1 Nhất thiết ân ái hội, vô thường nan đắc cửu.
Sinh thế đa úy cụ, mệnh nguy vu thần lộ.
Do ái cố sinh ưu, do ái cố sinh phố.
Nhược ly vu ái giả, vô ưu diệc vô phố.
2 Nam Sơ hút thuốc xong trở lại văn phòng, đã xác định là dị ứng mỹ phẩm, Nghiêm Đại giơ tay lên, lấy đầu ngón tay đâm Tây Cố, tức giận kêu lên: "Cô phải bồi thường! vài ngày nữa tôi cũng không có cách nào để diễn được, ngộ nhỡ đạo diễn trừ tiền công của tôi thì làm sao bây giờ?!"
Mặc dù Thẩm Quang Tông không thích Nghiêm Đại, nhưng trên mặt vẫn như cũ không biến sắc, mỉm cười hoà giải: "Tiểu Đại, chúng ta đều làm cùng một công ty, ầm ĩ khó nhìn như vậy đây không phải là làm cho người ta chế giễu sao?"
Nghiêm Đại dậm chân một cái, bĩu môi: "Anh Tông! Nhưng mặt của tôi.
3 Trở lại khách sạn, Nam Sơ tắm xong quấn khăn tắm ra ngoài, điện thoại trên giường rung một cái.
Trên màn hình hiện lên một tin nhắn.
Cô liếc nhìn, tháo khăn tắm ra, thiếu nữ trắng nõn * hoàn toàn bại lộ, tấm gương lớn phản chiếu dáng người xinh đẹp của cô.
4 Editor: Rùa Lười
Tháng bảy, giữa mùa hè, thời tiết nóng bức khó chịu, tiếng chim hót vang lên từ trong những tán cây, mặt trời chiếu thẳng xuống làm cho mặt đất nóng bỏng, bỗng nhiên có một trận gió nóng thổi đến, quả là làm cho người ta hít thở không thông.
5 Edit: Lạc Thần
Lâm Lục Kiêu cúi đầu nhìn, thật đúng là.
Quần trắng đen, một cái dài một cái ngắn, Nam Sơ đội mũ lưỡi trai, nửa gương mặt bị nón che khuất, lại không che được khóe miệng đang giương lên của cô.
6 Editor: Thoa Xù
Lâm Khải quyết định chọn nhà hàng ở con đường đối diện, bốn người đi vào, lập tức có nhân viên phục vụ đón tiếp, Lâm Khải đưa bánh ngọt cho nhân viên phục vụ, "Đợi lát nữa cơm nước xong thì mang lên.
7 Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Hạ Vãn bị sặc, đầu óc cô ta nhanh chóng đưa ra phán đoán về Nam Sơ – cô gái này không hề dễ đối phó như vẻ bề ngoài.
Cô ấy giỏi bày mưu tính kế, đối mặt với đối thủ nhảy ra bất thình lình vẫn cần có thời gian suy xét, đợi đến khi khói thuốc như sương mờ ảo tan hết mới có thể nhìn rõ khuôn mặt cô ấy.
8 Lâm Khải rửa mặt xong đi vào, hai người đang đối mặt mắt lớn trừng mắt nhỏ, cậu ta vẫy vẫy tay nói: "Hai người đây là làm cái gì đó?"
Lâm Lục Kiêu: ".
9 Edit: Lạc Thần
Bắc tầm Tây thị hai khu chi đội của trung đội Đặc Cần.
Gần tối, trong thao trường, binh sĩ mặc quần áo ngụy trang chỉnh tề, tác phong quân đội nghiêm túc, trong lúc đó ánh sáng mặt trời chiếu vào trên mặt bọn họ, mồ hôi rơi như mưa.
10 Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Nam Sơ nhìn anh, không nói gì, ánh mắt cô biến đổi từ trạng thái tìm tòi, nghiên cứu sang trạng thái hứng thú.
Lâm Lục Kiêu đút hai tay vào trong túi quần, cằm hếch về phía ngoài cửa, dùng vẻ mặt thẳng thắn, vô tư để nhắc nhở cô, "Quá muộn rồi.
11 Editor: Thoa Xù
Tính ra, đã lâu rồi anh không trở lại con phố nhỏ.
Khi đó cả đám con trai mới lớn cùng rượt đuổi xô đẩy ầm ĩ ở đầu ngõ của con phố nhỏ, đó là quãng thời gian phóng khoáng nhất và vui vẻ nhất.
12 Edit: Lạc Thần
Nam Sơ mang theo túi xách lên lầu, Tây Cố bị Thẩm Quang Tông mang theo để dạy dỗ.
Đôi tay Thẩm Quang Tông chống nạnh, nước miếng phun tung tóe, đối diện Tây Cố đang rúc đầu.
13 Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lâm Lục Kiêu nhắn tin trả lời xong rồi lại úp di động lên bàn. Anh cầm lấy ly, uống một ngụm rượu. Thẩm Mục liếc mắt nhìn qua, nở nụ cười và rót cho mình một ly, cụng ly với anh, kế đó mới ngửa đầu uống cạn, cảm thán, “Cuối cùng thì anh cũng thấy chú khang khác.
14 Edit: Preiya
Theo động tác trong tay Nam Sơ, Lâm Lục Kiêu theo bản năng cúi đầu liếc nhìn.
Động tác của cô rất nhanh, giúp anh chỉnh cổ áo thật ngay ngắn, lập tức thu tay lại, mu bàn tay trắng muốt chợt thoáng qua trong mắt anh, giống như một tia sáng, còn mang theo một chút mùi hương hoa anh đào, Lâm Lục Kiêu thu hồi tầm mắt, bỏ tay vào trong túi, ánh mắt lảng tránh.
15 Nam Sơ trả lời rất nhanh: Bỏ thuốc lá có ích lợi gì?
Lâm Lục Kiêu ngồi tựa vào ghế, một tay cầm điện thoại di động, một tay đặt lên cửa sổ xe, mu bàn tay dán lên môi, đây là thói quen khi anh suy tư, hồi lâu, nhắn xuống thật nhanh: Có lợi với thân thể em.
16 Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Nam Sơ muốn hỏi anh rằng đừng mặc giống như lần trước là mặc loại nào, nhưng nghĩ lại, với tính tình của anh, anh sẽ không nói ra mấy chữ “váy đen trễ ngực” đâu.
17 Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Nam Sơ muốn hỏi anh rằng đừng mặc giống như lần trước là mặc loại nào, nhưng nghĩ lại, với tính tình của anh, anh sẽ không nói ra mấy chữ “váy đen trễ ngực” đâu.
18 Hai người ngừng lại ở đó.
Lâm Lục Kiêu không chìm vào hồi ức nữa, nhìn hai người đang đứng ở cửa, có người cảnh sát đi qua anh, cách quá xa, nghe không rõ lắm, anh lẳng lặng nghe, đôi lúc liếc nhìn người nào đó.
19 Bác sĩ Triệu trừng anh, "Có người anh nào nói em mình như vậy hả. "
Người nào cũng biết Lâm Lục Kiêu từ nhỏ đã cực kỳ bao che cho em trai, ngay cả khi biết chính xác đứa bé này phạm tội gì cũng không bỏ được mà can thiệp vào, cũng là như thế này, nên Lâm Khai mới vẫn ỷ lại anh.
20 Sáng sớm hôm sau.
Nam Sơ còn buồn ngủ, cả người còn đang trong trạng thái mộng du đã bị Thẩm Quang Tông từ trên giường xách lên, cô tức giận ngồi dậy, giận đến nổi Tây Cố ở phía sau cũng không dám nhìn cô.