101 Lễ trao giải Kim Phượng adward là giải nổi tiếng của giới giải trí, chỉ cần có thể đạt được đề cử của giải Kim Phượng, vậy ý nghĩa là ngôi sao đó từ hạng hai hạng ba tiến lên hạng nhất, ở giới giải trí không được xem trọng, nếu như có thể nhận thưởng, vậy tuyệt đối sẽ trở thành trọng điểm bồi dưỡng của công ty giải trí.
102 Trên sân khấu, lại thêm một người nhận được giải, người nhận giải đang đang cầm cúp phát biểu lời cảm ơn nghìn bài như một. Dưới đài, Tần Mộc kề bên Tiêu Dật, nghiêng đầu ghé vào tai nó nhỏ giọng nói thầm, đơn giản là nói về những chuyện bát quái thú vị không biết nghe được từ nơi nào.
103 Tươi cười trên mặt Tiêu Dật không thay đổi, răng nghiến vang kẽo kẹt kẽo kẹt, nửa ngày mới bật ra một câu:“Được!” Tần Mộc đứng ở bên người nó lại nghe ra trong từ này ẩn giấu sát khí!
Bạch Ức Hàn cong khóe miệng lộ ra một nụ cười làm cho vô số người thét chói tai, sau đó khom eo, hình như đang chờ Tiêu Dật đi hôn hắn.
104 Đây là câu chuyện xảy ra ở rất nhiều năm về sau.
Chuyện kể là, lễ thất tịch một năm nữa lại đến.
Sáng sớm, Tần Mộc lần đầu tiên gọi điện thoại qua cho Tiêu Thần, đầu bên kia vang vài hai hồi, đã có người nhận, sau đó chợt nghe được giọng nói vui vẻ của Tiêu Thần:“Tiểu thiếu gia!”
Mặt Tần Mộc lập tức đen một nửa, hắn âm thầm hừ hừ hai tiếng, lúc này mới mở miệng:“Tiểu Thần sao, là tôi.
105 Cầu Phi Phi lần thứ hai đã vô tình tạo ra một trận thủy triều thư tình, sau buổi sáng mà cô tặng thư tình cho Tiêu Dật, lục tục có thêm người tỏ tình với Tiêu Dật, với lại, bọn nhỏ sơ trung, rất để ý tới hướng dư luận, hơn nữa có những đứa mới vào năm nhất, tuổi không kém Tiêu Dật bao nhiêu, cho nên xác suất thầm mến nó cũng cao hơn rất nhiều.
106 Đêm giáng sinh, trong nhà lớn Tần gia rất là náo nhiệt, Tiêu Dật còn nhận được một cái túi nhỏ, bên trong rõ ràng là một trái táo lớn. Tần Mộc không cần đoán cũng biết là ai đưa tới! Quả nhiên, qua không bao lâu, Tiêu Thần liền gọi điện thoại lại đây.
107 “Tần Mộc, có thể nhờ cậu một chuyện không?” Một người nữ sinh ngăn ở trước mặt Tần Mộc, đỏ mặt, vặn tay, lắp bắp nói.
Tần Mộc vừa nhìn là biết bạn nữ này tới để làm chi, trong lòng cũng không có cảm thấy không vui, lập tức mỉm cười hỏi:“Vậy cậu phải nói là chuyện gì mới được.
108 Trong sân vận động, trận đấu đã bắt đầu, Tiêu Dật theo thường lệ ngồi ở trong sân, vẻ mặt bình tĩnh ngồi cạnh huấn luyện viên, bên kia là ba người dự bị, còn có một bạn nữ, đó là em gái của một người trong đội, muốn đến xem, vừa lúc bạn nữ hậu cần bị trẹo chân, đang ở trong nhà nghỉ ngơi, vì thế liền để cho cô thay thế.
109 Lúc Tiêu Dật nói chuyện bình thường đều nhìn đối phương, lúc này đang quay đầu nói chuyện với Trương Mạn, không phát hiện bên kia Tần Mộc đã bị thay ra, thẳng đến khi Tần Mộc đi đến bên cạnh cũng chưa phát hiện, cứ như vậy, Tần Mộc lại càng khó chịu, không nói hai lời đi qua, nặng nề mà ngồi ở bên cạnh Tiêu Dật, cánh tay còn lơ đãng đụng phải cánh tay Tiêu Dật một chút.
110 Cũng không biết có phải trận đấu này làm cho mọi người bị kích thích hay không, trong khoảng thời gian tiếp theo, thành viên đội bóng rổ đặc biệt nghiêm túc, ngay cả Tần Mộc luôn luôn vô tổ chức vô kỷ luật thế mà cũng thái độ khác thường, mỗi ngày đúng hạn báo danh, cố gắng luyện tập, mồ hôi gần như rơi mỗi góc trong sân bóng rổ.
111 Lời Tiêu Dật vừa nói ra khỏi miệng, bốn phía im lặng một lát, khóe miệng Tề Bân giật giật, hắn cùng bọn Tần Mộc đánh thiệt nhiều năm, đương nhiên biết Tiêu Dật cũng không nhã nhặn như vẻ bề ngoài, mà mấy nam sinh trường cao trung Đế Đan trừ bỏ Tề Bân cùng vị kia của hắn, đều lộ ra vẻ giật mình, ở trong mắt bọn họ, Tiêu Dật chính là một vương tử cao quý, bạn từng thấy vương tử nào nói muốn đích thân ra tay dạy dỗ người khác chưa?
Nam sinh trường thể thao hiển nhiên cũng có suy nghĩ tương tự, bọn họ quan sát Tiêu Dật từ trên xuống dưới, từ trong mũi hừ một tiếng:“Tiểu Thái Tử điện hạ, đây cũng không phải là đang đóng phim, chúng tôi cũng sẽ không nhường, lát nữa bị đánh đau cũng đừng khóc.
112 Từ sở cảnh sát đi ra, lại đến bệnh viện kiểm tra, cuối cùng để Đa Nạp lại thu dọn cục diện rối rắm, Mộ Dung Phong mang theo Tiêu Dật cùng Tần Mộc về căn biệt thự bọn họ mua ở gần cao trung Đế Đan.
113 Trong tay Mộ Dung Phong cầm hai bộ áo ngủ cùng quần lót đứng ở trước cửa phòng tắm, đứng một hồi, Đa Nạp từ sau lưng ôm hắn vào trong ngực, ghé đến bên tai hắn cười khẽ nói:“Anh có chút nhớ cuộc sống ở học viện quản gia.
114 Nhìn đủ loại bài post trong diễn đàn, Tiêu Dật có thái độ bình tĩnh khác xưa, khuôn mặt tuấn tú căng chặt, Tần Mộc biết hôm nay cậu thật bị kích thích, lập tức nằm bên người cậu, lôi kéo tay cậu, cùng cậu cùng nhau xem diễn đàn.
115 Một đêm này có rất nhiều người không ngủ, tập thể phóng viên tập thể lên đường muốn lấy tin tức mới nhất, phải biết rằng từ ba năm trước đây sau khi Tiêu Dật nhận được giải Kim Phượng, độ yêu thích của nhóm fan đối với cậu cùng Tần Mộc đã bay lên đến một độ cao mới, nếu nói vài năm trước mọi người dùng thân phận người lớn xem bọn nhóc là tiểu ngôi sao nhỏ tuổi đáng yêu mà cưng chiều, thì bây giờ, chính là dùng thân phận fan điện ảnh đến yêu thích bọn nhóc, có thể thấy được từ phản ứng khác nhau của mọi người đối với lần đánh nhau này.
116 Thành viên của hai đội lần này thoạt nhìn đều có chút buồn cười, trên mặt tất cả hoặc nhiều hoặc ít đều có vết bầm, trong lòng mọi người đều biết rõ chuyện gì xảy ra.
117 Xe chạy được nửa đường, cuối cùng vẫn là bạn cùng phòng Tề Bân nhớ tới, đại bài đương hình như chạng vạng mới mở cửa, mọi người hắc tuyến, lập tức quay đầu xe chạy về trường học, tắm rửa một cái ngủ một giấc cũng tốt, trận này đánh vẫn rất khổ cực, vừa thả lỏng toàn thân đều cảm thấy đau.
118 Đến lúc ăn xong, Tề Bân lắc lư muốn đi trả tiền, lại bị bạn cùng phòng bên cạnh hắn đè lại, một người tửu lượng tốt thấy được lập tức đứng dậy đi thanh toán tiền, sau đó để cho Tiêu Dật gọi điện thoại cho Đa Nạp cùng Mộ Dung Phong ở gần đó, để cho bọn họ tới đón, tuy rằng cách đó không xa có vệ sĩ, nhưng mà không đến tình huống không thể không xuất hiện, bọn họ sẽ không lộ mặt, giống như lần trước bọn Tần Mộc cùng nam sinh trường thể thao đánh nhau, nhóm bảo tiêu đều không có đi ra hỗ trợ, dù sao trạch nhiệm của bọn họ là không can thiệp cuộc sống bình thường của bọn nhỏ nhưng phải bảo đảm an toàn của bọn nhỏ, nhóm người trường thể thao đánh nhau cũng không hung ác, được nhóm bảo tiêu nhận định là không có nguy hiểm gì quá lớn.
119 “Tôi đã biết. ”
Cúp điện thoại, Tần Mộc đứng dậy đi đến phía trước cửa sổ, nhìn Tiêu Dật đang ở trong hoa viên, cùng Tiêu Thần không biết nói cái gì, trên mặt lộ vẻ tươi cười nhợt nhạt, sau khi lớn lên ngũ quan của Tiêu Dật mở ra, dáng vẻ càng thêm tinh xảo, thời gian từ từ làm cho cậu càng thêm hoàn mỹ, dù là dáng người hay là tướng mạo, ngay cả giọng nói cũng khiến người ta tìm không ra điểm nào không hoàn mỹ, không hổ là thái tử, cậu thật sự là di truyền gen tốt nhất của quốc gia.
120 Hôm nay, Tần Mộc cuối cùng không có tìm được lúc thích hợp mở miệng nói với Tiêu Dật chuyện này, Tiêu Dật cuối cùng cũng không có đợi được Tần Mộc hỏi, đêm nay, hai người ngủ đều nhăn mi, chỉ là cơ thể vẫn theo bản năng mà quấn quýt cùng nhau.