Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Kỷ nguyên xem mắt Chương 08

Chương trước: Chương 07



Chương 8

Tôi nghe Mã Phương kể về câu chuyện của chị ấy suốt cả một buổi chiều. Tổng kết lại là như thế này, chị ấy rất hối hận khi gả cho ông chồng trước, tại sao chị ấy chẳng cần gì cả, chỉ mong có được một cuộc sống ổn định, mà tốt đẹp cũng chẳng có được. Chị ấy hối hận, chị ấy cảm thấy mông lung, chị ấy phẫn nộ.

Chị ấy kể về những điều này, mới ban đầu tôi còn cảm thấy rất đồng tình, nhưng về sau sự đồng tình đã bị giảm, không phải không đồng tình, mà là chị ấy kể quá nhiều, nhất là trong tình huống cậu con trai cũng có mặt ở đó. Đứa bé bảy, tám tuổi đã hiểu chuyện ít nhiều, cứ nghe tới nghe lui mẹ mình kể tội, mắng mỏ ba mình như vậy...

Có lẽ trong câu chuyện này còn có nội tình khác đã bị che giấu đi, nhưng, tôi với thân phận là người ngoài cuộc, luôn cảm thấy có một vài điều không đúng cho lắm. Mã Phương và chồng trước đã ly hôn rồi, từ nay về sau có thể coi nhau như là khách qua đường vậy, nhưng đứa bé trai này sẽ là sợi dây kết nối với ba nó suốt cả cuộc đời.

Từ nhỏ đã để một đứa bé trong lòng toàn chứa đựng sự căm hận đối với cha mình...

“Thế thì, chị có yêu cầu gì đối với đối tượng bây giờ mà chị cần tìm không?”.

Tôi chớp lấy thời cơ, vừa đưa khăn giấy cho chị ấy vừa nói, chị ấy vừa lau mắt vừa thở ra: “Chị cũng không biết nữa, chị nuôi con thì không dễ tìm đâu, nhưng mà... Lần trước chị cũng đã chẳng đặt ra yêu cầu gì rồi, lần này phải có yêu cầu gì đó mới được.”

“Dạ đúng.” Tôi bật máy tính, mở một tập tin mới ra.

“Không được xấu quá, chị rất để ý đến ngoại hình của đàn ông, lần trước chị chẳng có yêu cầu gì, đến lần này, chị phải đặt ra yêu cầu mới được.”

“Dạ.”

“Không được lùn quá, ít nhất cũng phải một mét bảy mươi lăm, chị đã ột mét sáu mươi tám rồi mà.”

“Vậy cũng đúng.”

“Phải có việc làm, đàn ông mà không có việc làm là không được rồi.”

“Đúng thế.”

“Những cái khác... Chị cũng chẳng yêu cầu gì nữa, quan trọng vẫn là nhân phẩm, có ly dị rồi hay chưa cũng không quan trọng, có con hay không... cũng chẳng sao cả.”

Tôi biết, mặc dù chị ấy nói như vậy nhưng thực ra cũng để ý đấy, đương nhiên là chị ấy hy vọng người ta đừng nuôi con, chỉ là vì chị ấy nuôi con, cho nên cũng không thể nào đòi hỏi người ta được. Tôi tổng hợp lại tất cả những yêu cầu của chị ấy, sau đó chép miệng: “Chị Mã, nói thật một câu nhé, những yêu cầu này của chị không xa rời thực tế lắm. Nhưng mà nghe em nói đã nhé, những người phù hợp với yêu cầu của chị... không nhiều lắm. Đương nhiên không phải là không có, nhưng mà nếu như có tiêu chuẩn như thế, anh ta cũng có những yêu cầu khác. Chị yêu cầu anh ta phải đẹp trai, có công việc tốt, dáng người phải cao, không nuôi con... nếu không như vậy đi, em cứ giúp chị giới thiệu trước, có thể không phù hợp với yêu cầu của chị, nhưng mà chị cứ đi gặp người ta thử xem sao. Chị nên gặp nhiều người vào, cũng để tạo sự tự tin cho chị?”.

Chị có chút do dự, tôi có cảm giác là chị không hài lòng lắm.

“Em giới thiệu những người có tiêu chuẩn không hợp lắm cho chị... Chị gặp rồi cũng có để làm gì đâu?”.

“Chị Mã, em làm nghề này cũng đã được một thời gian rồi, trung tâm môi giới hôn nhân này của bọn em cũng đã tác hợp thành đôi cho rất nhiều cặp vợ chồng. Căn cứ theo kinh nghiệm của em, mặc dù có rất nhiều người liệt kê ra rất nhiều tiêu chuẩn, nhưng mà người cuối cùng mà họ chọn, nói cách khác là người cuối cùng mà họ thích đó, rõ ràng là khác biệt rất nhiều so với tiêu chuẩn ban đầu họ đưa ra. Em không nói là sẽ giới thiệu cho chị một đối tượng không tốt, mà là nói rằng... Tất cả các kiểu người, chúng ta đều cứ đi gặp thử cho biết, như vậy mới dễ dàng tạo được sự tự tin, đương nhiên, người phù hợp với tiêu chuẩn của chị, em nhất định sẽ giới thiệu cho chị.”

“Vậy thì được rồi... Chị cũng chẳng biết có tự tin hay không có tự tin, con người chị chẳng dễ gì bị đánh gục đâu, đi gặp nhau rồi, người ta không muốn cũng chẳng sao cả...”

Tôi cười cười rồi gật đầu, trong lòng thầm oán thán, nhưng cũng rất có khả năng người khác chẳng muốn đi gặp thì sao. Tiễn chị Mã về, tôi lại tiếp đón thêm hai người khách. Một người là bị mẹ dẫn đến, còn người kia thì tự mò đến. Người khách đầu tiên vừa trải qua một cuộc tình thất bại, có bộ dạng dở sống dở chết, người khách sau lại là một nam thanh niên tuổi đã cao chưa vợ - đối với tuổi tác của anh ta, tôi chẳng hề kinh ngạc một chút nào, người này còn chưa đến ba mươi lăm tuổi, nhưng bề ngoài trông có vẻ như năm mươi ba!

Hai người bọn họ chẳng có gì để nói cả. Cái người mà dở sống dở chết đó còn phải để ẹ kể về lịch sử yêu đương của cô ta, thanh niên có tuổi chưa vợ kia lại rất thẳng thắn, chỉ nói mấy tiêu chuẩn: “Thứ nhất, có công ăn việc làm, thu nhập mỗi tháng phải hơn ba ngàn; thứ hai, chiều cao không được thấp hơn một mét sáu mươi hai; thứ ba, bề ngoài đừng có nét khiếm khuyết nào lộ liễu quá; thứ tư, người phải có tính thật thà.”

Sau khi tiễn hai người về cũng đã sắp đến sáu giờ rồi, tôi lười biếng vươn vai một cái, khi đang suy nghĩ xem tối nay ăn gì liền nhận được tin nhắn của Lưu Thụy Căn: “Bận không? Ăn cơm chưa?”.

Tôi suy nghĩ một lúc, rồi nhắn lại cho anh: “Chưa ăn.”

“Vậy... muốn ăn gì nào?”.

“Cái gì cũng được.”

“Vậy... lại ăn La Phúc Ký nhé? Anh thấy em rất thích ăn bánh bao ở đó.”

“Giờ này, chắc hết chỗ rồi.”

“Chắc không đến nỗi, bên ngoài đang mưa chắc không có nhiều người đâu.”

... Tôi có tội, tôi phải thừa nhận rằng tôi thật sự có tội, mẹ kiếp, rõ ràng là tôi đã suy nghĩ kĩ rồi, phải giữ khoảng cách với Lưu Thụy Căn, rõ ràng đã suy nghĩ kĩ là phải nói rõ với anh ta rồi, rõ ràng đã suy nghĩ cứ để mối quan hệ này nhạt dần đi, nhưng mà vừa nghe đến La Phúc Ký, tôi vẫn cứ kìm lòng không đặng!

Ngày thứ hai của chu kỳ đèn đỏ, bụng của tôi thực ra vẫn có chút căng cứng, nhưng mà La Phúc Ký có thể làm tôi quên béng đi điều này, tôi vội vàng xỏ giày vào, vớ lấy túi xách chạy như bay về phía đó. Bên ngoài mặc dù mưa không lớn nhưng mà cứ rả rích suốt, không khí có vẻ như lạnh hơn hôm qua, tôi vừa bước ra liền không kìm được run lên cầm cập. Trong trường hợp này, cho dù tôi có keo kiệt cũng đành phải nín nhịn lại mà gọi một chiếc taxi. La Phúc Ký hôm nay quả thật không đông khách lắm, nhưng ở cửa cũng có người đứng xếp hàng, tôi vừa xuống xe liền nhìn thấy Lưu Thụy Căn. Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác màu đen, so với hai ngày trước, có chút gì đó mập hơn, trong tay cầm một chiếc ô màu đen kiểu cũ, lặng lẽ đứng ở nơi đó, phát hiện ra tôi đến, anh nở một nụ cười, vẫy tay với tôi.

“Em đến ngân hàng đằng kia đứng đợi một lát đi, để anh vào trước rồi nhắn tin cho em.”

Đợi cho đến khi tôi chui vào đứng dưới chiếc ô màu đen, anh cất tiếng nói. Tiếng mưa tí tách rơi trên chiếc ô màu đen, bảng hiệu bên kia bị gió thổi kêu lên rầm rầm, tôi lại chẳng thấy lạnh chút nào, chỉ cảm thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh, đằng sau lưng căng cứng lên, hai chân mềm nhũn ra, giống như sắp không đứng vững đến nơi nữa rồi. Tôi âm thầm hít một hơi, bàn tay vô tình đưa lên đỡ lấy ngực.

“Sao thế, không khỏe à?”.

“À, không phải.”

“Anh nghĩ là phải đợi mấy phút nữa, em qua bên đó đứng trước đi.”

“Không, không cần đâu.” Tôi âm thầm cắn răng, “Cũng sắp đến lượt mình rồi.”

“Anh sợ em bị lạnh cóng mất.”

“Em không lạnh, anh thấy người em đầy thịt ra đây này, sao mà lạnh được cơ chứ!”. Lúc tôi nói xong liền ưỡn ngực ra, tạo ra tư thế cực kỳ tráng kiện như các lực sĩ, tạo dáng xong, tôi chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ nào đó để chui vào cho xong – mất mặt chết đi được!

Lưu Thụy Căn cười, dời ô về bên phía tôi một chút, tôi xấu hổ đến mức lòng bàn tay cũng nóng ran lên. Trong khoảng thời gian sau đó, tôi không hề dám ngẩng đầu lên, chứ đừng nói là nhìn thẳng vào Lưu Thụy Căn nữa. Anh đứng bên phải tôi, thế là tôi chỉ cảm thấy được rằng phía bên phải người tôi cứ tê dại đi, anh chạm vào tôi một chút là tôi có cảm giác lâng lâng muốn nhảy cẫng lên. Mãi cho đến khi vào ngồi trên ghế, tôi cứ thế lấy khăn giấy ra lau, lau những vết dầu mỡ còn đọng lại trên bàn, lau hết lần này đến lần khác, lau cho đến khi cái bàn đó sạch bóng lên, sạch đến nỗi từ khi mình biết quán ăn La Phúc Ký đến nay chưa lúc nào thấy nó sạch đến như vậy.

“Chủ yếu là bánh bao ở quán này ngon, nếu không anh chẳng bao giờ tìm đến nơi này.”

“À!”.

“Không gian ăn uống, vẫn là mấy quán cà phê hay hơn một chút, cũng rất sạch sẽ.”

Tôi lại à thêm một tiếng nữa, lúc này mới hiểu ra ý của anh: “Thực ra cũng không phải... Em, cái này...”

Tôi lắp bắp một thôi một hồi, lắp bắp thế rồi cũng chẳng nói ra được nguyên nhân tại sao, cuối cùng đành phải tự sỉ nhục mình: “Thực ra em hay táy máy chân tay lắm.”

Lưu Thụy Căn hoàn toàn không ngờ tôi sẽ nói như vậy, bật cười thành tiếng, tôi cũng ngốc nghếch cười theo mấy lần. Sau đó trong suốt bữa ăn, tôi cứ mơ mơ hồ hồ, chỉ cảm thấy bánh bao của La Phúc Ký không ngon như những lần trước, hơn nữa, sức chiến đấu của tôi cũng giảm rõ rệt, Lưu Thụy Căn gọi tám xửng, cuối cùng không ngờ còn thừa lại bốn xửng rưỡi!

“Hôm nay đúng là em không khỏe thì phải...”

“Không phải, không phải thật mà.”

“Trời lạnh rồi, chú ý giữ ấm, mặc thêm vài chiếc áo nữa, đừng có vì sắc đẹp mà để mình bị chết rét.”

Mẹ kiếp, chị đây sợ không đẹp nên mặc ít lúc nào? Với cái dáng người của chị đây, mặc mười cái với mặc một cái có gì khác nhau về bản chất không? Có không? Có không? Có không không không không? Trong tim tôi không ngừng kêu gào, bên ngoài thì vẫn lại nhẹ nhàng gật gật đầu mà thôi.

Lần này vừa đi ra, Lưu Thụy Căn cứ kiên trì đòi đưa tôi về, nói theo lời anh là thời tiết không tốt, thực sự không yên tâm để tôi về một mình, không còn cách nào khác, đành phải nói với anh ta địa chỉ của bên La Lợi. Sau đó, bước vào tòa nhà của La Lợi dưới ánh mắt dõi theo của anh.

Không biết anh có phải cứ dõi theo tôi suốt hay không, nhưng đằng sau lưng tôi thật sự có cảm giác cứ nóng ran cả lên, giống như có ánh mắt nào đó luôn đi theo tôi, cho đến khi bước vào cửa của La Lợi mà cái cảm giác ấy vẫn không hoàn toàn biến mất. La Lợi rất kinh ngạc trước sự thăm viếng đột ngột này của tôi: “Oa, lần này đúng là kỳ tích nha, không ngờ mày lại tự ghé đến chỗ tao đây, lại còn đúng vào ngày hôm nay nữa chứ?”.

“Mày sắp phải đi ra ngoài, hay là vừa về đến nhà đấy?”. Tôi nhìn thấy cô nàng trang điểm rất đẹp, không kìm được mở miệng hỏi.

“Có hẹn với người khác rồi.” La Lợi vừa chải đầu vừa nói, “Rốt cuộc là mày bị gì thế hả?”.

“Cũng chẳng có gì, đúng rồi, bánh bao La Phúc Ký, mày ăn không?”.

La Lợi rõ ràng nuốt nước bọt, xem ra cô nàng cũng thèm thuồng loại bánh bao này lắm, nhưng không ngờ cô cắn răng, vẫn tuyệt nhiên nói: “Không ăn!”.

“Không ăn thật à?”.

“Hứ!”.

“Còn có bốn xửng rưỡi, tao có thể chia ày một xửng rưỡi lận đó.”

“Mày có để hết cho tao, tao cũng chẳng cần, Hoàng Phiêu Phiêu, tao nói ày biết nhé, đã là con gái thì phải biết khống chế cái miệng của mình, có một vài thứ có thể chỉ chấm mút một chút rồi thôi, có một vài thứ muốn động cũng không được động vào, ví dụ như bánh bao La Phúc Ký, ngon thì đúng là ngon thật, nhưng mà cả đống dầu mỡ, ăn một cái còn bị béo hơn cả ăn một bữa cơm nữa.”

Tôi làm ra vẻ như không nghe thấy: “Mày không ăn tao ăn hết đấy.”

La Lợi chẳng thèm tranh chấp, trừng mắt nhìn tôi, mở miệng ra, định nói gì đó, cuối vẫn chỉ có thở ra một tiếng: “Tao phải đi rồi, mày làm sao bây giờ, ở đây đợi tao hay là thế nào?”.

Căn phòng mà La Lợi thuê có lò sưởi, cô bố trí căn phòng cũng rất có phong cách của con gái, thực ra tôi rất thích nơi này của cô, nhưng nghĩ đến sáng ngày mai phải dậy sớm vật vã vào trung tâm thành phố, tôi liền đuổi ngay cái suy nghĩ này đi: “Tao đi cùng với mày.”

La Lợi cũng phải vào trung tâm thành phố, cũng may tiện đường cho nên đưa tôi về trước. Khi đi được nửa đường, tôi rốt cuộc đã định thần lại đôi chút, nhắc đến Lưu Thụy Căn, nhưng khi tôi vừa nhắc tên của anh liền bị La Lợi ngăn lại: “Chị, tao gọi mày bằng chị được chưa, bọn mình đừng nhắc đến anh ta được không?”.

“Nhưng mà thật sự tao thấy anh ta được lắm...”

“Được rồi được rồi được rồi, được thì mày cứ giữ lấy.”

Tôi nghe La Lợi nói xong bỗng giật mình, có gì đó ngượng ngùng quay đầu qua nói: “Mày đừng nói tầm bậy.”

La Lợi không để ý, ngáp một cái: “Cái gì mà nói tầm bậy với chả tầm bạ, mày thấy anh ta được thì mày cứ thử xem, dù sao tao và anh ta chẳng quen biết gì nhau, anh ta chẳng là gì của tao cả.”

“Nhưng mà tao lấy thân phận nào để đến với anh ấy đây, La Lợi ư?”.

“Hơ, mày đừng làm hỏng thanh danh của tao nha mày. Mày muốn đến với anh ấy thật, đương nhiên là phải nói cho anh ta thân phận thật của mày rồi, chẳng nhẽ tương lai lấy luôn cả tên tao đi đăng kí kết hôn với anh ta à?”.

“Mày không sợ phía ba mẹ mày...”

“Không sợ.”

Tôi nghi hoặc nhìn La Lợi, cô cười xảo quyệt: “Hai ngày nữa rồi tao nói à nghe.”

Đang nói thì đến nơi tôi ở, tôi hơi bị chóng mặt nên bước vội xuống xe, xách túi quay về văn phòng. Ở nơi chúng tôi đây, mặc dù nói là văn phòng, thực ra là một chung cư ở trung tâm thành phố, nếu không đêm hôm khuya khoắt tôi cũng không dám ở lại đây.

Tôi bước chầm chậm, chỉ cảm thấy cả đầu óc lẫn tay chân đều choáng váng, trên đường đi, một người hàng xóm chào hỏi tôi, tôi cũng không biết phải chào hỏi lại người ta như thế nào. Về đến phòng, tôi nhét bánh bao vào trong tủ lạnh trước, sau đó pha ình một ly trà, ly trà còn chưa chạm vào miệng đã nhận được tin nhắn của Lưu Thụy Căn: “Trời lạnh, nhớ nghỉ sớm nhé.”

Sáu chữ rất đơn giản, nhưng làm cả trái tim tôi nóng lên hôi hổi. Có chút vui mừng, có chút sung sướng, có chút mắc cỡ, có chút gì đó hư không, tôi cầm điện thọai, cảm thấy cần phải nhắn tin trả lời, nhưng nhất thời chẳng biết phải nhắn lại cái gì, cứ thế đọc tới đọc lui, trong đầu chỉ có mỗi hai chữ đang lượn tới lượn lui “Xong rồi!”.

Xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi!

Trái tim tôi rung động rồi!

Mẹ kiếp, không ngờ tôi lại rung động!

Mẹ kiếp, không ngờ tôi lại rung động trước Lưu Thụy Căn!

Đúng vậy, rung động rồi, chị đây sống lâu như thế này nhưng từ trước đến nay chưa hề biết rung động, nhưng mà chị đây không như các nam chính nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình cắn răng không thừa nhận, dày vò bản thân và người mình thích đến chết đi sống lại mới phát hiện ra tình yêu thật sự.

Tôi thừa nhận, tôi rung động rồi, tôi đã thích Lưu Thụy Căn. Nhưng mà mẹ kiếp, chuyện này xảy ra như thế nào thế nhỉ? Tôi chỉ vừa gặp anh ta có ba lần, ăn hai bữa bánh bao, thế mà lại thích anh ta được? Cho dù đó là bánh bao La Phúc Ký, nhưng mà mẹ kiếp, cái sự yêu thích của chị đây sao mà bị hạ giá nhiều thế không biết!

Tôi chẳng uống nước nữa, ôm đầu ngồi đó nghiến răng nghiến lợi, nghiến được khoảng bốn năm phút, tôi cầm điện thoại lên, tìm số của La Lợi, đang định nhấn nút gọi thì chợt nhớ đến cuộc hẹn của cô. Ngừng một lát, tôi lật tìm số điện thoại của anh Hai, điện thoại đổ chuông khoảng bảy tám lần anh mới nghe điện thoại, nghe giọng là biết đã uống quá say: “Tao, tao đang ở quầy thu ngân... Mày, mày có đến không hả?”.

“Đến cái đầu anh á!”.

“Bốp” một tiếng, tôi ôm lấy đầu gào lên, mẹ kiếp! Chị đây khó khăn lắm mới thích một người, sao chẳng có người nào nghe mình tâm sự hết vậy!

Loading...

Xem tiếp: Chương 09

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Sửu Thúc

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 96



Ngọc Cốt Tường Vy

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 23


Nụ hôn của Quỷ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 33


Gói Thuốc Lá

Thể loại: Trinh thám

Số chương: 12