1101 Nghe quái lão đầu giải thích, Nghệ Phong cũng minh bạch mục đích của quái lão đầu là gì. Cư nhiên là đại biểu cho học viện Trạm Lam tham gia tỷ thí bài danh học viện diễn ra mỗi mười năm một lần.
1102 Nhìn ánh mắt trong suốt linh động của Diệp Hi, khiến Nghệ Phong hơi bị thất thần. Thân thể mạn diệu với những đường cong mê người, khuôn mặt tinh xảo và thành thục, so với dĩ vãng lại càng thêm mê hoặc.
1103 Minh gia, thân thích bên ngoài của hoàng thất, nhờ vào quan hệ với hoàng thất, cùng với một vị Tôn cấp tọa trấn trong gia tộc, tại đế quốc Trạm Lam hầu như không kiêng nể gì ai, không có bao nhiêu người phải cố kỵ.
1104 Theo lời Nghệ Phong vừa dứt, hai vị Tôn cấp của hoàng thất Trạm Lam cũng tiến lên phía trước một bước, hai cỗ khí thế ập tới, uy áp về phía đối phương.
1105 - Đi thôi!Nhìn mấy người Liễu lão đánh về phía Minh gia, Nghệ Phong cũng không nhiều lời vô ích, kéo Diệp Hi đi ra ngoài, ngay cả Minh gia thế nào cũng không muốn liếc mắt nhìn.
1106 Nghệ Phong cũng thật không ngờ, Minh tôn giả cư nhiên xuất kỳ bất ý, lựa chọn tự bạo khiến ba Tôn cấp vây công hắn ít nhiều có điểm bị thương, nghiêm trọng nhất vẫn là Mông Bạch, cho dù hoàng thất có y sư cao cấp, sợ rằng cũng cần tới một tháng mới có thể khôi phục.
1107 - Chờ ai?Nghệ Phong nghi hoặc hỏi, thầm nghĩ sẽ không phải nữ tử thần bí cường đại của học viện chứ. Ngay lúc Nghệ Phong còn đang nghi hoặc, quái lão đầu có chút bất mãn hừ một tiếng, nói với Nghệ Phong:- Vốn nếu còn Minh Mạc, học viện Trạm Lam cũng có thêm một học viên.
1108 Từ học viện Trạm Lam tới chỗ địa điểm tỷ thí phải đi qua vài đế quốc, cho dù đám người Nghệ Phong thông qua truyền tống trận, vẫn phải dùng tới hơn mười ngày, lúc này mới gần đến được mục tiêu.
1109 Xen kẽ trong thành, Bạch Hàn Tuyết hấp dẫn rất nhiều ánh mắt mọi người, ánh mắt cả đám đều nhìn chăm chú lên trên đùi nàng, trong lòng bốc thẳng lên tia hỏa khí.
1110 Hai người Nghệ Phong và Bạch Hàn Tuyết vừa nhảy xuống hang đá, thấy đồ án phong cách cổ xưa thần bí trên sàn nhà, sắc mặt khẽ biến, đều lộ vẻ vui mừng.
1111 Ngay khi mọi người bên ngoài đang điên cuồng và mất đi lý trí vì di chỉ, Nghệ Phong và Bạch Hàn Tuyết lại bị quầng sáng lúc nãy truyền tống vào trong đại điện.
1112 Lối vào di chỉ không ngừng có người liên tiếp lao tới. Trong khoảng thời gian ngắn cường giả tụ tập càng lúc càng nhiều. Hơn nữa tin tức khai quật di chỉ cũng được truyền tới các địa phương xung quanh với tốc độ nhanh nhất.
1113 Dưới lực lượng áp chế của Nghệ Phong, quang cầu càng nhảy lên mạnh mẽ hơn, khiến hắn suýt chút nữa không thể nắm được. - Hừ!Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, đấu khí mạnh mẽ tràn ra, áp chế quang cầu xuống.
1114 - Đan dược thập giai?Thanh âm kinh hãi của Nghệ Phong không ngừng vang vọng trong không gian, khiến người ta thậm chí có cảm giác e sợ thanh âm này có thể khiến cả không gian sụp đổ.
1115 Trước sự kinh hãi của Nghệ Phong và Bạch Hàn Tuyết, bộ xương khô đang đứng thẳng dùng ngón tay chỉ còn lại toàn xương kia vạch ra từng đường quỷ dị trong hư không, Theo chuyển động của ngón tay hắn, không gian vốn có năng lượng bạch quang vững vàng bao quanh, bỗng nhiên hơi rung động một chút.
1116 Nghệ Phong từ chủ điện đi ra, không ngừng đụng phải dòng người chen chúc tiến vào trong di chỉ, khiến cả tòa di chỉ trở nên huyên náo. Trong lòng hắn khẽ thở dài một hơi.
1117 Ngay khi mọi người trong đại điện đang ứng phó với cung điện sụp đổ đến sứt đầu mẻ trán, trung niên nam tử đã hóa thành một bóng mờ, chạy lùi ra ngoài di chỉ với tốc độ nhanh nhất.
1118 Công kích một tả một hữu khiến nam tử trung niên thiếu chút nữa chửi “Con mẹ nó!” ầm lên. Hắn vốn tưởng rằng tiểu tử này dễ bắt nạt, nhưng thật không ngờ lại khó giải quyết đến mức độ này.
1119 Phong ấn!Hai chữ vô cùng đơn giản nhưng đối với Nghệ Phong lại như ngàn vạn con sóng kích khởi trong lòng, thật lâu không thể đè nén được. Trong thời kỳ viễn cổ, có một loại nghiêm phạt tàn nhẫn nhất, chính là phong ấn thực lực, thậm chí linh trí của đối phương, sau đó để minh sử dụng.
1120 - Ngưng công chúa! Thức thời thì theo ta đi! Hiện tại nàng đã không còn là đối thủ của ta nữa rồi!Nghệ Phong đứng phía sau nữ tử, hiển nhiên bị đối phương xem thường, nhìn cũng không thèm nhìn.