Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Long Phượng Tình Trường Chương 72: Họa Diệt Tộc

Chương trước: Chương 71: Hát Cùng Mây Ngàn



Mặc dù trong bụng ta tràn đầy nghi hoặc hận không thể nhéo lỗ tai hắn để hỏi cho rõ ràng, nhưng vẫn cúi đầu nhìn xuống phía mặt biển thì thấy Lăng Xương đang cầm trong tay Thanh Phong kiếm dài ba xích sắp đâm vào Ly Quang, ta và Nhạc Kha đang ở khoảng cách xa như vậy, có muốn cứu cũng không kịp nữa, cả hai cùng kinh hoảng hét lên một tiếng, vội vàng lao xuống phía dưới.

Trong chớp mắt tay cầm kiếm của Lăng Xương chệch đi, nhẹ nhàng đâm lệch sang bên cạnh, Ly Quang vẫn đứng vững trên đỉnh sóng, ngay cả một lọn tóc cũng chưa từng bị tổn hại.

Ta thở phào một hơi, lại tiến gần thêm một chút, quan sát tỉ mỉ bên dưới, chỉ thấy Ly Quang cười nhạt như lúc bình thường, áo bào trắng mạnh mẽ, cũng không có cảm giác đao kiếm đang bao vây quanh thân mình, ngược lại giống như đang bước chậm rãi trong sân vắng, dưới chân sóng biển cuồn cuộn, từng bước nở hoa. Môi nhẹ nhàng cất tiếng hát tựa như sóng biếc khẽ lay động, có một người đang dạo chơi dưới ánh trăng, lại tựa như từng gợn sóng thanh thản rượt đuổi nhau, không khí bình yên nói không nên lời khiến cho lòng người không thể nào nảy sinh ý đề phòng, chỉ cảm thấy đây là tất cả những gì mà bình sinh mình mong muốn.

Sau khi Lăng Xương chém xuống một kiếm thì chưa từng chém ra kiếm thứ hai, ta cảm thấy vô cùng kỳ lạ không khỏi chỉ vào hắn cười nói: “Lăng Xương điện hạ đã mấy bữa chưa ăn rồi? Sao ngay cả thanh kiếm cũng vung không nổi?”

Nếu như lúc bình thường thì đương nhiên hắn sẽ bị những lời này khiến cho tức giận kinh khủng. Ta đi vòng tới trước mặt hắn để nhìn cho rõ, hôm nay sắc mặt hắn lại rất mờ mịt.

Nhạc Kha khẽ cười nói: “Hắn bị thánh âm mê hoặc rồi.”

Cách đó mười bước Giao Vương đang ra sức chiến đấu với hai vị thần quân Chu Tước và Huyền Vũ. Bởi vì ông ta vốn sống trong nước đã lâu, đạp sóng mà đi cũng chỉ như đi dạo, Hai vị Thần Quân Huyền Vũ Chu Tước làm thượng tiên đã nhiều năm, nếu là đánh nhau trên mây thì chắc sẽ có vài phần thắng nhưng lúc này đánh nhau với ông ta ở nơi đây thì xem ra tay chân có chút vụng về. Giao Vương thoáng chốc đứng trên đỉnh sóng rồi lại thoáng chốc ẩn mình dưới đáy nước, bất chợt đâm hai người bọn họ một kiếm, có lẽ hai người này không quen thủy tính, Chu Tước Thần Quân lại thuộc hỏa, trời sinh đã tương khắc với thủy, trong chớp mắt đã bị làn sóng lớn nuốt mất, phải uống mấy ngụm nước biển mặn chát, may mắn được Huyền Vũ Thần Quân cứu, kéo người ra khỏi sóng lớn. Người đàn ông tráng kiện đang dựa vào bờ vai của Huyền Vũ Thần Quân mà miệng thì không ngừng phun nước, khác xa so với dáng vẻ long tinh hổ mãnh của người lúc còn trong phủ đệ khiến cho ta rất thích thú.

Giao Vương chiếm lợi thế, liếc nhìn Ly Quang, kiên quyết quát: “Con ta còn không mau giết thái tử Thiên Giới đi. Chẳng lẽ chờ bị diệt tộc sao?”

Ánh mắt Ly Quang hiện lên sự tranh đấu dữ dội, nhưng trong khoảnh khắc không tập trung đó, Lăng Xương đã tỉnh táo lại, miệng không rõ niệm chú ngữ kỳ quái gì hòa với giọng ca của Ly Quang, không biết vì sao lại khiến cho người ta cảm thấy đau đầu.

Ta vung ống tay áo quét Lăng Xương văng xa ra khiến hắn ngã khỏi đụn mây, chìm nổi trong làn sóng biển, Ly Quang vui vẻ nói: “Thanh nhi –”

Ta và hắn xa cách đã lâu. Bước tới hai bước thế nhưng thấy sắc mặt hắn tiều tụy, gầy trơ cả xương, không khỏi kinh hãi: “Ly Quang, từ lúc nào mà ngươi trở thành bộ dạng này?”

Nhạc Kha mới định tiến đến thì đã nghe Chu Tước Thần Quân kêu lớn: “Đại vương tử, thái tử điện hạ đã bị Thanh Loan đánh ngã xuống biển, điện hạ phụng chỉ tiêu diệt Giao Nhân thì nên nhanh chóng giết chết Giao Nhân thái tử đi, cũng có thể về Thiên Giới phục mệnh.”

Trong đầu ta tựa như chớp giữa trời quang, ý niệm đầu tiên chính là vung ống tay áo đánh Chu Tước Thần Quân ngã xuống biển sâu luôn để cho ông ấy uống nhiều nước biển thêm chút nữa, cho ông ấy mãi bận phun nước không còn rảnh miệng để lắm lời. Lời nói kia của ông ấy giống như lúc hạnh phúc nhất thì được nghe tin dữ khiến lòng ta thoáng chốc đại loạn.

Quay đầu lại nhìn Nhạc Kha, có lẽ hắn cũng bị niềm vui tương phùng làm cho đầu óc lu mờ giống như ta, bị lời nói của Chu Tước Thần Quân làm hoảng loạn lui về phía sau một bước, sắc mặt trắng bệch nhìn ta. Thời gian thoáng chốc đã trôi xa, tháng ngày xa xưa nay tan vỡ, khó mà toàn vẹn như lúc đầu.

Mặt biển dưới chân Ly Quang đã có một tên Giao Nhân thấp bé trồi lên chắn trước mặt hắn, lẫm liệt không thể xem thường quát: “Ai muốn giết thái tử điện hạ, trước hết phải bước qua xác của ta!”

Chỉ nghe phía sau có một giọng cười tràn đầy oán hận nói: “Tốt! tốt! Vương huynh, thì ra huynh với Giao Nhân thái tử là tình bạn cố tri, lần này đến đây là muốn thả hắn!”

Ta buột miệng nói: “Mới không phải!” Vốn một lòng muốn biện giải cho Nhạc Kha, lời nói vừa rồi sợ là đã có vài phần tổn thương Ly Quang. Nếu nói lần này Nhạc Kha vì tiêu diệt Giao Nhân mà đến đây cũng không sai, quả thật hắn đã nhận đạo chỉ. Nếu nói hắn nổi lên sát tâm đối với Ly Quang thì quyết không thể có. Nhưng dưới sự bức ép của Lăng Xương, ta cùng với hắn chung một đường nhưng lại phải mở miệng phủ nhận, huynh đệ ngày xưa thế nhưng hôm nay vung đao về phía nhau, sao không khiến Ly Quang đau lòng chứ?

Ta quay đầu nhìn lại, sắc mặt Ly Quang trắng bệch, lung lay sắp ngã khỏi đỉnh sóng. Trong lòng căng thẳng, người đã di chuyển vòng qua Giao Nhân thấp bé, đỡ lấy hắn.

Ly Quang tựa vào vai ta, thở dốc một hồi, lại muốn giãy giụa nhưng đã bị ta ấn chặt, tức giận bảo: “Ngươi cứ giãy giụa như vậy, ta sẽ quăng ngươi xuống biển cho cá lớn ăn.”

Cũng không biết là đang tức giận câu nói sai vừa rồi của mình, hay là tức giận tình cảnh trước mắt, chỉ cảm thấy nói nhiều hơn một câu cũng là sai lầm, trái phải đều không đúng, rất khó xử.

Nhạc Kha tiến lên hai bước, dịu dàng nói: “Thanh nhi……”

Bên cạnh mùi máu tươi càng nồng, thiên binh thiên tướng cùng Giao Nhân đang đấu với nhau trong biển, không chết không ngừng. Máu tươi nhiễm đỏ mặt biển, sinh tử đại nghĩa trước mặt, tiếng gọi này của hắn sao mà vô lực yếu ớt đến thế. Tuy rằng hôm nay họa diệt tộc của Giao Nhân hơn phân nửa là nên trách Giao Vương dẫn lửa lên thân, nhưng ta cũng không thể nhìn Ly Quang chết ở trước mặt ta.

Mới vừa rồi ở trên đụn mây, cõi lòng ta tràn đầy nhu tình mật ý, nhưng đảo mắt liền bị thế giới đầy máu tanh trước mắt đánh tan mất. Nhạc Kha tất nhiên khó xử, mẫu thân của hắn nay còn ở Thiên Giới, lần này lại cùng chiến đấu với Lăng Xương, nếu người biết chuyện đem chuyện hắn và thái tử Giao Tộc có mối quan hệ bằng hữu báo lại cho Thiên Đế, nếu Thiên Đế tức giận, sợ là hai mẹ con họ đều gặp phải tai ương.

Lăng Xương ở phía sau hắn cười khẽ: “Đại vương huynh, tuy rằng công chúa Tu La không tệ, nhưng Tu La Vương và Thiên Giới là kẻ thù truyền kiếp. Huống chi công chúa Tu La này còn thông đồng với Giao Nhân. Nếu đại vương huynh không muốn gánh trên mình tội danh cấu kết với kẻ thù Tu La và Giao nhân, vẫn mong cùng với vương đệ ngăn địch!” Lại gằn từng tiếng nói: “Giết Giao Nhân thái tử và Tu La công chúa này, cũng coi như một công lớn!”

Nhạc Kha không hề động đậy, lại tiến lên một bước, kiên trì gọi: “Thanh nhi……”

Trong lòng ta đau đớn cực hạn. Ánh mắt hắn tràn đầy kỳ vọng như vậy khiến cho ta làm sao có thể cự tuyệt được chứ? Nếu giờ phút này mẫu thân của hắn không ở trên Thiên Giới thì cùng lắm ta sẽ cuỗm hắn bỏ trốn về Tu La giới, ta cũng không sợ thiên binh thiên tướng đánh tới núi Tu Di, nhưng hiện tại mẫu thân của hắn còn đang ở Thiên Giới, ta sao có thể vì tư tình nhi nữ mà bảo hắn bỏ lại thân mẫu của mình?

Ly Quang đẩy ta ra, quát: “Thanh Loan, ngươi ngốc nghếch ở lại đây làm gì? Cho dù ngươi mến mộ ta, cũng không cần phải vội vàng tìm cái chết! Còn không mau về Tu La giới của ngươi đi!”

Ta sững sờ tại chỗ, đúng là đang đứng giữa Nhạc Kha và Ly Quang nhưng nay nhìn lại, khoảng cách giữa ta và Nhạc Kha không chỉ ngắn ngủi có vài bước chân mà chính là vô số tướng sĩ tử nạn của toàn bộ Tu La giới và Thiên Giới, cùng với bao nhiêu ân oán hận thù chồng chất mấy đời nối tiếp nhau.

Ta hoàn toàn hiểu rõ lòng tốt của Ly Quang. Hắn toàn tâm toàn ý bảo vệ cho ta như vậy, chẳng qua là nghe thấy Lăng Xương muốn giết luôn cả ta nên mới muốn ta rời khỏi nơi này.

Ngàn năm tình nghĩa, chút ăn ý đó cũng vẫn còn.

Ta mỉm cười với Nhạc Kha, thản nhiên nói: “Ngày xưa Thanh Loan và Tam điện hạ quen biết cũng không ngờ sẽ có họa ngày hôm nay. Nhưng ngươi và ta đều có điều vướng bận, ví như Thanh Loan, mới cùng Tu La vương phụ thân nhận lại nhau, bất luận thế nào cũng muốn hầu hạ bên gối người, cho lão nhân gia người hưởng được tình cảm phụ tử, bù đắp lại nhiều năm mong nhớ!”. Nếu chàng có thể hiểu rõ lòng ta thì giờ phút này cần phải nhớ đến thân mẫu của mình! Côn Lôn Trắc Phi nửa đời đau khổ, nay mới có thể giải được cấm chú, ta và chàng sau này còn núi cao sông dài, chung quy vẫn có ngày gặp lại!

Nhìn thấy sắc mặt hắn càng thêm chua xót bất đắc dĩ, ta nhanh chóng lùi ra phía sau, kiên định đứng bên cạnh Ly Quang. Giao Nhân thấp bé kia nức nở nói: “Công chúa điện hạ thật có thiện tâm, mong hãy vì giao tình trước đây với thái tử điện hạ, điện hạ nhà ta bị Vương giam giữ trong điện nhiều ngày, chưa từng ăn uống, giờ phút này cơ thể suy yếu, xin công chúa điện hạ nhớ đến chút tình tri ngộ, người vì nhớ nhung công chúa mà cơm nước không màng đến thì hãy cứu người một mạng.”

Ly Quang trừng mắt liếc hắn,“Ngột Liệt, chớ có nhiều chuyện! Liên quan đến chuyện sống chết, há có thể bảo công chúa Tu La tặng không tính mạng?”

Chợt nghe Lăng Xương cất tiếng cười to: “Ba người các ngươi diễn trò cũng khá lâu rồi! Vương huynh à, cho tới hôm nay vương đệ còn tưởng rằng người Thanh Loan thích chính là thái tử Giao Nhân máu lạnh này, hôm nay mới biết, mắt nhìn người của nàng quá kém, chọn đi chọn lại thế nhưng lại chọn một con rồng vô tích sự, hồn phách không đầy đủ, hay quên, đầu óc không tỉnh táo, giờ còn dám mạo nhận là trưởng tử của Thiên Đế, cũng không biết có phải là chán sống rồi không mà vọng tưởng đục nước béo cò ở Thiên Giới.”

Tựa như hắn muốn đem hết oán giận phát tiết trong lời nói, lại hét lên tràn đầy ý mỉa mai: “Vương huynh ơi vương huynh, rốt cuộc ngươi có phải là vương huynh của ta hay không? Đông Hải vương thúc cùng vương thẩm kia đã bị quyền thế che mắt, muốn đưa con nhà mình đẩy lên địa vị cao sang, nhưng cũng chỉ là một kẻ nhìn sơ đã biết là chẳng có phúc khí gì?”

Lòng ta vô cùng phẫn nộ nhìn thấy được hai mắt Nhạc Kha như phun hỏa, có lẽ đang nghĩ đến mấy vạn năm sở chịu khổ sở của Côn Lôn Trắc Phi. Trong lòng cảm thấy rất khó chịu nhưng lại không thể lên tiếng ủng hộ cho hắn, bằng không sẽ khiến hắn phải chịu thêm tội danh không đáng có. Đang lúc hết sức khó xử thì chỉ nghe Lăng Xương huýt sáo, lập tức nước biển cuồn cuộn dữ dội, bốn phương tám hướng vang lên tiếng đáp lại, trong chớp mắt xảy ra một điều quái dị lạ thường, một đội kỵ binh đang ẩn trong nước từ từ nổi lên, toàn thân đều một màu tối đen, cũng không biết có phải thật sự đạp sóng mà đi hay không mà không hề nghe thấy tiếng vó ngựa.

Người dẫn đầu đội kỵ binh kia ước chừng cao khoảng một trượng, tay cầm trường mâu, trong nháy mắt đã đã đánh tan những Giao Nhân đến cản đường, ném bọn họ ra xa, trường mâu nhiễm máu đỏ tươi, chỉ nghe tiếng hét thèm khát máu tanh của hắn không ngừng vang lên, từng tiếng đều cao vút, tựa hồ chém giết đến vui sướng.

Đôi đồng tử của Ly Quang co rút mãnh liệt, đẩy mạnh ta ra: “Thanh nhi đi mau, đây là U Minh Thiết Kỵ. U Minh Thiết Kỵ có thể so sánh với quân Tu La.”

Quân Tu La người người dũng mãnh thiện chiến, trước đây lúc còn ở trong thành Tu La,ta cũng từng theo Tu La vương phụ thân thị sát quân tình, đây chính là ấn tượng khắc sâu nhất trong ta. Nhưng U Minh Thiết Kỵ này lại chưa nghe bao giờ.

Mắt thấy U Minh Thiết Kỵ càng ngày càng gần, ta phát hiện trong bộ mũ giáp thiết kỵ ấy thế nhưng là một bộ bạch cốt, trên gương mặt trắng bệch chỉ có năm lỗ thủng màu đen và mấy cái răng nanh không trọn vẹn.

Ly Quang đẩy mạnh ta ra, giọng nói hoảng sợ giống như tận thế: “Thanh nhi mau đi đi! Hôm nay Giao Tộc ta phải tuyệt vong rồi!”

Loading...

Xem tiếp: Chương 73: Nước Đổi Dòng

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Mộng Nhu Tình

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 48


Bởi vì yêu

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 35




Uy Phong Cổ Tự

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 36