Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 16]nhật Thực - Chương 07 - Phần 1

Chương trước: [mục 15]nhật Thực - Chương 06 - Phần 2



Chương 7

MỘT KẾT THÚC BUỒN

  Rosalie ngập ngừng nơi ngưỡng cửa, gương mặt lộng lẫy toát lên vẻ do dự.

-Dạ được, chị – Giọng nói của tôi vút cao vì ngạc nhiên – Chị vào đi.

Tôi nhổm dậy, dịch chuyển đến cuối ghế để nhường chỗ. Bụng tôi tự dưng thắt lại với cảm giác rờn rợn khi một thành viên trong nhà Cullen vốn đã từng không có thiện cảm với tôi, giờ lại chủ động đến tìm tôi, ngồi vào cái chỗ vừa để ngỏ. Não bộ của tôi hoạt động ngay tắp lự, nỗ lực đoán xem vì lý do gì mà cô gái này lại muốn tìm gặp tôi; nhưng vô ích, tôi chẳng mò ra được một giả thuyết nào cả.

-Em có thể dành vài phút nói chuyện với chị được không? – Rosalie hỏi – Chị đã không đánh thức em dậy, phải không nào? – Đôi mắt của kẻ mới đến chiếu thẳng vào chiếc giường trống rỗng, sau đó chuyển sang tôi.

-Dạ không, em vẫn chưa ngủ. Tất nhiên là chúng ta sẽ nói chuyện rồi, chị – Không rõ Rosalie có nghe thấy âm thanh hốt hoảng đang tràn ngập trong giọng nói của tôi hay không.

Chỉ nghe thấy cô gái bật cười, tiếng cười thánh thót, nghe như một dàn chuông cùng hợp xướng.

-Hiếm có khi nào cậu ấy lại bỏ em một mình – Rosalie nhìn nhận – Chị nghĩ đây là cơ hội tốt nhất.

Liệu có nỗi niềm gì mà Rosalie lại ngại ngần không muốn giãi bày trước mặt Edward? Hai bàn tay của tôi đang giữ mép tấm mền hết nắm vào lại thả ra.

-Xin em đừng nghĩ rằng chị là kẻ chuyên phá đám – Giọng nói của Rosalie rất hiền, nghe gần như là nài xin. “Người khách” của tôi bắt chéo hai tay, đặt trên đùi, và đôi mắt cứ chú mục vào chúng trong lúc nói chuyện – Chị biết rằng trong quá khứ, chị đã từng có những hành động, lời nói khiến em bị tổn thương, và chị không muốn lặp lại chuyện ấy.

-Chị đừng bận tâm đến chuyện đó nữa, chị Rosalie. Em không sao cả. Chị nói đi, có chuyện gì thế?

“Người khách” của tôi lại phá ra cười, dường như để che giấu sự bối rối.

-Chị đang cố nén lòng để kể với em vì sao chị lại ủng hộ chuyện em là một con người đúng nghĩa… tại sao nếu chị là em, chị lại muốn sống kiếp sống của một con người.

-Ồ.

Rosalie mỉm cười trước lạc âm ngỡ ngàng của kẻ đang ngồi bên cạnh mình, sau đó, buông ra một tiếng thở dài.

-Edward có kể với em điều gì đã khiến chị như vậy không? – Rosalie hỏi, tay chỉ vào cơ thể bất tử đẹp rạng ngời của mình.

Tôi chậm rãi lắc đầu, bất thần trở nên ủ ê.

-Anh ấy nói với em rằng chị cũng lâm vào hoàn cảnh tương tự như em hồi đến Port Angeles, chỉ có điều… không một ai cứu chị cả – Tôi run rẩy trước cái kí ức ấy.

-Cậu ta chỉ kể với em như vậy thôi sao?

-Vâng – Tôi đáp gọn lỏn, giọng nói chất chứa nỗi hoang mang – Bộ còn điều gì nữa hả chị?

Kẻ mới đến ngẩng mặt lên nhìn tôi, cười mỉm; đó là một gương mặt vừa tàn nhẫn, vừa bi thương, nhưng vẫn tràn đầy vẻ kiêu sa.

-Ừ – Chị trả lời – Vẫn còn.

Tôi kiên nhẫn chờ đợi, trong lúc Rosalie nhìn không chớp mắt ra ngoài ô cửa sổ. Có vẻ như “người khách” của tôi đang cố lấy lại bình tĩnh.

-Em có muốn nghe chuyện của chị không, Bella? – Đó là một câu chuyện có đoạn kết không có hậu – nhưng nhìn lại những kẻ như chị, thì liệu có được bao nhiêu người nào? Nếu như mọi người đều có một kết cuộc hạnh phúc, hẳn tất cả giờ này đều đang an nghỉ dưới tấm bia khắc tên mình rồi.

Tôi gật đầu, dù âm sắc trong chất giọng của kẻ đang nói làm cho tôi muốn toát mồ hôi lạnh.

-Chị sống trong một thế giới khác với em, Bella ạ. Thế giới thuở làm người của chị là một thế giới đơn giản hơn của em gấp ngàn lần. Đó là vào năm 1933. Chị vừa tròn 18 tuổi, chị rất đẹp. Cuộc sống của chị giống như trong mơ vậy.

Kẻ đang nói chú mục vào đụn mây bạc sau lớp kính, nét mặt trở nên xa xăm.

-Bố mẹ chị thuộc tầng lớp trung lưu. Bố chị có một công việc ổn định, vững chắc, trong một ngân hàng. Đó là một công việc mà cho tới giờ, chị mới nhận ra rằng ông ấy luôn luôn lấy làm tự mãn về nó. Lúc nào bố chị cũng coi sự giàu sang là phần thưởng cho tài năng và sự chăm chỉ trong công việc, hơn là nhìn nhận rằng đó là do may mắn. Chị cũng đã cầm bằng như vậy rồi. Và tất cả mọi người trong gia đình chị, ai cũng coi cuộc suy thoái kinh tế chỉ là tin đồn bá vơ bá vất. Lẽ dĩ nhiên, tận mắt chị cũng đã trông thấy những người nghèo, những người không được may mắn. Nhưng bố chị đã để lại một ấn tượng trong chị rằng chính những người nghèo ấy tự gây ra rủi ro cho bản thân họ chứ chẳng phải ai khác.

“Mẹ chị lo việc tề gia trông nom, dạy dỗ chị cùng hai đứa em trai nhỏ không hề có lấy một sai sót. Chẳng khó khăn gì mà không thể nhận ra rõ ràng rằng chị chính là đứa con được mẹ yêu thương và chiều chuộng nhất trong nhà. Thời ấy, chị mù mờ trước thời thế, nhưng chị lại ngờ ngợ nhận ra rằng bố mẹ chị không hài lòng trước những gì đã đạt được, ngay cả khi gia đình chị còn giàu đến mức nứt đố đổ vách. Ông bà muốn có nhiều hơn nữa kia. Cả hai đều có những ước vọng xã hội, muốn bước chân vào thế giới thượng lưu. Và nhan sắc của chị được coi như một món quà mà Thượng đế đã ban tặng cho hai người. Bố mẹ chị nhịn thấy rõ tiềm năng về nó còn hơn cả chị nữa”

“Dù bố mẹ chưa thật sự thoả lòng, nhưng với chị thì như thế đã là quá đủ. Chị phát ngây vì được là mình, là Rosalie Hale. Từ cái năm chị bước vào tuổi mười hai, chị đã lấy làm hãnh diện khi mọi cặp mắt của cánh đàn ông đều dõi theo từng bước chân của mình, ở khắp mọi chốn. Chị cảm thấy thích thú trước những tiếng thở dài ghen tị của bọn bạn gái khi chúng chạm vào tóc của chị. Và chị đã hạnh phúc biết bao khi trở thành niềm tự hào của mẹ và được bố thường xuyên sắm cho những chiếc áo đầm sang trọng, quý phái.”

“Chị biết mình muốn gì ở cuộc sống ngoài kia, và hình như đó cũng chính là những gì mà chị hằng khao khát. Chị muốn được yêu chiều, được tôn sùng. Chị muốn có một đám cưới linh đình, đầy hoa, và cái cảnh chị được bố trịnh trọng khoác tay dẫn vào giáo đường phải được diễn ra trước sự chứng kiến của tất thảy mọi người trong thị trấn; và không ai có thể phủ nhận rằng chị chính là người con gái đẹp nhất mà họ từng được trông thấy.

Ng.uồ.n .từ. s.it.e .Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Đối với chị, sự ngưỡng mộ cũng giống như bầu không khí để thở vậy, Bella ạ. Chị ngốc nghếch và hời hợt quá phải không, nhưng chị thích thế” – “Người khách” của tôi mỉm cười, tỏ ra thích thú trước sự nhìn nhận ấy.

“Thế lực cùng ảnh hưởng của bố đã khiến cho chị vô cùng yêu quý thế giới vật chất. Chị mong muốn có được một ngôi nhà đồ sộ, một căn bếp thật hiện đại với đủ các thứ đồ đắt tiền, có kèm theo hai gia nhân một chuyên lau đồ đạc và một chuyên nấu nướng. Như chị đã nói rồi đầy, chị mới hời hợt làm sao; non nớt và quá hời hợt. Khi ấy, chị không thấy có lý do gì bảo rằng chị sẽ không đạt được những ước vọng đó.”

“Tuy nhiên, chị cũng có một vài ước mơ mang đôi chút ý nghĩa. Đặc biệt nhất là một điều. Chị có một cô bạn gái thân thật thân, tên là Vera. Cô bạn ấy lấy chồng rất sớm, chỉ mới vào năm mười bảy tuổi thôi. Vera lấy một thanh niên thuộc týp người mà bố mẹ chị chẳng hề bao giờ có một mảy may suy nghĩ là sẽ cưới cho chị: một anh thợ mộc! Một năm sau, cô bạn ấy sinh con, một cậu bé kháu khỉnh có đôi má lúm đồng tiền và mái tóc đen dợn sóng. Lần đầu tiên trong đời, chị được nếm trải cái cảm giác thế nào là niềm tị hiềm với người khác.”

Rosalie nhìn tôi bằng một cặp mắt sâu thăm thẳm, khó dò.

-Hồi ấy là như vậy đó. Bằng tuổi em, nhưng chị đã chuẩn bị tất cả mọi sự. Chị khao khát có một đứa con của riêng mình. Chị muốn có một ngôi nhà riêng và một người chồng sẽ hôn mình mỗi khi đi làm về giống như Vera vậy… Duy chỉ có điều, căn nhà trong trí tưởng tượng của chị thì hoàn toàn khác…

Tôi khó có thể hình dung được cuộc sống của Rosalie ngày trước. Câu chuyện của chị giống như chuyện cổ tích hơn là cuộc đời của một con người. Trong một thoáng ngỡ ngàng, tôi chợt nhận ra rằng thế giới ấy cũng giống như thế giới của Edward, lúc anh còn là một con người, khi anh trải qua quãng đời niên thiếu. Và tôi tự hỏi – trong lúc Rosalie lặng người đi trong chốc lát – liệu thế giới của tôi có xa lạ với anh như tôi đang cảm thấy xa lạ với thế giới của Rosalie đây không?

“Người khách” của tôi thở dài, và rồi khi lên tiếng trở lại, giọng nói của chị khác hẳn, vẻ khát khao trở nên nhạt nhoà.

-Ngày ấy, thật là mỉa mai làm sao, ở Rochester có một gia đình danh giá – gia đình nhà King. Ông Royce King là chủ cái ngân hàng mà bố chị đang làm việc, ông ta thâu tóm gần hết các hoạt động làm ăn có lời trong thị trấn. Đó là lý do vì sao con trai của ông ta, Royce King con – miệng Rosalie méo xệch khi nhắc đến cái tên ấy, “người khách” của tôi chỉ rít qua kẽ răng – trông thấy chị. Con người đó sẽ tiếp quản cái ngân hàng, do vậy, hắn phải chú ý, học hỏi tất cả các công việc. Hai ngày sau sự xuất hiện của hắn ở cái ngân hàng ấy, không rõ vô tình hay hữu ý mà mẹ chị lại quên không gửi đồ ăn trưa cho bố chị. Chị còn nhớ rất rõ là mình đã bối rối ra sao khi mẹ cứ khăng khăng buộc chị phải mặc bằng được chiếc áo lục nilông trắng toát vớ bới tóc cao, chỉ để chạy đến ngân hàng đưa cơm trưa – Rosalie bật cười, nhưng chẳng có vẻ gì là thích thú cả.

“Chị đã không nhận ra là Royce chú ý đến chị một cách đặc biệt. Mọi người, ai mà không say ngắm chị kia chứ. Thế rồi buổi tối hôm ấy, chị bắt đầu nhận được những bông hoa hồng đầu tiên. Mỗi lần hẹn hò nhau vào buổi tối, hắn đều tặng cho chị một bó hoa hồng. Phòng riêng của chị tràn ngập những hoa là hoa. Kết quả là mỗi khi bước chân ra khỏi nhà, người chị lại sực nức mùi hoa hồng.”

“Royce cũng rất điển trai. Tóc hắn chỉ hoe hoe vàng, nhạt màu hơn tóc chị, đôi mắt thì thăm thẳm màu của đại dương bao la. Hắn bảo màu mắt của chị hanh hanh tím, và sau câu nói đó, hắn chìa ra cho chị một đoá hoa hồng.”

“Chuyện tình cảm giữa chị và hắn được bố mẹ chị hưởng ứng một cách nhiệt thành – điều đó đã làm ối quan hệ của bọn chị ngày một thêm khăng khít. Chẳng phải bố mẹ chị vẫn hằng mơ ước đến điều đó hay sao. Và mẫu người như Royce cũng chính là tất cả những gì mà chị hằng mơ mộng – một chàng hoàn tử trong truyện cổ tích sẽ biến chị thành một nàng công chúa. Mọi thứ chị cần, tất nhiên chẳng còn gì hơn thế. Vậy là chưa đầy hai tháng quen nhau, chị và hắn làm lễ đính hôn.”

“Thực ra, bọn chị không ở bên nhau nhiều lắm. Royce nói với chị rằng hắn có rất nhiều việc cần phải lo, và khi bọn chị ở bên nhau, hắn luôn tỏ đắc ý trước cái nhìn chiêm ngưỡng của mọi người khi họ trông thấy chị ở trong vòng tay của hắn. Bản thân chị cũng cảm thấy thích thú về điều đó nữa. Chị trải qua nhiều bữa tiệc linh đình, khiêu vũ trong những bộ váy đầm đẹp lộng lẫy. Khi em có địa vị trong xã hội, mọi cánh cửa sẽ rộng mở đề chào đón em, mọi tấm thảm đỏ trải ra chỉ để chờ đợi bước chân của em.”

“Buổi lễ hứa hôn ấy không diễn ra lâu. Mọi thứ, kì thực là đều dành để chuẩn bị ột đám cưới linh đình, trọng thể. Tất cả những gì chị cần là như vậy. Chị vô cùnghạnh phúc. Thế rồi khi chị gọi điện thoại cho Vera, chị hoàn toàn không có cảm giác cà nanh cà tị nữa. Chị tưởng tượng ra cảnh những đứa trẻ tóc vàng con mình đang chơi đùa trên bãi cỏ nhà King, và rồi chị nghĩ đến cô bạn gái thân nhất, trong lòng không khỏi dâng lên một cám giác xót xa, ngậm ngùi.”

Rosalie đột nhiên ngưng bặt, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau. Trong tíc tắc ấy, tôi như bị lôi ra khỏi câu chuyện của người đang kể, bừng tỉnh, và lờ mờ nhận ra rằng phần đáng sợ nhất của cuộc đời chị không còn ở xa nữa. Một kết thúc buồn, chị chẳng đã thông báo với tôi từ trước rồi đấy thôi. Phải chăng đây chính là nguyên nhân vì sao tính cách của chị lại gay gắt, khó gần hơn tất thảy mọi ngườ trong gia đình – khi mọi ước mơ của chị đang hoàn toàn nằm gọn trong tầm tay với thì trang sách cuộc đời lại đột ngột bị lật sang trang một cách tàn nhẫn.

-Buổi tối hôm đó, chị ở nhà Vera – Rosalie thì thào. Gương mặt lạnh băng như một phiến đá cẩm thạch, và cũng cứng hệt như thế – Đứa con của cô ấy thật đáng yêu, nó đang tập bò, cứ cười suốt, đôi má lúng liếng hai cái lúm đồng tiền. Khi chị ra về, Vera theo tiễn chị ra đến cửa, đứa bé được ẵm trong tay, còn người chồng của cô ấy thì đứng bên cạnh, đang quàng tay ôm ngang thắt lưng vợ. Rồi có lẽ nghĩ rằng chị không trông thấy nên anh ta âu yếm hôn lên má vợ mình. Điều đó đã khiến chị không vui. Khi Royce hôn chị, nụ hôn đó không giống như thế, nó không dịu dàng và say đắm như vậy… Bực bội, chị cố gạt bỏ cái suy nghĩ ấy ra khỏi đầu óc. Royce là chàng hoàng tử cuả chị. Rồi một ngày nào đó, chị sẽ là hoàng hậu…

Trong ánh trăng nhập nhoạng thế này, thật khó có thể diễn tả được chính xác một điều gì, nhưng tôi loáng thoáng nhận ra gương mặt trắng như xương của “người khách” ngồi bên cạnh mình đang trắng bệch hơn vốn dĩ.

-Ngoài đường đã tối lắm rồi, phố sá đã lên đèn từ lâu. Chị không biết chính xác là đang ở vào thời khắc nào nữa – Rosalie tiếp tục thầm thì, gần như là không thể nghe thấy – Trời cũng rất lạnh, cái lạnh của những ngày cuối tháng Tư. Chỉ còn có một tuần nữa là đám cưới rồi, mà thời tiết thì… Chị cảm thấy bồn chồn, guồng chân vẫn hối hả trên đường về nhà. Chị còn nhớ rõ lắm, rõ ràng đến từng chi tiết trong cái đêm hôm ấy. Trong những ngày đầu của cuộc đời mới…, chị nhớ đến ám cả vào hồn. Chị không làm sao nghĩ được điều gì khác cả. Và bây giờ thì chị đang ngồi đây, ôn lại những điều này, khi tất cả những kí ức tươi đẹp đều đã chìm vào dĩ vãng…

Rosalie thở dài, rồi l ại lên tiếng ngay, vẫn là giọng nói nhỏ nhẹ, rất nhẹ đến khó nắm bắt:

-Ừ, chị lo lắng về thời tiết… Chị không muốn phải tổ chức đám cưới trong nhà…

“Cứ thế, cứ thế, chị bước đi trong đêm, đúng lúc chị còn cách nhà vài đoạn đường nữa thì chị nghe thấy tiếng chúng. Một nhóm đán ông đang tụm năm tụm ba dưới một bóng đèn đường đã bể, cười nói om sòm. Họ say khướt. Phải chi lúc nãy chị gọi bố đến đưa chị về nhà; song, từ cchỗ Vera về nhà chị nào có xa xôi gì, gọi bố đến như vậy có kì quá không. Thế rồi chị nghe thấy có tiếng gọi tên mình.”

“Rose! – Một kẻ thét lên, những tên khác oà ra cười một cách ngớ ngẩn.”

“Chị đã không chú ý thấy rằng tất cả những tên bợm rượu ấy đều ăn mặc rất sang trọng và kiểu cách. Chính là Royce cùng đám bạn của hắn, con trai của những nhà tài phiệt.”

“Rose của tao đó! – Royce thét váng lên, hắn cười cợt với đám bạn, trông chẳng ra làm sao cả –Em về trễ quá chừng. Bọn anh tê cóng cả ngừơi rồi đây này, em bắt tụi anh chờ lâu quá.”

“Chị chưa từng thấy con người đó uống rượu bao giờ. Thi thoảng, hắn chỉ uống rượu khi đi tiệc. Hắn đã nói với chị rằng hắn không thích sâm banh. Và chị đã không hề biết rằng hắn thích một thứ khác, rất ghê gớm.”

“Hắn có một tên bạn mới – là bạn của một người bạn, đến từ Atlanta.”

“Tao đã bảo mày cái gì, hả John – Royce nói như reo, hắn tóm vội lấy tay chị và kéo chị lại gần – Chẳng phải nó đẹp hơn tất cả các con đào tơ của mà ở Georgia sao?”

“Gã đàn ông tên John có mái tóc đen và một làn da rám nắng. Gã nhìn xăm xoi chị như xăm xoi một con ngựa vừa mới mua được.”

“Cái này khó nói à nha – John lè nhè từng tiếng một – Nó xúng xính lắm áo quá.”

“Bọn chúng phá ra cười ngả ngớn, và Royce cũng chẳng khác gì chúng.”

“Thế rồi bất thình lình, Royce chộp lấy vai chị, bằng một động tác bất ngờ, hắn xé toạc chiếc áo khoác là món quà hắn đã mua tặng chị. Tiếng những chiếc cúc đồng đứt chỉ vang lên thành tràng, rồi lơi lả tả, tung toé xuống mặt đường.”

“Cho nó thấy em đẹp như thế nào đi, Rose! – Sau tràng cười hềnh hệch của hắn, chiếc mũ của chị cũng bị hắn giật tung. Những chiếc kẹp vặn xoán vào chân tóc, chị thét lên đau đớn. Và… có vẻ như tất thảy bọn chúng đều thích thú trước điều đó, thích thú khi nghe thấy nỗi đau của chị được bộc phát ra thành âm thanh…”

Hốt nhiên, Rosalie quay sang nhìn tôi, cơ hồ như kẻ kể chuyện đã quên khuấy sự hiện diện của tôi rồi. Tôi đoan chắc rằng gương mặt của mình cũng đang trắng bệch chẳng thua kém gì chị, nếu không thì cũng là một màu xanh lè xanh lét.

-Chị không bắt em phải nghe nốt phần còn lại đâu – Giọng nói của Rosalie trở nên xa vắng – Chúng bỏ chị lại trên đường, vừa cười ngặt nghẽo vừa loạng choạng bỏ đi. Ai cũng nghĩ rằng chị đã chết. Bọn chúng chọc ghẹo Royce rằng hắn sẽ phải tìm một cô dâu mới. Hắn cười, đáp rằng trước tiên, hắn sẽ phải học cách kiên nhẫn.”

“Chị cứ nằm một cách bất lực trên đường, đón chờ cái chết. Trời rất lạnh, cơ thể chị nát nhừ vì đau đớn, nhưng chị thấy ngạc nhiên là mình vẫn còn cảm nhận được cái lạnh. Tuyết bắt đầu rơi, chị tự hỏi rằng vì sao chị vẫn chưa chết. Chị sốt ruột chờ đợi Thần Chết, để kết thúc mọi nỗi đau khổ, dày vò. Chị đã chờ rất lâu, rất lâu…”

“Và rồi bác sĩ Carlisle nhìn thấy chị. Ông ngửi mùi máu rồi xem xét các vết thương. Chị nhớ mình đã tức giận ra sao khi ông chăm sóc chị, cố gắng đưa chị trở về từ ngưỡng cửa của cái chết. Chị không ưa bác sĩ Carlisle hay vợ ông cùng em trai của bà, lúc ấy, trông Edward có vẻ là như vậy. Chị phát bực vì tất thảy bọn họ đều đẹp hơn chị, đặc biệt là hai người đàn ông đó. Nhưng chị thấy lạ là hai người này không hề thân nhau. Chị chỉ thấy họ đứng chung với nhau có một, hai lần.”

“Chị cứ nghĩ là mình đã chết khi được bác sĩ Carlisle nâng dậy và bế trên hai tay mà chạy. Với tốc độ di chuyển của vị bác sĩ, chị có cảm giác như mình đang bay. Nhưng chị vẫn chưa hết sợ vì cơn đau không hề thuyên giảm…”

“Thế rồi chị thấy mình đang ở trong một căn phòng sáng trưng và rất ấm áp. Chị mê man, nhưng cảm thấy mừng vì cơn đau đang lịm dần, lịm dần. Bỗng, bất thình lình, có một vật gì đó sắc lẻm khứa vào người chị, ở cổ, ở hai cổ tay và cả ở mắt cá chân nữa. Chị bật thét lên vì kinh hoảng, có lẽ ông ta đem chị đến đây là để hành hạ cho chị phải chịu đau đớn hơn nữa kia mới thoả. Lửa bắt đầu bùng cháy trong khắp cơ thể chị, chị không thể chú tâm đến điều gì khác được nữa. Chị đã cầu xin vị bác sĩ ấy hãy giết chị đi. Cả khi Esme và Edward về đến nhà, nắm lấy tay chị và nói lời xin lỗi, hứa hẹn rằng tất cả rồi sẽ sớm chấm dứt. Sau đó, ông ta đã kể với chị mọi điều, còn chị thì lắng nghe giữa những cơn đau. Rồi vị bác sĩ tự giới thiệu về mình, đồng thời báo cho chị biết rằng chị sẽ trở thành người như thế nào; nhưng chị không tin. Cứ mỗi lần chị thét ré lên là ông lại xin lỗi.”

“Edward không vui. Chị vẫn còn nhớ rõ những gì họ bàn tán về chị. Thi thoảng chị cũng có ngừng kêu thét. Kêu thét nhiều như vậy cũng không giải quyết được gì”

“Quý ngài đang nghĩ gì vậy? – Edward đã cất tiếng hỏi như thế – Rosalie à?” – “Người khách” của tôi nhại lại giọng nói của Edward khi anh tức tối một cách tài tình – “Chị không thích cái kiểu cậu ta gọi tên chị như vậy, làm như chị có gì không phải vậy/”

“Ta không thể để cho cô bé chết được – Bác sĩ Carlisle trả lời trong xa vắng – Có quá nhiều thứ, đau khổ và lãng phí.”

“Hiểu rồi – Edward trả lời, và chị thì nghĩ rằng gã thiếu niên ấy chỉ trả lời một cách tuỳ tiện mà thôi. Điều đó làm cho chị tức tối. Lúc đó, chị không hề biết rằng “hắn” đã biết được chính xác bác sĩ Carlisle đang nghĩ gì.”

“Quá lãng phí. Ta không thể bỏ mặc cô bé – Bác sĩ Carlisle vẫn thì thào.”

“Anh thì làm sao có thể bỏ mặc được ai – Esme góp lời.”

“-Người ta vẫn chết hà rầm đấy thôi, lúc nào mà chẳng có người chết – Edward nhắc nhở; vẫn cái lối nói khe khắt ấy – Ngài không nghĩ rằng nhận thức của cô gái này còn quá non nớt sao? Nhà King rồi sẽ mở một cuộc truy tìm quy mô; mà thói đời, mấy ai biết đến mặt trái của tấm mề đay cơ chứ – Cậu ta gằn từng tiếng.”

“Bất giác chị cảm thấy lòng nhẹ nhõm, bởi có vẻ như bọn họ cũng biết tên Royce ấy có tội.”

“Sau đó, chị quên mất rằng mọi thứ đang đến hồi kết thúc, rằng chị đã khoẻ lên, và rằng vì sao chị còn sức mà tập trung vào được những gì họ đang trao đổi. Cơn đau ở các đầu ngón tay chị đang nhạt dần, nhoà dần.”

Loading...

Xem tiếp: [mục 17]nhật Thực - Chương 07 - Phần 2

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Điên Cuồng Yêu Tịnh Mỹ Mi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 9


Ốc Mượn Hồn

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 39



Thích khách vô danh

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 69


Bông Hoa Nở Rộ Trong Tay Ác Ma

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 55