Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 16

Chương trước: Chương 15



Chương 16

Nghe tôi hỏi như vậy, La Lợi ngừng cái tay đang cầm bút chì kẻ chân mày lại, liếc mắt nhìn tôi: “Mày thật sự hạ quyết tâm đấy à?”.

Hạ quyết tâm chưa? Việc này tôi thật sự còn chưa biết nữa, lớn ngần này rồi, tôi chưa từng nghĩ sẽ thay đổi bản thân mình. Tôi lớn lên như vậy, mặc dù trong mắt người khác tôi có một loạt vấn đề, nhưng bản thân tôi cảm thấy rất thoải mái.

Khuôn mặt to như bánh đúc thì đã làm sao nào?

Cái eo to như thùng nước thì đã làm sao nào?

Không giống con gái thì đã làm sao nào?

Chị đây thoải mái! Chị đây tự do tự tại! Chị đây thích như thế!

Nếu muốn so sánh thế giới nội tâm, mấy người suốt ngày chỉ biết kẻ mắt vẽ mũi kia, trang điểm lên ình đẹp như một bông hoa nhưng chưa chắc đã sướng giống chị nhá. Giống như La Lợi, mỗi ngày đều mong ngóng gặp tình yêu của mình, đã từng gặp bạn cũ của mình, những người lấy chồng sướng, khi về nhà thì ăn bù một trận cho đã tức. Mỗi ngày đều ngồi tính toán xem lương của mình rốt cuộc đủ mua bao nhiêu bộ quần áo, bao nhiêu mỹ phẩm. Tính toán rằng nếu như ăn nhiều hơn một quả chuối sẽ mập thêm mấy lạng thịt, so sánh dáng người của mình hơn bao nhiêu kém bao nhiêu so với người dáng chuẩn...

Từng ngày cứ trôi qua như thế, có lẽ bản thân cô ấy không cảm thấy gì, nhưng mà có làm cách nào tôi cũng cảm thấy mệt mỏi. Từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ sẽ phải sống những tháng ngày như vậy, tôi cảm thấy con người đến được với thế giới này đã không dễ dàng gì, không được làm điều gì để hành hạ bản thân mình nữa.

Đương nhiên, về quan điểm này, La Lợi và tôi có cách nhìn khác nhau: “Hoàng Phiêu Phiêu, chúng ta là người! Sự khác nhau cơ bản nhất giữa người và động vật chính là người có thế giới tinh thần, tinh thần! Cái gì gọi là tinh thần mày hiểu không hả? Tức là chúng ta có đủ các cung bậc tình cảm, chúng ta phải buông thả, phát huy những cung bậc tình cảm này của chúng ta. Nếu chỉ là ăn no rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, thế thì có khác nhau gì so với động vật? Không phải, khác nhau gì so với heo?”.

“Heo cũng có tình cảm mà.”

“...”

“Hơn nữa, thời gian cực khoái của heo con người khó có thể mà sánh kịp.”

“... Hoàng Phiêu Phiêu, mày giữ thể diện chút được không?”.

“Không phải là tao đang có một buổi thảo luận học thuật với mày sao?”. Mặt tôi không đỏ, tim tôi không đập, vừa cắn hạt dưa, vừa liếc xéo nó, “Hơn nữa, cái tình yêu hừng hực mà mày nói đó, phát triển đến cuối cùng chẳng phải cũng đi đến bước đó sao, mày đừng nói với tao là mày chỉ cần một tình yêu tinh thần, không mơ tưởng chút nào đến sự va chạm xác thịt.”

“Thật sự là không thể nào mà nói chuyện với mày được.”

“Được thôi, cho dù mày không thích như thế, mày cũng phải hỏi người đàn ông kia có cần hay không. Có thể ba đến năm tháng người ta cũng vui vẻ đón nhận tình yêu tinh thần với mày, mày thử kéo dài ba đến năm năm thử xem... Có điều cũng có thể lắm chứ, anh ta bị bất lực mà...”

Câu này tôi chưa nói hết, bởi vì đã bị một cái gối đập lên người. Sau đó, tôi và La Lợi xông vào nhau, sau đó nữa thì, cô ấy tiếp tục theo đuổi tình yêu của mình, còn tôi tiếp tục làm một con heo lười biếng. Đương nhiên, cô ấy cũng không quên lâu lâu lại càm ràm với tôi, còn tôi lâu lâu cứ phỉ báng lại cô ấy.

Chúng tôi là bạn gái với nhau, nhưng mà về điểm này, chúng tôi đều không muốn học hỏi lẫn nhau. Nhưng bây giờ, tôi bắt đầu bị lung lay. Vì Lưu Thụy Căn, tôi muốn thay đổi, tôi muốn thay đổi để càng phù hợp hơn với anh ấy, mặc dù anh ấy nói, anh ấy để ý tôi, là vì tôi cho anh cảm giác an toàn. Nhưng mà tôi thì không muốn chỉ có như thế mà thôi.

“Hoàng Phiêu Phiêu, đây có thể là cơ hội cuối cùng của mày rồi đấy, cho dù là mày không phải vì người khác, cũng phải vì bản thân mày một tí!”. Nhìn thấy tôi bị lung lay, La Lợi thừa thắng xông lên, thả cây chì kẻ mắt xuống, quì trước mặt tôi, “Mày cũng nghe anh Hai nói rồi đó, tao nói ày biết, đàn ông thì chẳng có ai không yêu người đẹp cả.”

“Nhưng mà anh ấy...”

“Anh ta? Anh ta làm sao?”. La Lợi còn định nói gì đó, nhưng điện thoại đổ chuông, cô ấy vừa đi lấy điện thoại, vừa nói với tôi, “Mày đừng nghĩ anh ta từ quê ra thì sẽ chân chất, tao nói ày nghe, mấy người từ quê ra còn ghê gớm hơn! Mấy người như anh ta ấy hả...”

“Anh ta có phải từ ở nhà quê lên đâu...”

“Không phải hả? Không phải thì tại sao lại đặt cái tên như thế này... A lô?”.

La Lợi còn muốn châm biếm thêm vài câu, nhưng sau khi nhìn điện thoại thì lập tức thay đổi thái độ, sau đó nữa, đến cả ngữ điệu cũng thay đổi luôn. Cái tiếng “a lô” đó nghe sao mà dịu dàng, say đắm lòng người, làm tôi không khỏi nghi ngờ.

“Anh là ai vậy, gọi nhầm điện thoại hả...” La Lợi vừa nũng nịu, vừa đi ra bên ngoài, tôi nhìn theo dáng người cô, trong lòng không khỏi sửng sốt, cái giọng điệu này, dáng vẻ này, không lẽ, không lẽ...

“Mày yêu rồi đấy à?!”.

Sau hơn mười phút trôi qua, La Lợi mới từ bên ngoài đi vào, vừa nhìn thấy cô ấy, tôi liền buột miệng hỏi. La Lợi chớp chớp mắt, sau đó nhìn tôi một cách tự tin: “Đúng thế, tao đang yêu.”

“Mẹ ơi, cuối cùng mày cũng đã yêu!”.

“Ê, ê, Hoàng Phiêu Phiêu, mày có ý gì hả? Cái gì mà cuối cùng? Chị đây trước kia không yêu chỉ vì không gặp được người mà mình thích, gặp được rồi, tự nhiên sẽ yêu thôi. Mày mà không gặp được Lưu Thụy Căn, mày có yêu không hả?”.

“Không, không, không, ý tao là, người kén cá chọn canh như mày, cuối cùng cũng đã gặp người ày cảm giác, mau khai ra, anh ta làm nghề gì, có giống người mày tưởng tượng không, đừng nói với tao là mày thật sự kiếm được một anh chàng cao hơn mét tám, tài sản hơn tám ngàn vạn, biết nói ba thứ tiếng, có đai đen môn Teakwondo đó nha.”

Tôi vừa nói vừa cười.

Tôi và anh Hai đều thuộc người trong thế giới thứ hai, theo thông thường, một người vô cùng thực tế, vô cùng mạnh mẽ hiếu thắng như La Lợi hình như không nằm trong cùng một thế giới, nhưng sự thật thì hình như thật sự là như vậy – nếu như trong ba người chúng tôi ai không thực tế nhất, thì người đó chắc chắn là La Lợi.

La Lợi, chiều ột mét sáu mươi bảy, cân nặng năm mươi ki-lôgam, vòng ngực 34C, vòng ba chín mươi mốt cm, vòng eo nhỏ 60 cm, đôi chân dài 105 cm, có dáng người rất quyến rũ, còn ngũ quan, cô ấy tuy không phải tuyệt thế giai nhân, nhưng cô ấy biết sử dụng mỹ phẩm, năm xưa còn làm việc ở một tiệm chụp hình, rất biết cách trang điểm... Nói chung khi được thể hiện ngay trên người cô, tay nghề thực sự rất khéo léo. Hơn nữa cô cũng rất chú ý đến cách ăn mặc, đi trên đường phố, đó thật sự là một mỹ nữ trăm phần trăm.

Theo đánh giá của người ta, mỹ nữ như vậy chắc là đã từng có hàng trăm cuộc tình, ít nhất thì cũng đã có trải nghiệm trong tình trường, nhưng La Lợi mới chỉ có một mối tình đầu trong sáng khi học cấp ba mà thôi. Mối tình đầu đó cô đã kể rất chi tiết cho tôi nghe, tôi chỉ biết rằng từ đó về sau, cô thề sẽ phải có một tình yêu chân chính y hệt như mối tình đầu đó.

Mà cái tình yêu chân chính này không phải chỉ là về mặt tình cảm đâu, theo như lời cô nói, người đó nhất thiết phải đạt đến một tiêu chuẩn nào đó, cô mới yêu người ta. Mà cái tiêu chuẩn đó - hoàn toàn là được tham khảo trong những quyển tiểu thuyết lãng mạn của Đài Loan.

... Thôi được rồi, tôi không nên cười nhạo La Lợi, khi tôi học lớp tám, cũng có những ảo tưởng như thế. Có yêu cầu người đó phải có một trái tim khoan dung độ lượng, cao ráo, ánh mắt sâu thẳm, sống mũi cao, còn phải tài giỏi, có khí phách, sức hấp dẫn, tính sáng tạo. Nếu như bước ra ngoài một bước có kẻ dạ người thưa, tùy tiện nói một câu gì đó cũng có thể làm cho người khác lo sợ đứng ngồi không yên, một ánh mắt cũng có thể làm cho cấp dưới, đối thủ của anh tim đập chân run. Thuộc hạ, bạn bè bao gồm cả đối thủ của anh đều phải sùng bái anh, minh tinh, tài nữ gì gì đó yêu anh, yêu muốn điên dại, nhưng anh chỉ yêu một mình tôi thôi. Không chỉ yêu thôi đâu, phải yêu một cách si mê ngây dại, yêu một cách chết đi sống lại được ấy, tôi hắt xì một cái cũng có thể làm anh căng thẳng mãi không thôi, tôi sứt mất một miếng da, anh sẽ nhìn bác sĩ với một ánh mắt muốn giết người, tôi chỉ bị thương nhẹ, anh sẽ bực bội và xót xa trách mắng tôi tại sao lại không cẩn thận? Nếu như nhỡ khi tôi gặp điều gì không may, ví dụ như sinh khó hoặc là ung thư, anh nhất định sẽ túm lấy cổ áo của bác sĩ hét ầm lên: “Không điều trị được cho cô ấy, tôi sẽ giết chết ông! Nếu như cô ấy chết, cả địa cầu này sẽ bị chôn cất cùng với cô ấy!”

...

Ảo tưởng như thế, có thể nói rằng nữ sinh nào cũng đã từng có, nhưng mà sự khác biệt giữa La Lợi và người khác là, không chỉ lớp tám đã có ảo tưởng như thế, vào đại học, đi làm rồi, mãi cho đến tận khi lớn tuổi như thế này mà vẫn còn giữ ảo tưởng đó! Hơn nữa dứt khoát là kiên trì chờ đợi, kiếm tìm. Tinh thần như thế, thái độ như thế, kĩ lưỡng như thế... Giống như cô bé con năm sáu tuổi, cố chấp tin tưởng rằng trên thế giới này vẫn còn Bạch Mã hoàng tử và Công chúa Bạch Tuyết.

Mặc dù trước đây tôi chưa từng nghĩ sẽ lấy chồng, nhưng tôi luôn kiên định tin tưởng rằng, La Lợi nếu như không dẹp bỏ cái suy nghĩ này, nhất định còn khó lấy chồng hơn cả tôi nữa.

Còn bây giờ, cô ấy đã yêu rồi ư? Đã yêu rồi à? Đã yêu rồi cơ đấy! Đã yêu sao? Đừng có trách tôi lặp đi lặp lại bốn lần, bởi vì theo như cách nói của hai thầy giáo đầu trọc trong bộ phim Phi Thành Vật Nhiễu thì là, ba câu là ngốc xít, bốn câu là cảnh giới đó!

Hai mắt tôi sáng lên như đèn pha, tâm trạng kích động, suýt chút nữa thì nhảy bổ lên ra sức lay vai của cô ấy, bắt chước Mã giáo chủ: “Nói cho tao nghe nói cho tao nghe nói cho tao nghe nói cho tao nghe đi đi đi đi!”.

“Nói cái gì? Dù sao cũng tuyệt hơn nhiều so với ông Lưu Thụy Căn kia của mày.”

“Cái đó thì chưa chắc.”

“Chưa chắc? Anh ta mặc dù không ột mét tám, nhưng cũng ột mét bảy tám, mặc dù không biết Teakwondo, nhưng lại biết thái cực quyền. Còn về gia thế... Tao chưa hỏi, nhưng mà nhất định không ít hơn là tám ngàn vạn, còn ngôn ngữ, thật sự thông thạo ba thứ tiếng, nếu như cộng thêm ngôn ngữ anh ấy biết nữa, thì tổng cộng là năm thứ tiếng”.

Tôi hồ nghi nhìn cô ấy: “Mày đang nói mớ đấy à?”.

“Nói mớ gì mà nói mớ, anh ấy biết nói tiếng Nhật, tiếng Anh, còn biết nói tiếng phổ thông, đó không phải là ba nước à? Hơn nữa anh ấy còn biết tiếng tiếng Quảng Đông và tiếng Phúc Kiến. Hai thứ tiếng này mặc dù nói là tiếng Trung Quốc, nhưng mà tiếng địa phương đâu dễ học được như thế.”

Cái này thì tôi tin, ngày xưa tôi cũng đã từng thử học tiếng Quảng Đông, mỗi ngày đều xem một đống phim hoạt hình của Quảng Đông, xem và nghe thuộc lòng từng câu nói, nhưng mà cứ không nói ra khỏi miệng được, người đó nếu như nắm bắt được, quả thực là ghê gớm.

Nhưng mà có thật có kiểu người này hay không? Hay nói cách khác loại người như thế này tại sao La Lợi lại gặp được?

Không phải là tôi coi thường La Lợi, mà căn cứ vào kinh nghiệm công việc của tôi, đàn ông - bất kể là có tài hay không có tài, thực ra những điều kiện lựa chọn bạn gái cũng tương tự nhau cả thôi. Chỉ là căn cứ vào điều kiện cá nhân, dựa vào đó để đưa ra những yêu cầu khác nhau về đẳng cấp.

Ví dụ như tầng lớp làm công ăn lương, cũng chỉ yêu cầu nhan sắc tính tình, sau đó thì hỏi thêm về lương bổng. Mà người đàn ông La Lợi nói đó, đương nhiên người đó sẽ chẳng để ý lương một tháng của bạn là bao nhiêu, nhưng mà người đẹp kiểu gì mà họ chưa từng gặp? Yêu đương kiểu gì mà họ chưa từng có? Nếu như thật sự tìm vợ, nếu như không tìm một người có gia thế, thì tìm một người mà có thể giúp đỡ cho bản thân mình, có những người suy nghĩ thoáng, cũng cần kiểu phụ nữ mà khi đi ra ngoài có thể làm cho họ nở mặt nở mày ấy.

Cái việc nở mặt nở mày này không phải là yêu cầu về nhan sắc. Nhiều người giàu có tìm và cặp kè với mấy ngôi sao, thứ nhất là họ tiếp xúc được với các sao một cách dễ dàng, điều quan trọng hơn là, đưa các sao theo rất có thể diện, thần tượng của biết bao nhiêu người đàn ông được mình cưới về nhà riêng, người khác thì chỉ có thể tự sướng, còn mình vừa được sờ vừa được đè, cái kiểu tâm lý đó, suy nghĩ không thôi e rằng cũng đã âm thầm cảm thấy sung sướng hết cả cõi lòng rồi!

Đương nhiên, cũng có người lại không chuộng kiểu này lắm, có thể là do gia đình tương đối nghiêm ngặt, thế thì cũng tìm những người như giáo viên dạy đại học, hoặc là công nhân viên chức. La Lợi... La Lợi đương nhiên là rất tốt, nhưng mà đối với những người này, hình như cứ khập khiễng làm sao ấy.

“Người đó rốt cuộc làm nghề gì?”.

La Lợi cười: “Không nói ày đâu.”

Tôi nhíu mày: “La Lợi, mày muốn tìm tình yêu kiểu gì tao không có ý kiến, nếu như mày muốn tìm một người tốt tao lại càng không có ý kiến, nhưng mà mày đừng làm người thứ ba đấy nhé. Nếu như mày làm người thứ ba, sau này nếu gặp được người mình yêu...”

“Thôi đi thôi đi thôi đi, ai làm người thứ ba chứ hả? Không cần mày nói tao cũng biết phải làm như thế nào, chao ôi, không nói với mày nữa đâu, tao trễ hẹn mất.” Cô ấy vừa nói vừa ngồi trước gương, bắt đầu tiếp tục tô vẽ cho chân mày của mình, “Mày cứ chờ nhé, mấy ngày sau tao sẽ ày một thời gian biểu định sẵn, chỉ cần mày cứ làm theo trên đó, một trăm ngày, đảm bảo sẽ trở nên xinh đẹp, trở nên mĩ miều.”

Những lời nói của La Lợi chắc chắn không phải là những lời nói xạo, nhưng nếu tôi thật sự làm theo những lời của cô ấy nói... Tôi vô cùng hoài nghi không cần một trăm ngày tôi đã có thể đi gặp chúa Giê-su rồi!

Mỗi ngày phải rửa mặt như thế nào, mát-xa mặt như thế nào, làm mặt nạ như thế nào gì gì đó thì thôi cũng được đi, điều quan trọng là, còn có đủ các kiểu qui hoạch của cô ấy nữa cơ.

La Lợi quả không hổ danh là bạn gái thân thiết của tôi, chuẩn bị kĩ càng cho tôi đến như thế, không chỉ lên kế hoạch về những việc làm đẹp cho tôi, đến cả giờ làm việc, nghỉ ngơi đều lên kế hoạch nghiêm ngặt cho tôi. Cái gì mà dậy lúc sáu giờ, mười giờ đi ngủ. Cái gì mà sau khi dậy phải uống một ly nước ấm, sáu giờ mười lăm làm xong các việc vặt là bắt đầu tập thể dục, nửa tiếng sau nấu cơm rồi nghỉ ngơi luôn, bảy giờ mười lăm ăn cơm, thức ăn là một củ cà rốt, một ly nước đậu nành, một quả trứng gà, một lát bánh mì lúa mạch, hai miếng thịt nạc.

Đúng thế, thịt, thịt nạc! Trong thực đơn của tôi còn có thịt, nhưng đây là bữa ăn có thịt duy nhất trong ba bữa ăn hàng ngày. Hai bữa ăn sau, quả thực có thể nói là để ăn chơi cho vui. Buổi trưa còn tạm ổn, dù sao vẫn có chút rau chút cơm. Cái khẩu phần ăn buổi tối ấy, chỉ có nửa chén bột yến mạch và một quả táo!

Mẹ kiếp! Sức tôi ăn được ba xửng bánh bao, bây giờ chỉ được ăn một quả táo! Lấy được thực đơn này tôi đi tìm La Lợi ngay: “Mấy cái khác thì tao không nói làm gì, ngủ sớm dậy sớm, còn cái gì mà chạy chậm khi tập Yoga, mày có làm được không?”.

“Tao chẳng cần làm.” La Lợi chậm rãi trả lời ở đầu dây bên kia, “Bởi vì dáng của tao đã rất chuẩn, dáng đi đứng cũng rất nho nhã rồi, Phiêu Phiêu, nếu như mày thích người kia thật, thì phải làm theo lời tao nói thôi.”

Tôi thích Lưu Thụy Căn thật, mặc dù bây giờ tôi đã ăn cơm lại được rồi, cũng đã có thể ngủ lại được rồi, nhưng mà, tôi vẫn thích Lưu Thụy Căn thật. Trước mặt anh, tay chân tôi cứ long nga lóng ngóng, tôi sẽ luôn rất mực cẩn thận, đến độ ợ hơi một cái thôi... cũng cảm thấy ngại ngùng. Khi tôi ở bên anh, tôi muốn mình và anh có thêm một bước phát triển mới.

Tôi muốn làm cho anh thích tôi, cũng giống như tôi thích anh vậy.

Loading...

Xem tiếp: Chương 17

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Thần Poseidon Của Tôi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 40


Sống Cùng Biểu Tỷ

Thể loại: Sắc Hiệp

Số chương: 504


Giường Đơn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 73


Tử Mệ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 27