những tình huống rẻ tiền.

-Bạn thích thức khuya tới chừng nào? – Alice cất tiếng hỏi sau khi các móng chân của tôi đã chói lọi một màu đỏ như máu. Lòng nhiệt thành của cô bạn vẫn còn y nguyên, chẳng chịu sứt mẻ đi lấy một miếng, mặc cho vẻ mặt của tôi có khó coi đến mức nào.

-Mình không muốn thức khuya. Sáng mai, tụi mình còn phải đi học mà bạn.

Cô bạn trề môi, tiu nghỉu.

-Mình sẽ ngủ ở đâu? – Tôi nhắm chừng chiếc ghế tràng kỷ. Hơi ngắn một chút – Bạn không thể canh chừng mình ở nhà mình được ư?

-Thế thì ngủ chung một nhà là sao? – Cô bạn lắc đầu, tỏ rõ là đang rất bực – Bạn sẽ ngủ trong phòng của Edward.

Tôi buông ra một tiếng thở dài. Không tìm được cớ rời khỏi nơi đây rồi. Chiếc ghế xôpha bọc da đen tuyền của anh dài hơn chiếc ghế này. Còn tấm thảm vàng ươm trong phòng anh thì dày đến nỗi không thể nào cảm nhận được nổi cái độ cứng của nền nhà.

-Ít ra thì cũng phải ình về nhà lấy vài món chứ?

Dường như cô bạn chỉ chờ có câu nói đó để được toét cái miệng ra cười thật rạng rỡ.

-Mọi thứ đã được thu vén đâu vào đó xong xuôi.

-Bạn ình mượn điện thoại nha?

-Chú Charlie biết bạn ở đây rồi mà.

-Mình không định gọi cho bố – Tôi cau mày – Chắc là mình phải “tiễn biệt” một số dự định rồi.

-Ồ – Cô bạn ngây mặt ra, suy nghĩ một thoáng – Mình chẳng biết gì đâu.

-Alice! – Tôi giở màn cù cưa, rền rĩ sầu thảm – Mình năn nỉ bạn đấy!

-Thôi được rồi, được rồi! – Cô bạn đầu hàng gần như liền tức khắc, lướt nhanh ra khỏi phòng. Nhưng chưa đầy nửa giây sau, cô ấy đã xuất hiện trở lại, chiếc điện thoại di động lăm lăm trong tay – Anh ấy đâu có nói cụ thể khoản nào là cấm… - Cô bạn lầm bầm một mình, chìa chiếc điện thoại ra cho tôi.

Tôi bấm ngay số điện thoại nhà cob, lòng thầm cầu mong cho cậu bạn chưa đi tuần tối cùng những người bạn của mình. Và may mắn đã mỉm cười với tôi – cob nhấc máy.

-Alô?

-Chào ke, chị đây – Alice dõi mắt nhìn tôi, một đôi mắt không biểu lộ thái độ, chỉ torng đúng một tíc tắc, rồi thôi; cô bạn quay đi, tiến đến chỗ chiếc ghế xôpha, ngồi vào giữa Rosalie và bà Esme.

-A, chào chị Bella – cob reo vui, nhưng đột nhiên tỏ ra dè dặt – Ủa, có chuyện gì vậy chị?

-Không có gì vui hết. Thứ Bảy này, chị không đến chỗ em được.

Chiếc điện thoại im lìm trong cả phút đồng hồ.

-Tên ký sinh đáng ghét – Cuối cùng, người thiếu niên cũng lầm bầm được vài tiếng – Em tưởng là hắn đi rồi chứ. Hắn đi mà chị cũng không được sống sao? Hay hắn nhốt chị vào trong quan tài rồi?

Tôi phá ra cười như nắc nẻ.

-Chẳng thấy có chỗ nào đáng cười cả.

-Chị chỉ cười vì em suy diễn quá thôi – Tôi trả lời – Nhưng thứ Bảy là anh ấy về đến đây rồi, vậy nên chị đành phải huỷ hẹn với em.

-Thế hắn có đang toan tính tổ chức chè chén ở Forks không đấy? – cob hỏi một cách cay độc.

-Không – Tôi cố kìm không để giọng mình trở nên cáu kỉnh. Tôi làm sao có thể bực bội bằng cậu ta cho được – Anh ấy đi sớm rồi.

-Ồ. Ra vậy. À, hay là chị xuống chỗ em bây giờ đi. Không thì em sẽ đánh xe lên nhà chú Charlie cũng được.

-Chị cũng mong như vậy lắm. Nhưng hiện thời chị không ở nhà – Tôi tỏ thái độ gắt gỏng – Bây giờ, chị không đi đâu được.

Đầu dây bên kia im bặt như đang thấm dần cớ sự, rồi sau đó là những tiếng làu bàu.

-Để tụi em tới đưa chị đi – Người thiếu niên lên tiếng một cách thẳng thừng, tự dưng chuyển đại từ sang dạng số nhiều.

Một cơn ớn lạnh chợt xuất hiện, trượt dọc theo sống lưng của tôi, song, tôi vẫn giả bộ trả lời như không có chuyện gì và cố làm ra vẻ chòng ghẹo:

-Ừ, đến cứu chị đi. Chị bị tra tấn rồi. Alice vừa mới sơn móng chân cho chị xong.

-Em nói thật đó.

-Thôi đi ông tướng. Mọi người chỉ cố gắng bảo vệ cho chị được an toàn thôi.

Người bạn nhỏ của tôi lại lầm bầm trong họng.

-Chị biết là hơi đa sự một chút, nhưng vì trong trái tim của họ chỉ có hình ảnh của chị mà thôi.

-Cũng có tim kia đấy! – cob buông lời nhạo báng.

-Xin lỗi em về vụ ngày thứ Bảy – Tôi ngậm ngùi – Bây giờ chị phải lên giường – lên ghế tràng kỷ, tôi tự chỉnh lại trong đầu – Nhưng chị sẽ sớm gọi lại cho em.

-Chị có chắc là người ta sẽ để cho chị gọi không? – Giọng nói của cậu bạn run rẩy, tràn đầy những tổn thương.

-Chị không chắc – Tôi thở dài – Chúc em ngủ ngon, ke.

-Hẹn gặp lại.

Alice đột ngột xuất hiện bên cạnh tôi, cô bạn chìa tay chờ đợi chiếc điện thoại, nhưng tôi đang bấm số. Và cô bạn của tôi đã đọc được chúng.

-Chắc giờ này anh ấy không mang theo điện thoại đâu – Alice nhắc nhớ.

-Mình sẽ để lại lời nhắn.

Điện thoại đổ chuông bốn lần, sau đó là một tiếng “bíp”. Không có lời thoại chào đón nào cả.

-Anh gặp rắc rối rồi – Tôi bắt đầu nhả từng tiếng – Rắc rối nghiêm trọng đó. Ngay cả mấy con gấu xám Bắc Mỹ hung hăng cũng còn phải sợ cái điều đang chờ đợi anh ở nhà.

Xong, tôi đóng đánh cách chiếc điện thoại, đặt nó vào bày tay vẫn còn đang đưa ra của Alice.

-Xong rồi.

Alice cười toét miệng.

-Con tin này vui thật.

-Bây giờ mình đi ngủ – Tôi thông báo và hướng chân về phía cầu thang. Alice cũng xoải bước đi theo.

-Alice à – Tôi thở dài – Mình không trốn đi đâu. Mình mà có ý định đó là bạn biết liền, mình chỉ cần rục rịch một chút thôi là bạn sẽ bắt được mình ngay lại, dễ như bỡn ấy mà.

-Mình đi theo cốt để chỉ cho bạn biết các vật dụng của bạn để ở đâu thôi – Cô bạn giải thích một cách tự nhiên.

Phòng riêng của Edward nằm trên lầu hai, ở cuối lối đi, và thật khó lòng mà nhận nhầm phòng, dẫu là ngôi nhà quá to và không thân thuộc lắm với tôi. Ấy vậy mà khi đưa đưa tay bật công tắc đèn, tôi đã phải khựng lại, bối rối. Tôi có vào sai phòng không đấy?

Bên cạnh tôi, Alice bật cười khúc khích.

Không, vẫn là một phòng, tôi nhận định một cách nhanh chóng; duy chỉ có đồ đạc trong phòng là được sắp xếp lại mà thôi. Chiếc ghế tràng kỷ được kéo về phần tường phía bắc, còn dàn âm thanh thì được kê sát với dãy kệ đựng kín mít những đĩa CD – để nhường chỗ ột cái giường đồ sộ, đang nằm chình ình ngay giữa phòng.

Tấm kính phía nam thay cho tường phản chiếu lại hình ảnh của gian phòng, đóng vai trò của một tấm gương, càng khiến cho cái giường trở nên kềnh càng, lạnh lẽo.

Tất cả đều hợp rơ với nhau. Tấm khăn phủ giường cũng có màu vàng, nhạt hơn màu của mấy bức tường; khung giường sơn đen, làm bằng kim loại, được tạo dáng mộtcách cầu kì. Những bong hoa hồng trạm trổ tinh xảo quấn lấy những thân cột, vương cao, vươn cao, tạo thành một tấm mái rợp những hoa, những lá. Cuối giường là bộ pama của tôi đã được sắp xếp ngay ngắn cẩn thận, còn túi đựng vật dụng cá nhân của tôi thì nằm ngay bên cạnh.

-Thế này là thế nào? – Tôi lắp ba lắp bắp hỏi.

-Bạn thật sự không nghĩ rằng anh ấy chị để cho bạn ngủ trên chiếc ghế tràng kỷ đấy chứ?

Tôi lầm bầm thêm vài từ vô nghĩa nữa rồi xăm xăm bước vào phòng, chộp lấy mớ đồ đạc.

-Mình sẽ để bạn một mình – Alice bật cười – Hẹn sáng mai gặp lại bạn nhé.

Thế là tôi lật đật đi đánh răng, thay quần áo; xong xuôi, một tay tôi cắp lấy chiếc gối da căng phồng, một tay kéo lê chiếc mền màu vàng ở trên giường ra chiếc ghế tràng kỷ. Tôi biết mình đang làm trò ngốc, nhưng cứ thây kệ. Chiếc Porsche đút lót này, cái giường cỡ voi mamút nằm này chễm chệ trong một căn nhà chẳng có ai biết ngủ – thật dễ khiến cho người ta tức không biết để đâu cho hết. Sau cái với tay tắt đèn, tôi ngồi thu mình trên chiếc ghế dài, tự hỏi lòng rằng đang bực bội đến thế này thì liệu có chợp mắt nổi hay không?

Trong bóng tối muôn trùng, tấm kính cuối phòng không còn là một tấm gương đen đúa, một căn phòng ảo thứ hai nữa. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bàng bạc khắp cõi trời, những áng mây cũng nhờ đó mà ngời sáng. Và khi mắt đã quen thuộc với bóng tối, tôi có thể nhận ra những ngọn cây, một dải song nhỏ loang loáng ánh vàng. Cứ ngồi như vậy, tôi dõi mắt xa trông, chờ đợi lúc hai mi mắt nặng trĩu.

“Cộc cộc cộc”… nơi cửa phòng chợt có tiếng gõ nhè nhẹ.

-Chuyện gì vậy, Alice? – Tôi hỏi rít lên, trong đầu tưởng tượng ra vẻ mặt thích thú “á à” của cô bạn khi phát hiện ra cái giường bất đắc dĩ của tôi.

-Là chị đây – Giọng nói êm dịu của Rosalie vang lên khe khẽ, cách cửa mở hé chỉ vừa đủ để ánh trăng lướt hờ lên gương mặt kiều diễm của kẻ mới đến – Chị vào được không?

Loading...

Xem tiếp: [mục 16]nhật Thực - Chương 07 - Phần 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tiêu Hồn Hoa Dạ Nguyệt

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 100


Sorry, We Can Not

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 4


Nơi Chốn An Lòng

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 14



Blood X Blood

Thể loại: Truyện Ma, Dị Năng

Số chương: 70