101 Chương 106: Lương Mạt, tha thứ cho tôi (chân tướng từ miệng Mạc Thanh)Lưu Giản nhìn chằm chằm gò má Tô Lương Mạt đến xuất thần. Cô xoay đầu lại, ánh mắt bất ngờ chạm vào anh, rất nhiều lần Tô Lương Mạt đều phát hiện được Lưu Giản cứ nhìn cô chằm chặp như vậy, mặt cô nóng lên, lại quay đầu lại lần nữa.
102 Chương 107: Hắn có thể chịu trách nhiệm với cô, chứ không phải vì yêu?Tô Lương Mạt không dừng lại, cũng không liếc nhìn, cô thu hồi tầm mắt, đánh tay lái, để thân ảnh Chiêm Đông Kình lại đằng sau.
103 Chương 108: Cô bán đứng hắn!Chiêm Đông Kình cho rằng tim hắn đã đủ cứng rắn, nhưng lúc nghe thấy những lời này của Lưu Giản, vẫn thình lình bị một kích.
104 Chương 109: Xa cách cùng thấy như không thấy, chính là cái gai đâm sâu nhấtGiống như, là muốn để Chiêm Đông Kình từ từ quen dần loại cảm giác bị coi thường vứt bỏ này.
105 Chương 110: Tô Lương Mạt, em lại cùng với Chiêm Đông Kình thiết kế anh!Chiêm Đông Kình không đến, Tống Phương không phải Chu Chính, nhưng cũng phải có người tới coi như phúng viếng.
106 Chương 111: Tiến thoái lưỡng nan (chỉ cần em mở miệng)Gân xanh trên trán Lưu Giản có thể thấy rõ bị kéo căng, tầm mắt thì gắt gao dán lên người Tô Lương Mạt.
107 Chương 112: Đêm đó của tôi với Lưu Giản, anh thật có thể quên sao?Tô Lương Mạt dùng sức kéo thẳng tay ra sau, "Buông ra. ""Vậy em ngồi xuống đây nói chuyện đàng hoàng với tôi.
108 Chương 113: Đau đớn của hắn lúc đó, cô có thể cảm nhận được không?Tô Lương Mạt nghe tiếng chuông điện thoại, cầm lấy nhìn thử phát hiện là tin nhắn Tô Uyển gửi tới.
109 Chương 114: Sao anh lại đến (đặc sắc)Tô Uyển ngẫm nghĩ lại lời của Tô Lương Mạt, lập tức kinh hãi một trận. Cô ta làm sao có thể dễ dàng tin tường lời Chiêm Đông Kình nói? Lúc trước Tô Lương Mạt đi theo hắn, hắn cũng có thể đẩy cô vào tù, một Tô Uyển trong mắt hắn thì tính là gì?Trong lòng Chiêm Đông Kình trăm ngàn nhức nhối, những lời này của Tô Lương Mạt cũng đủ phán tội tử hình cho hắn, Tô Uyển trong mắt lộ rõ hoảng sợ như vậy, Tô Lương Mạt cũng là bắt được điểm này, khiến Tô Uyển không dám dễ dàng rời đi.
110 Chương 115: Có một loại tình yêu gọi là tin tưởng, là anh không cách nào cảm nhận được"Câm miệng!" Lưu Giản hận không thể dùng súng trong tay đập tới, bây giờ có cảnh sát ở đây, Tô Uyển tất nhiên sẽ nói như vậy.
111 Chương 116: Hắn trong mắt cô còn được coi là gì?Cô nói với hắn 'yêu'. Nói đùa gì vậy!Chiêm Đông Kình luii ra sau hai bước, "Tình yêu ở trong miệng em thật đúng là khiến người ta cảm động.
112 Chương 117: Đính hôn!Trong miệng lão đàn ông niệm cái thần chú gì đó không rõ. Một bên vừa hướng sang Chiêm Đông Kình nói, "Đợi tôi thu phục được quỷ trong người cô ta, cậu có thể thưởng thức rồi.
113 Chương 118: Chiêm Đông Kình chết rồi, Lương Mạt, em có vui không?Những lời này nghe vào tai, không khỏi làm người ta sợ đến mất hồn mất vía. Tô Lương Mạt chỉ cảm thấy váy cưới ở trên người càng lúc càng chật cứng khiến cô hít thở cũng khó khăn, cô đứng ở đầu cầu thang, tầm mắt nhìn ra ngoài mông lung bị phá thành từng mảnh nhỏ, Lý Đan ở bên cạnh cô ra sức gọi, "Lương Mạt!"Tô Lương Mạt hoàn hồn kéo làn váy lên sải bước chạy ra ngoài.
114 Chương 119: Cưỡng hôn mạnh sờ (yêu là hành hạ)Lý trí từng chút từng chút thức tỉnh, Tô Lương Mạt mở to hai mắt, đã có thể chắc chắn Chiêm Đông Kình không chết.
115 Chương 120: Đùa chết em còn không đơn giản sao?Tô Lương Mạt trong lòng cả kinh, cô hoàn toàn không nghĩ tới việc này, cho rằng Chiêm Đông Kình có lẽ chỉ là không muốn cho Lưu Giản tham dự vào chuyện buôn bán vũ khí, Vệ Tắc thấy sắc mặt cô mệt mỏi lạnh lẽo, "Lương Mạt, giống như em nói, có tiền so với không có dễ giải quyết chuyện hơn, thay vì ở đây tốn thời gian còn không bằng nhanh về nghĩ cách thử xem.
116 Chương 121: Anh dám đi sâu vào một phân, tôi liền đâm vào anh một tấcTô Lương Mạt cũng không phải nhất thời xúc động, thay vì bị Chiêm Đông Kình vần vò uy hiếp như vậy, còn phải từng giây từng phút lo lắng khi nào hắn sẽ ra tay, kể từ khi biết được có cuộn băng ghi hình kia, đến tối Tô Lương Mạt hầu như không thể chợp mắt, chỉ sợ ngày hôm sau tỉnh giấc thứ này đã bị truyền đi.
117 Chương 122: Yêu khao khátNếu như lúc trước trong đầu Lưu Giản thực sự có ý niệm gì đó, vậy thì bây giờ trong nháy mắt này liền hoàn toàn dứt bỏ. Hạnh phúc đầy tràn mang theo một chút chua xót này làm anh không đành lòng buông tay, cũng chỉ có anh không đẩy Tô Lương Mạt ra, cũng chỉ có Tô Lương Mạt ở lại bên cạnh anh, anh mới có thể có tư cách ôm cô như vậy.
118 Chương 123: Bức đến đường cùngLúc này gần như không thể phân tâm, Lý Đan quay tầm mắt lại, nhưng cuối cùng vẫn là liếc nhìn Chiêm Đông Kình lần nữa. Đều nói phụ nữ dễ mềm lòng, trước giờ Lý Đan vẫn luôn nhớ rõ hai năm đó của Tô Lương Mạt, thống khổ của cô sai lầm của cô chung quy đều khởi nguồn từ người đàn ông cô yêu sâu sắc cũng thống hận nhất, Lý Đan là người ủng hộ Tô Lương Mạt nhất, bởi vì lúc cô bị giày vò chỉ có Lý Đan nhìn thấy hết trong mắt.
119 Chương 124: Là em muốn ở cùng một chỗ với anhTô Lương Mạt là muốn tận sức một lần cuối cùng, cô thật không muốn nhìn Tô Uyển cứ như vậy mà chết. Chính là giống như lời Lý Đan, trong lòng cô cũng nhận định như vậy, tội của Tô Uyển vẫn chưa đáng chết.
120 Chương 125: Lưu Tô chia tay (đặc sắc)Tô Uyển ở trong bệnh viện từ từ khôi phục, Tô Lương Mạt đã nói không tới nữa, kể từ đó thật sự một lần cũng không đến lại đó nữa.