Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhập Hí Chương 64

Chương trước: Chương 63



“Lấy năng lực của em ra nước ngoài du học thoát khỏi khống chế của Trần Lạc thật ra thì rất dễ dàng. Em có thể làm bộ cùng Thẩm Thanh tách ra, chờ em ở nước ngoài đứng vững vàng mang cô ta cùng người nhà đi. Giữa hai đứa có rất nhiều phương thức giải quyết vấn đề ,cô ta chẳng qua là lựa chọn buông tha .”Trần Chi Mặc nhẹ nhàng vỗ Trần Mộc Ngôn,hôn nhẹ đỉnh đầu của cậu,”Em không có làm sai bất cứ chuyện gì. Khi em muốn làm Diệp Nhuận Hành dũng cảm ,cô ta không có nhìn thấy sâu trong nội tâm em rốt cuộc là người nào.”

“Như vậy tại sao anh có thể nhìn ra . . . . . Em cùng Thẩm Thanh biết đã lâu như vậy, cô ấy lại không hiểu em . . . . .”

Trần Mộc Ngôn ngước đầu, mặt tràn đầy vẻ không hiểu.

“Đó là bởi vì. . . . . .” Trần Chi Mặc kéo kéo khóe miệng, ánh mắt trở nên lưu luyến ,”Anh vẫn rất cố sức nhìn em,anh nhìn thấy ý nghĩ của em,nhìn thấy chuyện em muốn làm. Vô luận phát sinh cái gì, cũng phải nắm lấy em không buông tay, cho dù bóp thương em, vỡ vụn em.Coi như em là mảnh vụn, anh cũng muốn gắt gao nắm ở trong tay. Mà cô ta không có chấp niệm cùng quyết tâm như vậy đi. . . . . .”

Không sai, trên cái thế giới này người có thể không để ý giới tính máu mủ thậm chí thân phận địa vị mà thích chỉ có hắn,tựa hồ chỉ có Trần Chi Mặc mà thôi.

“Mặc ca, chúng ta đi uống một ly đi.”

“Được, em muốn tới chỗ nào?” Trong thanh âm Trần Chi Mặc là nhàn nhạt cưng chìu, trong khoảnh khắc thời gian đảo lưu, phảng phất như trở lại lúc trước.

“. . . . . . Về nhà đi, em muốn ở nơi an tĩnh .”Mặc dù Trần Mộc Ngôn cũng không xác định nhà trọ Trần Chi Mặc còn là nhà của cậu hay không.

“Được.”Trần Chi Mặc hướng Vương Đại Hữu gật đầu một cái, lái xe về nhà trọ BucKingHam.

Vương Đại Hữu đem một két bia vào phòng khách, đặt ở trên bàn, “Huynh đệ các người nói chuyện với nhau chút đi !”

Trần Mộc Ngôn bị đẩy mạnh vào phòng tắm, khi nước ấm áp từ đỉnh đầu chảy xuống ,hết thảy tâm tình nặng nề gì đó tựa hồ cũng theo nhiệt khí bốc hơi.

Cậu mặc áo ngủ màu đen Trần Chi Mặc chuẩn bị xong đi trở về đến phòng khách, Trần Chi Mặc ngồi trên mặt đất dựa vào ghế sa lon, trong tay đang cầm khăn tắm.

Hắn đem Trần Mộc Ngôn kéo đến bên cạnh ngồi xuống, dùng khăn tắm lau tóc của cậu.

“Hình như hai chúng ta lần đầu tiên uống bia chung đi.”

“Đúng vậy .”Trần Mộc Ngôn giật giật cái lon,ùng ục ùng ục uống nửa bình, tựa vào trên ghế sa lon phía sau, “Chúng ta cũng không có tán gẫu qua,là Trần Chi Mặc cùng Diệp Nhuận Hành.”

Trần Chi Mặc cười khẽ một tiếng, cầm lon bia cùng cậu cụng một cái.

“Anh nói anh thích em, em không biết có nên thích anh hay không .”Trần Mộc Ngôn tay ma sát mép lon bia,”Trừ biết anh là ảnh đế, anh rất ôn nhu, anh rất có kiên nhẫn, anh là đại ca Trần Mộc Ngôn,trưởng tử tập đoàn tài chính Trần thị ,em cái gì cũng không biết .”

Trần Chi Mặc gật đầu,tóc trên trán rũ xuống ,”Được,hôm nay em có thể hỏi anh, anh toàn bộ sẽ trả lời thật cho em,sẽ không diễn trò, sẽ không trích dẫn lời thoại trong phim.”

“Anh là đồng cảm em thất tình sao?” Trần Mộc Ngôn quơ quơ đầu.

“Không phải ,anh nghĩ em yêu anh.”Trần Chi Mặc ánh mắt nhu hòa mà nghiêm túc, cánh tay vòng qua Trần Mộc Ngôn, đem cậu mang hướng mình, “Em muốn thừa cơ hội này đem điều muốn hỏi hỏi ra,nói không chừng còn có thể hướng tên chủ già 《 tối bát quái 》 thuê em đăng tin,được một khoản tiền nhuận bút.”

Trần Mộc Ngôn đưa tay, nhẹ nhàng chế trụ tay đối phương khoác lên trên vai mình.Nếu như là từ trước, có lẽ cậu sẽ vì loại thân mật trái đạo đức này né tránh. Nhưng là hiện tại, cậu chợt hiểu, trên đời này có lẽ chỉ có cái ôm của Trần Chi Mặc ,lúc cậu bối rối nhất vẫn như cũ chờ đợi cậu.

“Được,câu thứ nhất bắt đầu đi, mối tình đầu của anh là ở lúc nào ?”Trần Mộc Ngôn chống đầu nhìn về phía hắn.

“Quả nhiên đủ tầm thường,”Trần Chi Mặc cong lên chân trái, ngón tay nhẹ nhàng gõ đầu gối, “Cao trung năm nhất ,anh thích học trưởng.”

Hai chữ “Học trưởng” làm Trần Mộc Ngôn mới vừa uống bia vào trong miệng phun ra ngoài, “Không thể nào? Anh vẫn thích nam nhân?”

“Không phải ,nữ nhân cũng không bỏ.Nhưng em hỏi là mối tình đầu mà?”Trần Chi Mặc đuôi lông mày nhíu lại,ngoài miệng một chút ý cười xấu xa giống như là Mạn Đà La tràn ra ,trêu chọc tim người quan sát .

“Anh là kẻ thù chung của toàn dân ,nam nữ đều sát. . . . .” Trần Mộc Ngôn lau miệng mình, “Như vậy anh với hắn lui tới sao? Còn người ta căn bản không để ý tới đáp lại anh?Nói không chừng hắn thầm mến nữ sinh đang thầm mến anh.”

“Đã đoán đúng. Anh lần đầu tiên cùng hắn nói chính là bị hắn gọi tới trên sân thượng trường học ,hắn nói nếu như anh không rời nữ sinh kia xa một chút, hắn muốn đánh nát gương mặt anh.”Trần Chi Mặc trong đôi mắt có một tia đắc ý,tựa hồ nhớ lại quá khứ tốt đẹp .

“Nếu là em cũng sẽ làm như vậy. Anh nếu là dáng dấp không có đẹp mắt như vậy, đoán chừng cũng không lừa được nhiều người như vậy.” Trần Mộc Ngôn hậm hực nói.

“Bất quá hắn không có đánh anh ,ngược lại là anh đem hắn đè xuống đất, để cho hắn không có chút lực nào đánh trả bị hung hăng làm một tiết .”

“Làm? Làm cái gì?” Trần Mộc Ngôn ngốc lăng, nhất thời suy nghĩ phập phồng chưa bắt kịp.

“Em nói coi là làm gì?”Trần Chi Mặc nghiêng về phía cậu,trong mắt mỉm cười,hơi thở mập mờ ở trong không khí cất ra một loại nhu nhuận ,làm Trần Mộc Ngôn không khỏi ùng ục nuốt xuống nước miếng,”Anh thấy hắn vẻ mặt xấu hổ biến thành yếu ớt ,đối với anh tức miệng mắng to đến dùng thanh âm đáng yêu cực kỳ hướng anh cầu xin tha thứ. Anh trong thân thể hắn tiết ra,cảm giác sự bao lấy của hắn, một lần lại một lần. . . . . . Thoải mái đến dừng không được . . . . . .”

Trần Mộc Ngôn thở hốc vì kinh ngạc, theo bản năng hướng bên cạnh thối lui, lại bị tay Trần Chi Mặc đè xuống ngang lưng.

“Em sợ cái gì,anh cũng sẽ không đối với em như vậy .”Trần Chi Mặc dùng lon bia đụng chóp mũi một cái Trần Mộc Ngôn,phảng phất như hắn mới vừa nói chẳng qua là cười giỡn.

“Anh . . . . . Anh tại sao có thể đối với hắn làm chuyện như vậy ?”

“Nếu như anh không có làm chuyện kia, hắn cũng sẽ không cùng anh chung một chỗ một năm rưỡi .” Trần Chi Mặc ghé mắt, ý vị thâm trường nhìn Trần Mộc Ngôn, “Rất lâu, luôn luôn có một người ra một bước kia, nếu không vĩnh viễn cũng chỉ có thể dậm chân tại chỗ.”

“Nhưng là anh xác định hắn là nguyện ý cùng nam nhân ở cùng ?”

“Anh xác định. Chẳng qua là đang cùng anh làm trước, hắn không biết mà thôi.”

“Em hi vọng đây không phải là anh vì thuyết phục em mà nói chuyện xưa.” Trần Mộc Ngôn nắm đầu mình, đưa tay lại mở ra một lon bia.

“Còn có câu hỏi nào không ?”

“Anh cùng hắn sau này vì sao mà tách ra?”

“Hắn sau này, học hết cao trung liền ra nước ngoài du học.” Trần Chi Mặc cười một tiếng, “Nếu như em vẫn cứ hỏi về mối tình đầu của anh,sẽ làm anh lầm tưởng em đang ghen.”

“Được rồi, đổi câu.Nếu như là anh,sẽ đối phó Trần Lạc thế nào?”

“Anh?Em biết rõ,anh chụp hình ông ta cùng Lục Mạt Nhiên nằm ở trên giường để đổi lấy tự do .”Trần Chi Mặc lơ đễnh mở ra lon bia thứ hai .

“Nhưng là em lại cảm thấy không chỉ là như vậy. Nói thí dụ như anh muốn để lại bệnh viện kia cho em,em khó có thể tưởng tượng anh nắm được phần lớn cổ phần của nó.”

Trần Chi Mặc cười, “Bởi vì hắn vẫn cảm thấy anh chỉ là một diễn viên.Nhưng diễn viên không có nghĩa là hắn không thể đem mình kiếm tiền cầm đi đầu tư, sau đó nhìn số tiền này biến thành gấp mấy lần,vùi đầu vào những công ty khác hoặc là trong tập đoàn tài chính ,lấy danh nghĩa bọn họ tới mua cổ phần Trần thị .”

“Anh muốn thình lình làm ông ta mất quyền lực?”Trần Mộc Ngôn thẳng lưng,ngón tay nắm chặt.

Trần Chi Mặc thổi một hơi, vừa đúng rơi vào mũi cậu,có mấy phần trêu đùa , “Nếu như em không muốn bị người khác khống chế, phương pháp tốt nhất chính là khống chế ngược lại hắn.”

“Như vậy em đâu? Anh không phải là cũng muốn khống chế em?”Trần Mộc Ngôn thẳng nhìn vào mắt Trần Chi Mặc ,đây là nghi vấn cho tới nay của cậu, cũng là nơi cậu sợ nhất của Trần Chi Mặc .

“Đúng,anh nghĩ muốn khống chế em,bởi vì anh không muốn bị em khống chế. Anh không muốn giống như mặt trăng đáng thương chỉ có thể quay quanh địa cầu.”Trần Chi Mặc bất đắc dĩ cười một tiếng, nhìn lại Trần Mộc Ngôn.

“Nhưng em không nhớ rõ mình có bất kỳ năng lực nào có thể khống chế anh. . . . . .”

“Em đương nhiên là có. Khi em còn là Diệp Nhuận Hành ,mỗi lần có ký giả anh cũng sẽ theo bản năng tìm em đang ở đâu. Nếu như anh không tìm được em sẽ rất mất mác, nhìn thấy em ở trong góc cố gắng muốn chen đến phía trước sẽ rất vui vẻ. Biết em cả đêm canh giữ ở ga-ra vì chụp anh,anh nghĩ đến điểm này cũng sẽ cười. Em cảm thấy như vậy, em còn không có khống chế anh sao?” Trần Chi Mặc nghiêng thân, cùng Trần Mộc Ngôn đối ngồi mặt nhau.

Lưng hắn chống ngay bàn ,hai chân vừa lúc chen bên người Trần Mộc Ngôn,điều này làm cậu khẩn trương, mình tùy tiện vừa động cũng sẽ chạm được Trần Chi Mặc.

“Trở lại đi.”

Ba chữ này làm Trần Mộc Ngôn ngẩng đầu lên, cánh môi trong nháy mắt bị đối phương ngậm lấy.

Tim run lên, cậu không có đưa tay đẩy ra .Trần Chi Mặc hôn quá ôn nhu, tiếp xúc này làm đáy lòng cậu buông lỏng sự ngoan cố,trong nháy mắt liền sụp đổ.

Có lẽ Thẩm Thanh mang cho cậu thất vọng làm cậu đối mặt Trần Chi Mặc mất đi lực chống đỡ,nhưng là vậy thì như thế nào đây. Một trăm lần thoát đi ra, lần thứ một trăm lẻ một ,cậu vẫn trở lại cái chỗ này.

Hai tay chống sau lưng, thừa nhận đối phương mang cho cậu sức nặng, đầu ngửa về phía sau.

Trần Chi Mặc tay kéo sau ót cậu,mang theo cậu hướng một bên ngã xuống.

Rơi xuống đất trong nháy mắt, cái hôn thăm dò trở nên giằng co lên. Trần Mộc Ngôn theo bản năng chế trụ gáy đối phương ,đây đối với Trần Chi Mặc mà nói chính là mời gọi không lời.Bàn tay của hắn không cách nào thỏa mãn dao động ở trên người Trần Mộc Ngôn,đưa vào vạt áo sơ mi,vuốt ve phía sau lưng của cậu,dùng sức đem cậu hướng về phía mình.

Nụ hôn này từ môi lan tràn tới cằm rồi tới cổ,Trần Mộc Ngôn chợt tỉnh táo lại, một phát đè xuống Trần Chi Mặc.

Đè ở trên người đàn ông này,chậm rãi nằm nghiêng đến bên cạnh hắn, cái trán để bờ vai của hắn, ha hả nở nụ cười.

“Anh còn tưởng rằng lần này anh có thể thừa dịp em tâm tình không tốt thành công đem em thu vào tay đây.”

Trần Mộc Ngôn nghiêng đi đầu, cằm vừa lúc cọ qua đỉnh đầu của hắn, “Anh sẽ không có cơ hội làm bất cứ chuyện gì, cho dù là muốn đem em thu vào tay, đều là nước ấm nấu ếch, thận trọng.”

“Thật ra thì mỗi lần anh hôn em, em cũng không cảm thấy ghê tởm. Thử nghĩ ông trời muốn em thành đệ đệ anh,có lẽ chính là vì thỏa mãn ý nguyện của anh,để cho chúng ta trở thành người thân cận nhất trên đời này.”Trần Chi Mặc êm tai nói ,lời nói cũ rích này bị giọng hắn phủ lên,cho nên thật sự có một loại cảm giác vận mệnh đã định trước.

Loading...

Xem tiếp: Chương 65

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

[Đam Mỹ] Thù Đồ

Thể loại: Đam Mỹ, Trọng Sinh

Số chương: 101


Lũ Học Sinh Cá Biệt

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 45


Chiêu Tuyết

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 40


Đại Boss cùng tôi vui buồn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 87


Mây Gió Đổi Thay

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 13