61 Kỳ thật Diệp Phong đúng là thích Liễu Vi. Điều đó cũng chẳng phải đáng khoe gì bởi lẽ rất nhiều đàn ông thích cô. Nhưng Diệp Phong che dấu rất tốt, trước khi Lâm Bắc Phàm say rượu thực sự chính là người có hi vọng theo đuổi được Liễu Vi nhất.
62 Chú thích (1): Điển tích nói về trận đầu tiên cũng là trận nổi tiếng của Hạng Vũ. Tháng 11 năm 207 TCN, HạngVũ thống lĩnh hai vạn đệ tử binh vượt sông Hoàng Hà, sau khi đến bờ sông đã cho đập hết nồi niêu, đánh đắm hết chiến thuyền (phá phủ trầm chu) để đưa quân mình vào cảnh tuyệt lộ, khiến binh lính sĩ khí nâng cao khí thế chiến đấu đến cùng.
63 Tiểu Kim đã nói qua, chỉ cần không phải là ngoại thương trí mạng thì cho dù là nghi nan tạp chứng gì, ung thư hay AIDS. . . chỉ cần cho nó vào trong nồi nấu ba ngày thì nồi long thang ấy trăm bệnh tiêu tán, vạn bệnh khử trừ.
64 Nhà Đường Thiết Sơn không phải ai cũng có thể tùy tiện ra vào. Cho dù là Trương Minh Thắng thì muốn tùy ý tiến vào Đường gia cũng không được! Chẳng qua vẻ mặt của Phúc bá biết lão gia cũng không muốn gặp người, chỉ ám chỉ Lâm Bắc Phàm có gan thì cứ đi trước đi.
65 Không biết tại sao Đường Thiết Sơn lại vô cùng kích động. Ông cảm thấy thiếu niên trước mặt này không biết nói thế nào, dường như là có khả năng. Ngay cả Lâm Bắc Phàm vừa rồi mới gọi mình là lão Thiết ông cũng không cảm thấy khó chịu.
66 Đến giờ phút này, dù là đám người Đường Thiết Sơn hay Đường Phong, có kẻ nào không coi Lâm Bắc Phàm là thần? Sau khi bọn họ ngây cả người thì không thể nào tiếp nhận được sự thật trước mắt, mãi đến khi Đường Quả Quả mặc một bộ đồ trắng xuất hiện trên sân thượng lầu hai, nàng cười đẹp như hoa nở.
67 Căn lầu phía tây ở đại viện Đường gia lập tức được thay đổi rất nhanh. Đường Quả Quả vừa qua cơn bệnh nặng, cô đang ngồi trước chiếc laptop Apple màu xanh lam.
68 Kim Ngọc Thiên Đường quả thật là thiên đường trong nhân gian ở Nam thành, bên trong xa hoa thế nào thì không cần phải nói nhiều. Trong Nam thành, những người có thể tiến vào Kim Ngọc Thiên Đường để tiêu xài cũng không có nhiều lắm, nhưng ở những huyện thị phụ cận cũng không thiếu những phú hộ giàu có nghe danh mà đến.
69 Long Yên Nguyệt biết rõ Đường Thiết Sơn không phải loại người tốt đẹp gì, nhưng lão già này đã thoái ẩn, đã rửa sạch tất cả tội ác năm xưa. Hơn nữa bây giờ kẻ này không chỉ đơn giản là một kẻ có tiền, là một gương lao động điển hình trong nước, chiến sĩ thi đua của tỉnh, xếp hạng trong mười doanh nhân, hào quang của nhà từ thiện, thử nghĩ xem có ai dám động đến lão chứ?Nhưng không biết vì sao mà Long Yên Nguyệt không căm hận Đường Thiết Sơn nhưng cô lại không hợp mắt với tên Đường Phong.
70 Trái tim của mỗi người đều đã kéo lên tận cuống họng, tên Lâm Bắc Phàm này nói chuyện với Đường Thiết Sơn bằng thái độ và giọng điệu gì vậy? Chẳng lẽ tên này từ trung ương tới sao? Không người nào dám mở miệng, mỗi người đều cố gắng há miệng ra mà hít thở.
71 Cuối cùng thì sắc mặt của Lâm Bắc Phàm cũng từ từ dịu đi. Hắn quay đầu nhìn Đường Thiết Sơn, chợt mỉm một nụ cười ngây ngô và vô lại, nói một cách thản nhiên:- Đường tiên sinh.
72 Cục công an khu Bản Kiều, nét mặt của toàn bộ cảnh sát đều nghiêm túc. Vẻ mặt của bọn họ đều không tránh được sự tức giận. Bọn họ đã nhận được tin tức, phạm nhân mới bị bắt vì tội giết người, vậy mà cấp trên lại nói cô ta đang trong lúc phòng vệ nên không có tội và được phóng thích.
73 Tình này, cảnh tượng này kích thích mạnh mẽ đám phóng viên. Bọn họ nhanh chóng thúc đẩy trí tưởng tượng của mình mà vẽ nên câu chuyện. Tất nhiên, thân phận của Lâm Bắc Phàm càng làm cho đám phóng viên thêm tò mò.
74 Thấy tiểu Kim cố ý thừa nước đục thả câu, Lâm Bắc Phàm hơi cảm giác được sự việc nghiêm trọng. Hắn hít một hơi thật sâu, nói:- Vậy bây giờ phải làm như thế nào?- Cái của quý của anh mà cứ để chơi vậy, sau này cả đời đừng mong dùng đến.
75 Xác suất một phần năm mươi tư mà Lâm Bắc Phàm nói như thật? Điều đó khiến cho Liễu Vi sợ hãi. Cô sợ Lâm Bắc Phàm đoán không đúng mà như vậy sẽ khiến cho tình cảm của hai người có một bóng ma.
76 Sau khi thấy vẻ mặt của Liễu Vi, Long Yên Nguyệt kinh ngạc. Cô trợn mắt, há hốc mồm, nhìn Liễu Vi, nói:- Chị Vi! Chẳng lẽ. . . - Thực ra Lâm Bắc Phàm không phải kẻ lưu manh như sự tưởng tượng của em.
77 Bóng đêm vẫn bao phủ khắp nơi cùng với những cơn gió đêm nhè nhẹ. Lúc này đã là một giờ sáng trên các con đường rực sáng ánh đèn đường, thi thoảng trên một hai con phố chính, ánh đèn neon rực rỡ vẫn đang tỏa sáng.
78 Tên sát thủ muốn rút súng nhưng lại cảm thấy không yên tâm. Hắn lo Lâm Bắc Phàm thực sự là một cao thủ xuất thần nhập hóa. Là một thành viên của tổ chức sát thủ Hoàng Hôn Đẫm Máu, hắn biết rất rõ quy định của tổ chức.
79 Dù ít hay nhiều thì Lâm Bắc Phàm cũng có chút hồi hộp. Nhưng cho dù thế nào hắn cũng là một đại lão gia. Mà đại lão gia thì phải đem tính mạng của mình đi bảo vệ tôn nghiêm của mình.
80 Sau khi đuổi Mộc Tiểu Yêu đi, Lâm Bắc Phàm trở về phòng mình, đau lòng lôi Tiểu Kim từ trong túi ra. Tiểu tử này nguyên khí còn chưa hồi phục như cũ, lại vừa phải hợp tác với mình bắt viên đạn, cũng không biết là tình huống có nghiêm trọng hay không nữa.