81 Biến cố xảy ra đột ngột. Lâm Nhược Kỳ và Cơ Liệt Thần hưởng thụ ở trong thế giới hai người chỉ hai giờ ngắn ngủi liền bị Diêm Hạo từ bên trong phòng điều khiển gởi tới còi xe cảnh sát quấy nhiễu.
82 Y tá nhỏ hơi ngẩn ra, chớp chớp đôi mắt to lấp lánh, mỉm cười trả lời, "Bà ơi, bà gọi cháu là tiểu Đào là được. "Bà Lý vừa nghe, cười ha hả nói, "Ôi chao, tên của cháu nghe thấy rất tươi đẹp a.
83 Người đàn ông nhiệt tình, không nằm trong dự liệu của Tiểu Đào. Nhưng, anh ôm lại làm cho cô cảm thấy vô cùng quen thuộc. . . . . . Loại cảm giác này là gì? Tại sao người đàn ông này ôm lại cảm thấy quen thuộc? Quá kỳ lạ.
84 Thôn trưởng Lý hơi ngẩn ra, "Hoá ra là như vậy. Vậy. . . . . . Xin hỏi ân nhân họ gì, xưng hô như thế nào?""Tôi họ Cơ, Cơ Liệt Thần. " Anh cười đáp. Tiểu Đào rũ mắt nhìn quần áo trên người Cơ Liệt Thần, vẫn bộ quần áo lúc xế chiều hôm nay phát hiện anh vừa bẩn vừa cũ, bây giờ sau khi bị nước biển thấm ướt, xem ra càng thêm tơi tả.
85 Môi của anh rơi xuống, cô muốn tránh nhưng lại tránh không thoát, chỉ cảm thấy mùi Bạc Hà quen thuộc mang theo hơi thở buổi sớm đặc biệt bao phủ lấy cô.
86 Trong lòng Tiểu Đào hiểu rõ, anh nói lời thật lòng. Bởi vì, mấy ngày nay cô thật sự không làm món ăn mặn, nguyên nhân chỉ có một, toàn bộ sinh hoạt phí mà Ông lão họ Ân cho cô đã xài hết, cô cũng không có đi ra ngoài bán dưa bở, cho nên thức ăn thật sự có chút nhạt!Cô đen mặt nâng trán, nhìn vẻ mặt vô tội của người đàn ông trước mắt, im lặng triệt để.
87 Cô gái nhỏ này luôn có bản lãnh dùng lời nói làm cho anh bị nghẹn gắt gao!Nghĩ lại, chỉ cần cô không để ở trong lòng, có ăn thịt hay không thì có cái quan hệ gì? Đương nhiên dụ dỗ bà xã vui vẻ quan trọng hơn!Trong miệng lẩm bẩm: "Thật ra cũng không phải là không muốn ăn thịt, hơn nữa tối hôm qua anh thèm ăn.
88 Bên trong nhà cũng không tối đen như mực không nhìn thấy gì, dưới ánh trăng, căn phòng nhỏ càng lộ ra vẻ âm trầm kinh khủng, mà sự có mặt của ba người đàn ông xa lạ thật sự làm cho Tiểu Đào càng thêm kinh hồn bạt vía, theo bản năng rụt vào trong góc khuất.
89 Nằm yên hít thở sâu nhiều lần, mới giơ tay lên cố gắng dùng hơi sức không bóp vỡ xương cổ tay cô, cầm lấy cổ tay cô, đẩy ngã cô!Lâm Nhược Kỳ hoảng sợ, theo bản năng muốn chạy trốn!Nhưng không dằn nổi lập tức bị kéo vào trong ngực, ngay sau đó nụ hôn dày đặc, mắt, lông mi, trán, đôi môi, bên gáy, xương đòn, ngực, vòng eo.
90 Nửa tháng trước. Lư Đăng Bảo số 1. Người đàn ông mặc tây trang màu đen, nghiêm trang đi về phía phòng đọc sách ở lầu ba. Tóc của anh ta rất dài, rũ xuống thật thấp che kín một bên gương mặt, lúc đi có gió nhẹ lay động sợi tóc, một vết sẹo đao dữ tợn lộ ra.
91 Trong lòng Lãnh Như Phong có chút không vui. Nhưng trên mặt nét mặt anh ta lại không hề có chút xao động, bình tĩnh trả lời, "Đúng vậy, cha nuôi. Nhưng cha yên tâm, con sẽ không cưới cô ấy.
92 Một tuần trước. Giang Mẫn Hạo sớm chờ ở một góc đường gần viện khoa học Nam Thành, xoay mắt kính râm trong tay. Anh ta càng không ngừng nhìn đồng hồ, đã đợi có chút không nhịn được rồi.
93 Ăn cơm trưa xong, Lãnh Như Phong nghiêm nghị căn dặn người làm, lúc đang chuẩn bị ra cửa, cũng đi tới cửa phòng khách gặp Thu Linh mẹ của mình. Trên mặt Lãnh Như Phong trầm xuống!Thầm nghĩ: xem ra không để cho Lâm Nhược Kỳ xuống lầu là quyết định chính xác, lúc này nếu để cho hai người gặp nhau, thật không biết sẽ xảy ra chuyện gì!Thu Linh cũng không khách sáo với con trai của mình, trực tiếp nhấc chân đi vào phòng khách.
94 Chương 094: Ông xã, em nhớ anh 1Cho dù thế nào Lãnh Như Phong cũng không nghĩ đến, Cơ Liệt Thần ẩn núp trong vỏ bọc người chết, rồi lại lấy loại tư thái này xuất hiện ở trước công chúng!Không cam lòng, chưa bao giờ nghĩ sẽ để cho Cơ Liệt Thần dễ dàng đoạt lại cô, anh ta muốn đuổi theo nhưng thủ hạ của Cơ Liệt Thần đưa tay ngăn cản anh ta.
95 Chương 095: Anh muốn cho cô cả đời 1Khi chiếc Maybach vững vàng dừng ở trước một tòa biệt thự năm tầng thì Lâm Nhược Kỳ từ trong xe giương mắt nhìn thấy mọi người đứng ở trước cánh cửa màu xanh nhạt, Tang Tuyết Phù, Bà Tang, Giang Mẫn Hạo, còn có một người phụ nữ trung niên xinh đẹp chưa từng thấy qua.
96 "Khụ khụ, " Nhiễm Phương xoay người, che lại Cơ Liệt Thần và Lâm Nhược Kỳ ở trên giường. Sắc mặt nghiêm nghị nói, "Chuyện này. . . . . . Ách, Heber, làm điểm tâm xong chưa?""Hả?" Heber không cách nào theo kịp Nhiễm Phương đột nhiên đổi chủ đề một lúc sau, bối rối ngẩn ngơ, mới bừng tỉnh, "A, bà chủ, bà nói điểm tâm à? Đã làm xong rồi, đang chờ cậu chủ và mợ chủ nhỏ xuống lầu ăn đấy.
97 Lấy xe, Cơ Liệt Thần liền chở Thúy Thiến chạy vào trong thành phố. Đã qua ăn giờ cơm trưa, sau khi hai người trao đổi, quyết định tìm một nhà hàng ăn cơm trước, sau khi cơm nước xong, trở lại biệt thự.
98 Lâm Nhược Kỳ hơi ngẩn ra. Lần đầu tiên, cô gái xinh đẹp trước mắt lại có thể nhìn ra giữa cô và Lynda, cô chính là vợ Cơ Liệt Thần, quả nhiên ánh mắt đủ sắc bén!Nghĩ đến đây, theo bản năng Lâm Nhược Kỳ quan sát cô gái xinh đẹp gọi là Thúy Thiến.
99 Sắc mặt Cơ Liệt Thần trắng bệch, vọt đứng dậy, một phát bắt được đôi bàn tay nhỏ của Lâm Nhược Kỳ nhìn ngó trong ngoài. Ánh mắt của anh rất lo lắng: "Nhược Kỳ! Em có sao không? Nơi nào bị thương? Bị phỏng chưa?"Nhiễm Phương nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt Cơ Liệt Thần, trong lòng cũng nóng nảy, lầm tưởng tay của Lâm Nhược Kỳ bị phỏng rất nghiêm trọng, vội vàng quay đầu lại nhìn Heber vẫy tay, "Heber, nhanh đi lấy thuốc trị phỏng cho Nhược Kỳ.
100 Mặc dù Lâm Nhược Kỳ nhắm hai mắt vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt vô cùng thù hận nhìn mình chằm chằm, hơn nữa theo thân thể mình bị Cơ Liệt Thần giam cầm từ trên quét xuống một lần, như ngọn lửa đâm thủng da thịt của cô!Ánh mắt lạnh lùng như một lưỡi dao sắc bén chém sắt như chém bùn !Thân thể Lâm Nhược Kỳ không nhịn được run run.