Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 44

Chương trước: Chương 43



Chương 44

“Tại sao em không nói cho anh biết?”.

“Nói cái gì?”.

“Phiêu Phiêu đang yêu, anh lại chẳng biết!”.

“Tại anh không để ý đấy thôi.”

“ Em...”

“Tên Hoàng béo u kia, em nói cho anh nghe, anh mà còn cứ rụt cổ như rùa thế này, sớm muộn gì Phiêu Phiêu cũng trở thành người của người ta, cho dù nó có sống cô độc một mình đến già, cũng chẳng thèm để ý tới anh đâu.”

“Không cần em phải lo!”.

“Ai thèm lo cái chuyện cỏn con đấy của anh, đàn ông con trai mà như thế này, thật là thảm thương.”

“Anh thảm thương, bộ em tốt đẹp lắm chắc?”.

...

Tôi chưa mở mắt ra, đã nghe một trận tranh cãi như vậy rồi, giọng nói nghe có vẻ rất rõ ràng, chỉ có điều thần trí tôi vẫn chưa phục hồi lại, cho đến khi giọng nói của hai người này mỗi lúc một to, tôi mới bừng tỉnh, a, đây không phải là giọng của La Lợi và anh Hai hay sao?

Với suy nghĩ như vậy, tôi liền mở mắt ra, sau đó nhìn thấy hai người đang giương to bốn mắt nhìn nhau, giống như hai con bò đực đang kình nhau, “ha” một tiếng, tôi bật cười lên.

“Phiêu Phiêu!”.

“Em tỉnh rồi à?”.

Hai người nối tiếp nhau hỏi, điều không giống là, La Lợi chỉ kêu lên một tiếng, anh Hai đã chạy qua trước giường tôi, một đôi mắt chớp chớp nhìn tôi, giống như một con chó bị ruồng rẫy, tôi kìm lòng không đặng, muốn xoa xoa đầu của anh.

Có điều tôi giơ tay lên được rồi, nhưng chẳng có sức lực nào để xoa, anh Hai quả không hổ danh là người bạn thân khác giới của tôi, vừa nhìn thấy động tác này của tôi liền biết ngay suy nghĩ của tôi: “Em đừng gây chuyện nữa, người đâu vừa tỉnh dậy đã muốn bắt nạt anh rồi.”

“Em làm sao?”.

“Cũng chẳng có gì, chỉ là trải qua những việc mà những người thất tình phải trải qua thôi.” La Lợi lạnh nhạt nói: “Người ta thất tình đều dầm mưa, mày dầm tuyết; người ta thất tình đều hôn mê, mày thì bị sốt cao.”

Anh Hai không hài lòng: “Em còn có lương tâm không hả, sao lại ăn nói như thế?”.

“Những lời em nói đều là sự thật.”

“Sự thật cũng không được...”

La Lợi chẳng thèm để ý đến anh Hai, chỉ nhìn tôi: “Mày khóc cũng đã khóc rồi, ngất cũng đã ngất rồi, cũng dầm tuyết rồi, cũng lãng mạn rồi, không phải tao nói mày quên chuyện này đi, nhưng mà sau này, phải tiếp tục sống cho thật tốt vào.”

Anh Hai không nói gì nữa, tôi trầm ngâm nhìn La Lợi, La Lợi nói: “Tao biết là mày rất đau khổ, ngày xưa tao thất tình cũng thế, chỉ muốn chết quách đi cho xong, thậm chí tao hận đến nỗi muốn cả thế giới này phải bị chôn cùng với tao, nhưng mà rồi, cứ từng năm từng năm trôi qua như vậy, tao cũng đã quên đi cảm giác đó rồi, chỉ là cái nỗi ám ảnh đó vẫn còn ảnh hưởng đến tao, mà sự việc sau này, mày cũng biết rồi đấy.”

“... Tao không biết.” Tôi chầm chậm cất tiếng, ra vẻ không hề biết gì. Tôi hiểu ý của La Lợi, nhưng tôi không biết tôi có thể làm được như thế không, tôi không biết lúc nào tôi mới có thể triệt để quên được người kia. Hai ngày trước, tôi vẫn chưa có cảm giác gì, mặc dù tôi đau đớn, nhưng giống như là một cơn mơ hơn, cho dù tôi và anh đi gặp nhau, nói những lời nói như thế, tôi luôn có cảm giác hốt hoảng. Mà bây giờ đây, khi tôi tỉnh dậy, đầu tôi vẫn nặng trình trịch, nhưng cũng đã tỉnh táo hơn trước nhiều rồi, tôi rõ ràng cảm thấy được cảm giác lưu luyến và không đành lòng với một người nào đó.

Tôi ngồi đó, nghĩ đến việc phải quên anh, tự nhiên lại có cảm giác khó thở.

“Quên được chứ, thời gian là liều thuốc tốt nhất, cái gì cũng có thể quên được.”

La Lợi nói, anh Hai ở bên cạnh gật đầu rất mạnh: “Cái loại cặn bã đó, em sẽ quên được ngay ấy mà, sau này, ngày nào anh cũng đến chơi với em.”

Anh Hai nói như thế, và rồi cũng đã làm như thế thật, từ sau ngày đó, mỗi ngày anh đều đến tìm tôi, cho dù anh thật sự rất bận, cũng sẽ dành thời gian lượn qua chỗ tôi một lát, hơn nữa mỗi lần đến đều mang cho tôi thức ăn ngon, sô-cô-la, khoai tây chiên, thạch rau câu, chỉ cần là những thứ ngày xưa tôi thích ăn, anh đều mang đến. Mà tôi cũng không từ chối, mẹ kiếp, chị đây đang thất tình, chẳng nhẽ không cho tôi ăn nhiều hơn một chút? Nhưng mà không biết vì tâm trạng của tôi không tốt hay là ăn không đúng kiểu cách, mặc dù tôi đã không ít lần ăn thứ này, nhưng thể trọng không quay trở về như lúc trước, tôi đứng trước gương nhìn cái cằm nhọn của mình, ôi, cái nỗi buồn đó...

Tôi biết nói ra những lời này rất dễ bị đánh, nhưng thật sự là tôi cảm thấy rất phiền, bởi vì điều đó có nghĩa rằng, thực sự tôi vẫn chưa quên được Lưu Thụy Căn. Có lẽ, tôi cũng chưa quên anh ấy thật, tôi cũng không có cách nào quên được anh ấy, bởi vì anh ấy đã trở thành hội viên của chúng tôi.

Mẹ kiếp chứ mẹ kiếp chứ mẹ kiếp chứ mẹ kiếp chứ!

Có nhiều tiền ghê gớm thật đấy, có nhiều tiền dư giả kinh khủng thật đấy, có thể trở thành hội viên VIP khủng khiếp thật đấy, mẹ kiếp, làm gì có kiểu dằn vặt người ta như thế này cơ chứ.

Đúng thế đấy, Lưu Thụy Căn trở thành hội viên VIP của chúng tôi, cũng là khách VIP đầu tiên trong lịch sử từ trước đến nay của trung tâm môi giới hôn nhân Hữu duyên Thiên lý tương ngộ của chúng tôi, đến cả chị Vu còn cảm thấy kinh ngạc vì điều này, bởi vì tấm thẻ VIP đó, mất những tám vạn tệ!

Tám vạn!

Mẹ kiếp, có thể đến Malaysia, Singapore, Thái Lan du lịch mười lần, có thể đi du lịch bốn lần ở năm nước châu Âu, có thể mua visa công vụ đến New Zealand, chỉ cần không ăn cắp không ăn cướp, không bị ghi vào sổ đen, hai năm sau đã có thể lấy thẻ cư trú đưa cả gia đình di dân qua đó, thậm chí có thể mua trả góp một căn nhà bình thường ở gần ngoại ô thành phố! Anh có tiền này, có thủ đoạn này, cần kiểu con gái nào mà chẳng có, còn mua cái thẻ VIP nhảm nhí này làm gì cơ chứ!

Dì Vương và chị Vu còn ngồi trao đổi với nhau rất lâu về vấn đề này: “Cái cậu Lưu Thụy Căn này chắc không phải là một tên lừa đảo đâu nhỉ?”.

“Tám vạn cơ đấy, cậu ta lừa bao nhiêu người mới đủ chứ? Tám mươi vạn? Những cô gái ở chỗ chúng ta đây, có mấy cô có điều kiện tương đương cơ chứ? Hơn nữa, cậu ta làm ở Hợp Nhuận, cho nên rất dễ dò la tình hình, chúng ta hình như cũng có một hội viên làm ở Hợp Nhuận phải không? Gọi người đó đến hỏi là rõ ngay mà. Phiêu Phiêu, Phiêu Phiêu, hội viên làm ở Hợp Nhuận đó tên gì ấy nhỉ? Cái người mà làm tài xế ấy.”

“... Lý Trí.” Tôi rất muốn làm ra vẻ như không biết gì, nhưng mà việc này tôi có lưu lại, chỉ Vu chị cần tìm tốn chút thời gian là có thể tìm thấy ngay.

“Đúng rồi, đúng là cái cậu Lý Trí ấy, em gọi điện hỏi xem sao.” Tôi gọi điện thoại qua, Lý Trí nhiệt tình quá, làm tôi căn bản không có cơ hội mở miệng: “Em Hoàng à, anh đang định đi tìm em đây, thực ra đã định từ lâu rồi, anh vừa ở quê vào. Ái chà chà, em giấu giếm anh làm cho anh khổ sở hết sức, quen nhau lâu như vậy rồi mà không biết sếp Lưu là người yêu của em. Em nói coi, em giấu kĩ như thế... Ái chà chà, anh chẳng biết nói sao nữa. Thôi, khỏi nói gì nữa đi, anh và Tiểu Phương, lát nữa qua đó thăm em.”

Anh ta nói xong, liền ngắt điện thoại, chị Vu thấy tôi gọi điện thoại xong, vội vàng hỏi: “Thế nào, thế nào rồi?”.

“Anh ta nói lát nữa qua đây.”

Dì Vương và chị Vu hoài nghi nhìn tôi, sắc mặt tôi không hề thay đổi.

Lý Trí nói sẽ đến ngay, quả nhiên đến ngay sau đó, trên tay hai người còn xách theo cả đồ đạc, chị Vu và dì Vương mặc dù đều ở đó cả, nhưng họ vừa vào cửa đã quay qua tôi chào hỏi trước, làm cả tràng như chúc Tết, chúc mừng này nọ. Tôi không nói gì, nhưng dì Vương và chị Vu đều là những cao thủ trong giao tiếp hàng ngày, người này một câu người kia một câu làm cả văn phòng cứ rộn ràng hết cả lên.

“Tiểu Lý này, chị tìm em là muốn hỏi thăm em một chuyện, công ty Hợp Nhuận của bọn em có ai tên là Lưu Thụy Căn không?”. Hàn huyên một lúc, chị Vu cất tiếng hỏi.

Lý Trí nhìn tôi một cái, sau đó gật đầu thật mạnh: “Có chứ chị, chính là sếp tổng Lưu của bọn em mà.”

“Sếp tổng Lưu? Cậu ta còn là một sếp tổng?”.

“Sao lại là không phải? Chị đừng thấy anh ấy trẻ, nhưng mà năng lực của anh ấy, tất cả nhân viên từ trên xuống dưới ở Hợp Nhuận đều phục anh ta sát đất. Những cái khác thì em khó nói lắm, trong ba sếp tổng, sếp tổng Lưu ít nhất cũng được xếp thứ hai đó!”.

Những điều này làm chị Vu ngạc nhiên đến chết khiếp: “Tiểu Lý này, chị nói là Lưu Thụy Căn ấy. ‘Thụy’ trong từ “tường thụy”, ‘Căn’ trong từ “thụ căn”. Ba mươi tuổi, cũng không phải là trẻ lắm.”

Lý Trí cười phá lên: “Sếp Vu này, chị nói thế là không đúng lắm đâu nhé, sinh viên ba mươi tuổi đúng là không trẻ lắm thật, nhưng sếp tổng ba mươi tuổi, mà còn là sếp tổng của Hợp Nhuận, trẻ quá chứ còn gì nữa! Chính là Lưu Thụy Căn đó đó, công ty của bọn em cũng chẳng bao giờ nghe có ai tên là Lưu Thụy Căn nữa cả. Nếu như em Hoàng còn không yên tâm, thì đến công ty bọn anh một chuyến, một mình anh nói dối được, chẳng nhẽ cả công ty đều nói dối được ư?”.

Chị Vu hiểu nhầm nên nói: “Để Tiểu Hoàng đi, có được không?”.

“Người khác đi có thể là có chút phiền phức, em Hoàng mà đi thì có vấn đề gì đâu cơ chứ, đến lúc đó à, đích thân sếp tổng Lưu đưa cô ấy đi, ai dám nói tiếng “không được phép” nào?”.

Chị Vu và dì Vương quay qua nhìn tôi một cái, nói: “Ý của Tiểu Lý làm người ta chẳng hiểu mô tê gì sất, tại sao chị lại có cảm giác là có sự hiểu lầm trong đây nhỉ?”.

“Hiểu lầm ư? Không có! Một chút cũng không thể! Em Hoàng này, anh nói cho em nghe, sếp tổng Lưu của bọn anh là con rể rùa vàng đấy nhé, điều kiện cá nhân thì anh không cần nói làm gì, nhân phẩm cũng cực kỳ tốt, nói thế nào đi chăng nữa, anh vào làm ở công ty này lâu như vậy rồi, chưa bao giờ nghe anh ấy có tai tiếng gì cả, ngoài việc qua lại kết bạn với em ra, anh chưa bao giờ thấy anh ấy đi với một cô gái trẻ đẹp nào cả! Người như thế, em Hoàng còn không lo mà giữ cho chặt vào, để mai này trong tương lai anh còn được núp bóng quan lớn với chứ.”

Cuối cùng, Lý Trí nói đùa một câu, ánh mắt của dì Vương và chị Vu đều dồn hết lên khuôn mặt của tôi, tôi tiếp tục chường cái mặt bánh đúc ra, mẹ kiếp, cái khác thì chị không biết, chứ cái chiêu này, chị đã luyện từ hồi còn nhỏ rồi!

Lý Trí và Mã Phương để lại một đống quà rồi về, chị Vu nhìn tôi, tôi nhìn dì Vương đứng bên cạnh đang hí ha hí hửng, chấp nhận số phận thôi, thở dài một cái rồi nói: “Em và anh ta chia tay nhau rồi.”

Thật sự là, không phải tôi nói khoác, trong tích tắc, tôi nhìn thấy khuôn mặt của chị Vu và dì Vương giống hệt như bông hoa quỳnh, bung cánh nở rộ trong tích tắc, trong mắt của hai người ánh lên những tia sáng lấp lánh rất đặc biệt, giống như đột nhiên tôi biến thành một đống vàng vậy. Dì Vương kéo tay tôi: “Nào, từ từ nói cho dì nghe coi, rốt cuộc là đã có chuyện gì?”.

“Chẳng có chuyện gì cả ạ, chỉ là đã chia tay rồi thôi.”

“Ái chà, chia tay thì cũng phải có nguyên nhân chứ, không lẽ bọn cháu vô duyên vô cớ chia tay nhau?”.

Chị Vu cũng nói: “Tiểu Hoàng, việc chia tay thực ra cũng chẳng có gì to tát cả. Em xem anh ta như thế này, rõ ràng là còn tình cảm với em, nếu như không có chuyện gì tình cảm này chúng ta nên kinh doanh, hơn nữa phải kinh doanh cho tốt vào.”

“Đúng thế đúng thế, Tiểu Hoàng, nói câu này hơi thô thiển một chút, điều kiện này của anh ta có đốt đuốc cũng khó mà tìm thấy, cháu làm việc ở đây cũng đã biết mấy chàng trai đến đây như thế nào rồi đấy. Có người lương tháng năm sáu ngàn đã tự cảm thấy mình giỏi giang ghê gớm, có người bề ngoài xấu xí mà cứ cảm thấy mình đẹp trai ngất trời. Người giống như cậu ta vừa đẹp, vừa cao ráo, lại còn có tiền, thì đúng là bạch mã hoàng tử chứ còn gì nữa!”.

Dì Vương nói đến đây mặt mũi đỏ hết cả lên, giọng nói thì cao vút, cực kỳ giống với mấy bà mối trên ti vi, làm tôi bật cười lên khì khì.

“Cháu cười cái gì mà cười, dì cũng chỉ muốn tốt cho cháu mà thôi!”. Dì Vương có chút bực bội, chị Vu cũng nói: “Tiểu Hoàng, những lời nói của dì Vương mặc dù hơi thô thiển một chút, nhưng mà thật sự là như vậy đấy, chị nói một câu đáng lẽ ra là không nên nói, có thể hai em không đến được với nhau, nhưng mà em yêu cậu ấy một lần cũng chẳng có gì là xấu cả.”

Tôi nhìn chị, chị Vu nói tiếp: “Tình yêu này có thể mở rộng tầm mắt của em ra đấy, mở rộng mối quan hệ bạn bè của em, có thể người yêu tiếp theo của em là một trong những người ở tầng lớp mà em thường xuyên tiếp xúc đấy.”

Loading...

Xem tiếp: Chương 45

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Vợ Trước Của Phú Hào

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 21


Hạnh Phúc Của Nỗi Đau

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 24


Lăng Độ Vũ 6 - Thánh Nữ.

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 10


Biển Còn Sóng Gió

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 16