21 Chương 22 Đường xuống hoàng tuyền đã quá quen thuộc, căn bản là không cần quỷ sai dẫn đường nữa. Một đường nhẹ nhàng đi xuống, ở trước cửa địa phủ thấy Sơ Không đang nói chuyện cùng một quỷ sai, đến gần thì loáng thoáng nghe hắn nói: “Làm phiền thông báo, ta có chuyện quan trọng muốn gặp Diêm Vương.
22 Chương 23 Ngực có cảm giác xé rách đau đớn, đây là hiện tượng đầu thai chưa từng có trong quá khứ, chẳng lẽ…Một đời này của ta có bệnh tim sao? Một màn diễn nữ tử ốm yếu theo đuổi công tử giàu sang không thành, cuối cùng thống khổ mà chết hiện ra trong đầu ta.
23 Chương 24 Sơ Không hận như muốn bóp chết ta: “Bảo ngươi đầu thai làm nam nhân, ngươi ngoan ngoãn đầu thai thì tốt rồi, nếu ngươi không giãy dụa sao có thể thành thế này!” “Bảo ngươi đầu thai làm nữ nhân sao ngươi không đầu thai đi a?” Ta phản bác một câu, lại nói: “Nếu không phải ngươi có lòng dạ tiểu nhân muốn hãm hại ta, chúng ta có thể biến thành thế này sao?” “Buồn cười, cái chủ ý ngu ngốc này là ai đề xướng trước? Giờ ngươi lại muốn đổ chậu phân lên đầu ta sao?” “Ai muốn đem chậu phân đổ lên đầu ngươi a? Ta cũng không muốn lãng phí phân!” Sơ Không giận dữ: “Ngươi là nữ nhân sao có thể nói chuyện khó nghe như vậy?” Ta cũng giận dữ: “Nếu ngươi giống Lục Hải Không, ta sẽ nói chuyện khó nghe như vậy sao? Ngươi nói ra lời nào cũng là chỉ trích ta, nói chuyện như ngươi dễ nghe lắm sao!” “A, ngươi còn dám đem ta ra so sánh, nếu ngươi ngoan ngoãn giống A Tường ngốc, ta có thể hung dữ với ngươi sao?” Lời này vừa ra khỏi miệng, ta không biết nói tiếp thế nào, Sơ Không cũng ngẩn ra.
24 Chương 25 Sơ Không sau khi nghe bản thân có thai cũng không biết đã chạy đi đâu, ta nằm ở trên giường cả một ngày ta đột nhiên thấy rất tò mò không biết mình hiện đang ở một nơi như thế nào, ít nhất cũng nên đi thăm dò một chút.
25 Chương 25 Sơ Không sau khi nghe bản thân có thai cũng không biết đã chạy đi đâu, ta nằm ở trên giường cả một ngày ta đột nhiên thấy rất tò mò không biết mình hiện đang ở một nơi như thế nào, ít nhất cũng nên đi thăm dò một chút.
26 Chương 26 Sơ Không vẫn còn đỏ mặt nhưng không né ta, chậm rãi đi tới. Ta uống chén rượu, đánh giá nét mặt phấn khích của những người xung quanh. Sở Dực còn khẩn trương hơn cả ta, lặng lẽ tiến tới bên cạnh Hinh Vân, như là sợ Sơ Không giết nàng vậy.
27 Chương 27 Ta ở bên giường Sơ Không túc trực ba ngày ba đêm. Lần đầu thấy Sơ Không cao ngạo suy yếu tái nhợt thế này, ta rất không quen, tuy rằng hiện tại hắn là nữ nhân.
28 Chương 28 Tiến… Cung? Gầy đây, tướng quân là ta cùng Sơ Không công chúa kia ở chung không hòa bình, trước đó hai tháng lại tàn sát nhau một lần, ngày hôm qua công chúa lại đẻ non, hoàng đế là ông anh vợ của ta, chắc chắn sẽ không cho ta ăn trái cây ngon rồi… Trong lòng ta không yên, trên đường tiến cung vô số lần nảy sinh ý niệm chạy trốn ở trong đầu.
29 Chương 29 Ba tháng sau, tiết trời rét đậm, Vệ Quốc hạ chiến thư với Tề Quốc, đúng lúc thái hậu và hoàng đế đang đấu tranh với nhau gay gắt. Trước khi xuất quân, hoàng đế lại gọi ta tiến cung uy hiếp đe dọa kết hợp với trấn an một phen.
30 Chương 30 “Leng keng, leng keng”. Tiếng nước rơi trên đá vang vọng bên tai ta, ta mở mắt ra đã thấy một cột đá bén nhọn chỉa vào ta, giống như ngay lập tức sẽ rơi xuống dưới đâm ta vỡ nát.
31 Chương 31 Một tiếng kêu này quanh quẩn trong hang đá thật lâu mới tiêu tan, mặt ta dần dần nóng lên. Ta cứng ngắc đầu, quay lại nhìn Sơ Không ở sau lưng liếc mắt một cái, hắn cũng đang nhìn ta sững sờ.
32 Chương 32 Đi tới quân doanh (nơi đóng quân) đã chạng vạng, nơi này cách thành Cẩm Dương bị Vệ Quốc xâm chiếm chỉ khoảng hai mươi dặm. Sơ Không vừa đến quân doanh đã đã tràn đầy nhiệt huyết mà đi an bày tác chiến tấn công thành, ta nằm bên trong doanh trướng (cái lều ý) , ôm bụng, an tĩnh nghỉ dưỡng.
33 Chương 32 Đi tới quân doanh (nơi đóng quân) đã chạng vạng, nơi này cách thành Cẩm Dương bị Vệ Quốc xâm chiếm chỉ khoảng hai mươi dặm. Sơ Không vừa đến quân doanh đã đã tràn đầy nhiệt huyết mà đi an bày tác chiến tấn công thành, ta nằm bên trong doanh trướng (cái lều ý) , ôm bụng, an tĩnh nghỉ dưỡng.
34 Chương 34 Lại xuống địa phủ, ta nhìn tấm biển địa phủ âm u cao lớn mà hít một hơi, dưới cái nhìn chằm chằm của đám tiểu quỷ mà rưng rưng đi vào trong điện Diêm Vương.
35 Chương 35 Nước sông Vong Xuyên chảy tấu lên một làn điệu khoan khoái bên tai ta. Ngực Sơ Không vẫn mang theo sự ấm áp như trong trí nhớ, khiến ta như trở lại căn phòng nhỏ ở Phong Tuyết sơn trang kia, cùng với sư phụ duy nhất của cuộc đời lẳng lặng nằm trên giường, toàn tâm toàn ý ỷ lại hắn, toàn tâm toàn ý tín nhiệm và thích hắn.
36 Chương 36 Một mảng đen tối, ta cảm thấy cái mặt Sơ Không ở phía trên mặt ta, môi hắn dính sát vào trán ta, ta liền thở hổn hển ở khe cổ của hắn, hai tay hắn ôm lấy lưng ta, sự chèn ép khiến hai khối thịt ở trước ngực ta không hiểu sao có chút đau đớn.
37 Chương 37 Trong không trung vang lên một tiếng nổ, ta ngẩng đầu đã nhìn thấy nhiều tia sáng như những bông tuyết lã chã rơi xuống. Thị Huyết trận đã phá.
38 Chương 38 Tử Huy quả thật mang ta đi Hoa Lâu, nhưng mà… Ta nhìn cái gác gỗ ở lầu năm, trên đó có những đóa hoa tươi quấn quýt, trên đỉnh lầu gỗ có một ngôi sao, ta chỉ vào ngôi sao hỏi Tử Huy: “Ngươi nói nơi này là Hoa Lâu sao? Đây không phải là lầu gỗ mà người ở thị trấn dùng hiến tế sao?” Tử Huy cười cười: “Người địa phương cũng gọi nơi này là Hoa Lâu, A Tường cô nương không nghĩ đi lên đó xem sao?” “Ta muốn nghe Sơ Không nói lời từ đáy lòng.
39 Chương 39 Nụ hôn nóng ẩm dần dần xâm nhập, trong lòng ta hung ác thầm nghĩ rằng hôm nay đã nói đến tận đây, làm đến mức này, nếu không làm triệt để hoàn toàn thì thật có lỗi với bản thân.
40 Chương 40 Nhìn Xích Diễm thần thú đang ghé cả người vào khe núi, ta chọt chọt cánh tay Sơ Không nói nhỏ: “Ngươi nói là ngươi muốn đi liều mạng với cái con có lửa bao quanh người vậy sao?” “Nếu không thì thế nào, ngươi đi sao?” Sơ Không liếc nhìn ta một cái: “Biết ta phải gánh vác sự phiêu lưu lớn như vậy, cho nên ngươi phải đặt trí tuệ của cả cuộc đời ngươi vào canh bạc này, chạy nhanh đến trộm tảng đá kia…” “Biết biết! Cái miệng của ngươi không thể thiếu đi vài câu ghét bỏ ta sao?” Ta đánh gãy lời nói của hắn: “Ta cũng không ngốc, nếu ngươi chết không phải ta thành quả phụ sao.