Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 17

Chương trước: Chương 16



Chương 17

Trên thế giới này, cái việc làm vô nhân đạo nhất chính là giảm béo, cái việc còn vô nhân đạo hơn cái việc giảm béo nữa, đó chính là phải giảm béo khi đang làm việc!

Thử suy nghĩ xem, khi tôi đói đến nỗi hoa mắt chóng mặt, dạ dày tiết ra vị chua chua, vẫn còn phải ngồi nghe lịch sử tình trường ly hôn của mấy anh chị kia, lại còn ghi chép lại sở thích, yêu cầu, sự hy vọng, quá đáng hơn nữa là... mẹ kiếp! Bình thường cũng chưa nghe bọn họ nói về tài nghệ của mình, tại sao trong lúc bà đây đang giảm béo, mấy người không nói về việc đã từng làm đầu bếp, thì cũng nói là có thể nấu được một nồi canh rất ngon. Việc quá đáng hơn nữa là, trước đây đến chỉ mang theo một quả thơm, tại sao bây giờ lại mang theo chút bánh ngọt và trái cây thế kia? Tại sao lại đau khổ đến thế chứ?

Tại sao lại đau khổ đến thế chứ? Tại sao lại đau khổ đến thế chứ? Tại sao lại đau khổ đến thế chứ!?

Ăn, hay là không ăn, luôn luôn là cả một vấn đề đối với tôi, tôi thật lòng muốn giảm béo, tôi thật lòng muốn kiên trì, nhưng mà mẹ kiếp chứ, có thể đừng dụ dỗ tôi như thế này nữa được không, tôi không phải Lưu Hồ Lan[1], tôi chống đỡ không nổi đâu.

[1] Lưu Hồ Lan: Đảng viên dự bị của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong thời kỳ nội chiến, bị tử hình vì tội ám sát trưởng thôn Thạch Bội Hoài của thôn Vân Châu Tây, huyện Văn Thủy, Tỉnh Sơn Tây, sau khi mất, bà được Đảng Cộng sản Trung Quốc truy nhận là Đảng viên.

Một ngày, mới chỉ một ngày thôi, tôi cảm thấy tôi đã như bông hoa cúc điêu tàn trong cơn gió lạnh kia rồi. Tôi bị tàn phá, đến việc nhận được điện thoại của Lưu Thụy Căn, tôi cũng chẳng hưng phấn như bình thường nữa.

“Nghe giọng em hình như là hơi mệt mỏi thì phải, không sao chứ?”.

Trong sự nghi hoặc đó mang theo sự quan tâm thiết tha, ngay lập tức, tôi rùng mình một cái giống như vừa được uống bò húc, lập tức nói: “Không có không có, không có chuyện gì cả, chỉ là hôm nay việc hơi nhiều, cho nên thấy hơi mệt một chút, chẳng sao đâu.”

“Việc nhiều hả? Vậy chắc phải đi ra ngoài an ủi em một chút thôi.”

“An ủi như thế nào?”.

“Mời em đi ăn bánh bao La Phúc Ký.”

... Lúc này đây, tôi trào nước mắt.

Cảm ơn CCTV[2], cảm ơn MTV, cảm ơn ông mặt trời, cảm ơn Marx, cảm ơn giáo viên hướng dẫn tinh thần của chúng con, cảm ơn các vị đại biểu, các kiểu tư tưởng, có điều người đáng được phải cảm ơn hơn chính là người sáng lập ra bánh bao La Phúc Ký, ông ta thật là vĩ đại khi yêu cầu con cháu đời sau của ông chỉ được mở một tiệm bánh mà thôi! Đây thật đúng là một yêu cầu quang minh biết bao, tiên tiến biết bao, nhân đạo biết bao, hy sinh mình vì người khác biết bao! Bởi vì cái yêu cầu này, tôi đứng đó xếp hàng dài dằng dặc, cuối cùng tôi vẫn không bước vào được cổng chính của La Phúc Ký, mặc dù tôi đã bị cái mùi thơm đó nhử cho hoa hết cả mắt mũi, suýt nữa thì không kiềm chế được nhảy lên cắn cho trên mặt Lưu Thụy Căn một cái, nhưng cuối cùng, vẫn tự khống chế sự xúc động này của mình bằng cách học theo sự tự khống chế vốn cho là niềm kiêu hãnh của các nam chính trong các tiểu thuyết lãng mạn.

[2] CCTV: một kênh truyền hình của Trung Quốc.

Lưu Thụy Căn cảm thấy tiếc hùi hụi vì tôi không ăn được bánh bao La Phúc Ký, liên tục nói xin lỗi, mặc dù tôi một mực nói không sao, nhưng anh vẫn nói: “Đáng lẽ anh phải đi xếp hàng sớm hơn, nếu không, ngày mai anh ra sớm hơn một chút, em còn muốn đến không?”.

Tôi rất muốn đến, nhưng thật sự tôi chẳng muốn phải đối diện với khảo nghiệm như thế này nữa. Mẹ kiếp! Chị đây gặp phải La Phúc Ký, cũng giống như nam chính gặp được nữ chính, cái sự tự khống chế vốn được xem là niềm tự hào cũng sẽ nổ tung ra mà thôi. Đến lúc đó chị đây khống chế không nổi, chơi một đêm bảy lần, sau đó về nhà tôi cũng chỉ đành tìm một cái dây thừng mà treo cổ lên cho rồi.

Tôi cười nói với Lưu Thụy Căn: “Em muốn đến lắm, nhưng mà không biết ngày mai em có bận hay không...”

“Thế à...”

“Cho nên anh không cần phải ra đây xếp hàng đâu, đến lúc đó chúng ta liên lạc lại qua điện thoại vậy.”

Lưu Thụy Căn gật đầu, nhân cơ hội này tôi vội dẫn anh đến tiệm nước đậu nành Vĩnh Hòa bên cạnh, từ tốn cười nói với Lưu Thụy Căn: “Buổi chiều em ăn nhiều quá rồi.”

Lưu Thụy Căn nghi hoặc nhìn tôi.

“Ăn nhiều thật mà.”

Lưu Thụy Căn tiếp tục nghi hoặc nhìn tôi, “rột”, bụng tôi bỗng nhiên kêu lên một tiếng, tôi vội vàng há miệng ra, giả bộ phát ra một âm thanh quái lạ từ trong họng, sau đó cứng đầu nói: “Anh xem, đến bây giờ em vẫn còn ợ hơi lên đây này.”

Lưu Thụy Căn chẳng nói gì, chỉ vỗ vỗ vào bàn tay của tôi đang đặt trên bàn, vỗ nhẹ ba cái, có chút giống như vỗ về, có chút tán đồng, có chút giống như người lớn đang dỗ trẻ con. Trong khoảnh khắc đó, những mệt mỏi, những đói bụng, những buồn phiền tan biến sạch sẽ. Cả người chỉ còn sót lại một cảm giác, đó là sốt. Đặc biệt là nơi được anh chạm vào, giống như cảm giác của toàn bộ da thịt trên cơ thể đều tập trung về nơi đó, cảm giác được va chạm vào mãi không tan biến, cùng lúc đó lại trở nên mẫn cảm khác thường, nói một câu như có như không, chính là... thậm chí có thể nối liền với nguyên khí của đất trời!

Trong khoảng thời gian tiếp theo sau đó, tôi đều ở trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, mặc dù vẫn đang nói chuyện với Lưu Thụy Căn, hình như nói cũng rất ăn khớp với nhau, nhưng nói thật, tôi căn bản không biết mình đang nói gì.

Trạng thái này kéo dài mãi cho đến khi chúng tôi bước vào rạp chiếu phim mà cũng chẳng thấy tốt hơn chút nào, mà trong lúc chúng tôi xem phim, Lưu Thụy Căn lại còn nắm lấy tay tôi. Tôi thề với trời đất, tôi tuyệt đối không bài xích việc va chạm với anh ấy, nhưng mà mẹ kiếp! Bà đây sống đến ngần này tuổi rồi, ngoại trừ hồi nhỏ vật tay với người khác ra, từ trước đến nay không có sự va chạm mật thiết như thế này với con trai bao giờ, cái gì, mấy người nói anh Hai hả? Anh Hai đâu phải là con trai!

Tôi thật sự không nghĩ đến, tôi thật sự chẳng ngờ được, tôi thật sự không dự đoán được, tôi thật, thật, thật, thật...

Nói tóm lại của nói tóm lại, chính là, khoảnh khắc đó, tôi rút tay ra phía sau một chút, thực ra khi rút tay ra tôi đã hối hận rồi, đến nỗi còn định nhét tay về chỗ cũ, nhưng mà cũng lúc đó tay của Lưu Thụy Căn cũng đã thu tay về rồi.

Mẹ kiếp, không có kinh nghiệm đúng thật là quá thiệt thòi!

Tôi muốn khóc quá, định nói gì đó cho khỏi ngượng ngùng, nhưng thực sự chẳng biết phải nói như thế nào.

“Tay em lạnh quá.”

Trong lúc tôi đang cảm thấy khó xử, Lưu Thụy Căn mở miệng nói, tôi vội vàng cười gượng phụ họa theo, không lạnh được ư? Cả người tôi đang đói lả đây rồi này.

“Để anh sưởi ấm cho em.”

Nói rồi, anh lại đưa tay qua, rất nóng, rất to...

Tôi biết câu nói cuối cùng rất không trong sáng, rất bạo lực, nhưng mà tôi vẫn phải nói, thật sự rất nóng, thật sự rất to. Nóng đến nỗi lòng bàn tay tôi bắt đầu ra mồ hôi, to đến nỗi tôi có thể cảm nhận được bàn tay của mình lọt thỏm trong bàn tay anh. Giây phút đó, cái việc giảm béo bỗng trở nên chẳng có gì khó khăn, cái việc ăn uống ít như con thỏ cũng trở nên không kỳ lạ, đến cả cái việc tập Yoga vất vả kia cũng chẳng còn đau khổ nữa, sau khi về nhà, tôi đứng trước máy tính bốn mươi lăm phút tập Yoga, tập cho cả người nhức mỏi, ra đầy mồ hôi, mà vẫn cảm thấy thỏa mãn khác thường, hạnh phúc khác thường.

Cảm giác thỏa mãn này kéo dài cho đến tận ngày hôm sau vẫn chưa hết, cho dù lại nhận được điện thoại của Thường Hữu cũng chẳng ảnh hưởng gì cả.

“Chị, rốt cuộc là chị có để ý cho em một chút không vậy, em sốt ruột lắm rồi đó, chị nói xem, con của bạn học của em sắp đầy tháng rồi, em vẫn còn cô đơn một mình, cái này mà nói ra, không khéo người ta còn tưởng em bị gì nữa chứ.”

Tôi làm nghề này lâu như vậy rồi, cái việc ba mẹ sốt ruột thì tôi gặp không ít, nhưng đương sự sốt ruột như thế này, thì chắc cũng chỉ có người này mà thôi: “Ồ, Tiểu Thường à, em đừng sốt ruột.”

“Em không sốt ruột có được đâu, chị ơi, các chị nói là đảm bảo chắc chắn đó nha, lúc em nộp tiền...”

“Đúng, đúng, ít nhất phải thu xếp cho em gặp gỡ mười người, không có giới hạn, nhất định sẽ làm cho em gặp người vừa ý nhất mới thôi, thời gian vừa rồi không phải vừa giới thiệu cho em một cô sao? Trông cũng được chứ hả?”.

“Được thì cũng được đó, nhưng mà cô ấy lùn quá, em đã chẳng cao gì cho cam, ít ra cũng phải tìm một người ngang cỡ em chứ. Không yêu cầu cao lắm đâu, một mét sáu chắc là cũng có chứ hả?”.

“Tiểu Hồ chắc cũng khoảng một mét năm mươi lăm năm mươi bảy chứ hả, nếu mang giày cao gót vào...”

“Không phải vấn đề đi trên đường, quan trọng là truyền cho thế hệ sau chứ! Mọi người đều nói bố cao thì trong mấy người con chỉ có một đứa cao giống bố thôi, còn mẹ cao thì tất cả con cái sẽ đều cao giống mẹ. Em đã không cao rồi, lại tìm thêm một người lùn, thế con em sau này làm sao mà nhìn người ta hả chị?”.

Tôi lặng lẽ quay mặt đi, thực sự chẳng biết phải giải thích cụ thể như thế nào cho tên kia hiểu được.

“Thế này đi chị, chiều nay em sẽ đến tìm chị, chúng ta trao đổi thêm một chút.” Tên kia nói xong, không đợi tôi trả lời đã tắt luôn điện thoại. Tôi nhìn ống nghe, cũng đành lắc đầu vô vọng. Những điều kiện cần có thì đã rất tốt rồi - chỉ công việc thôi đã ghi thêm được rất nhiều điểm cho em nó, nhưng mà em nó đưa ra những yêu cầu cũng rất cao, em nó lại là hội viên cao cấp của chúng tôi, thật sự tôi chẳng dám tùy tiện giới thiệu cho nó.

Nói chuyện điện thoại với Thường Hữu xong, tôi rảnh rỗi được một lúc, nhìn thấy xung quanh không có ai, tôi liền lấy kìm cắt móng tay ra, bắt đầu tỉa tót móng tay ình, đây cũng là một yêu cầu của La Lợi ghi trên tờ giấy kia. Theo như lời cô ấy nói, một người con gái tinh tế thì không được bỏ sót bất kì một chi tiết nhỏ nào. Cho dù tôi không thường xuyên đến mấy tiệm chăm sóc móng kia làm móng, nhưng bản thân cũng phải tự để ý đến, phải chỉnh sửa làm sao óng tay có hình vòng cung. Bàn tay tôi trời sinh đã ưa nhìn, mặc dù tôi hơi mập, nhưng đôi bàn tay trắng trẻo và tròn trịa, nhìn cũng được.

Trước đây những việc này tôi không để ý, bình thường để móng tay cho dài rồi mới nghĩ đến việc cắt đi, còn bây giờ, tự nhiên lại phải chú ý, đặc biệt là nhớ đến giây phút hôm qua Lưu Thụy Căn nắm tay tôi.

Nói tóm lại, nói tóm lại, trong vòng một tiếng đồng hồ không có ai quấy rầy, tôi chỉ làm mỗi một việc tỉa tót móng tay, mà trong quá trình đó, tôi cũng chỉ nghĩ đến Lưu Thụy Căn, nhớ đến từng hành động, nhớ đến từng thái độ, nhớ đến từng câu nói của anh.

Thực ra ngày hôm qua từ khi gặp anh cho đến khi anh tiễn tôi về, tổng thời gian không vượt quá bốn tiếng đồng hồ, mà trong bốn tiếng đồng hồ đó, có một nửa thời gian là xem phim, đi bộ trên đường, thời gian bốn mắt nhìn nhau, hoặc là sự va chạm cơ thể tuyệt đối không vượt quá hai tiếng đồng hồ, nhưng có rất nhiều khoảnh khắc thực ra là ngừng trôi, ví dụ, khi anh cầm tay tôi để xem phim. Sau khi nắm tay tôi, anh không nhúc nhích, tôi cũng không nhúc nhích, trong quá trình đó, ngoài cảm giác và thời gian ra, thật sự không có bất kỳ sự thay đổi nào.

Cảnh tượng đó, nếu như cho lên phim, lọt vào ống kính nhiều nhất cũng chỉ được khoảng một hai phút, nhưng mà trong trí nhớ của tôi, nó xuất hiện từ lần này đến lần khác, từng sự thay đổi nho nhỏ, từng cảm giác mong manh. Tôi không ngừng nhớ đến từng thái độ, hành động, âm thanh của anh lúc đó.

Cứ nhớ nhung đến mấy điều đó, một tiếng đồng hồ đã trôi qua như thế, sau đó nếu như không phải Đặng Linh Linh gọi điện thoại đến, không biết chừng tôi còn nhớ thêm một tiếng đồng hồ nữa.

“Chị Hoàng, chiều nay chị có việc gì không?”.

“Chị thì lúc nào cũng chỉ có ngần ấy việc, thế nào, có việc gì à?”.

“Cũng chẳng có chuyện gì, chỉ là muốn tìm chị nói chuyện thôi mà.”

“Thế thì em đến đây đi.”

“Có tiện không?”.

“Haizz, ở chỗ chị có gì mà tiện với chả không tiện, em qua đây đi, chị mời em uống trà nè, trà Phổ Nhĩ, trà giảm béo đó nha.”

Tôi nói với giọng nhẹ nhàng để kiềm chế tâm trạng chán nản của tôi, vào lúc này đây, tôi hoàn toàn không ý thức được rằng, tôi lại đưa đến cho Đặng Linh Linh cả một đống phiền phức về sau.

Loading...

Xem tiếp: Chương 18

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Thanh Huyền - Kawalu

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 12


Thanh Mai Không Lấy Trúc Mã (1802)

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Vị Lai Chi Bách Nhập Hào Môn

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 111


Nhân Đạo Chí Tôn

Thể loại: Dị Năng, Khoa Huyễn

Số chương: 50


Yêu Mình Tôi Được Không

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 43