1 Hắn vừa sinh ra, mẫu thân đã qua đời, chỉ có Lệ phi yêu thương, bảo vệ, ôm ấp. Đối với đứa trẻ ba tuổi, lớn lên trong gia đình đế vương, phụ hoàng chỉ nhìn hắn như người kế thừa, thì sự ấm áp của Lệ phi chính là báu vật của Lạc Cách thái tử hắn.
2 Nắng ban mai tràn trên mặt đất, len lỏi như quỷ nhỏ ranh mãnh len vào phòng, tò mò vắt qua mặt Kinh Vân, y tỉnh. Tỉnh thì sao chứ, thế giới này là mơ, thế thì y đã tỉnh đâu, tỉnh đối với y là ở chỗ khác.
3 “Ọe “ Kinh Vân một tay chống lên giường, một tay bưng miệng phát ra tiếng nôn ọe. Y đã nôn nửa giờ đồng hồ không ngừng, dịch dạ dày cũng bị động tới, ào ra, vị chua lan tỏa khắp miệng.
4 “ Kinh Vân, hãy cố ăn một chút, không vì bản thân mình cũng vì đứa nhỏ chứ. ” Lạc Cách nâng bát cháo trắng đưa tới cho Kinh Vân.
“ Đứa nhỏ gì chứ, có lẽ bệnh này biểu hiện mạch kì lạ vậy thôi.
5 Năm mươi vạn đại quân, khí thế hừng hực cùng theo Hoàng đế ra trận, sĩ khí cao ngút trời, khí thế hào hùng.
“Hoàng thượng đi rồi. ” Lạc Vân bước vào, mang theo bát thuốc an thai.
6 Nhấc chân qua bậc thềm trước cửa, Kinh Vân tới bên giếng nước, chầm chậm kéo gầu nước lên. Hành động của y từ từ, tựa như phải gắng hết sức mới kéo được số nước ít ỏi trong gầu lên.
7 Du Nhã quốc, quân đông tướng mạnh, Lạc Cách cũng kinh qua không ít trận đấu khi còn là thái tử, hắn chính là mãnh hổ, càng gặp đối thủ mạnh càng khí thế, đánh giặc càng hăng.
8 Sang tháng thứ tư, bụng Kinh Vân rõ hơn, chú ý có thể thấy bụng nổi dưới lớp áo trắng. Trời ngả về chiều, râm mát hơn, Kinh Vân lại ôm hộp hạt giống ra gieo.
9 Kinh Vân mơ màng, y không biết tại sao mình sống được tới ngày hôm nay nữa, y mang thai bảy tháng, bụng lộ rõ, áo mỏng không che được, hài nhi trong bụng đã biết đạp, lại rất hiếu động, thường xuyên trong bụng y duỗi tay đạp chân, tuy mỗi lần bé con làm như vậy, y đều đau thấu trời nhưng lại rất vui.
10 Vân Lạc lo lắng suốt mấy tháng, không nghĩ ra cách gì, tính thời gian Kinh Vân mang thai đã tám tháng, không báo tin cho Lạc Cách được, không vào thăm Kinh Vân được, mấy lần bị đánh ngất trước cửa Đông các nàng cũng thôi không qua đó nữa, về cung tìm cách, nhưng tính đi tính lại, vẫn không đối phó được với thái hậu.
11 Lại nói tới Lạc Cách, trên chiến trường, với Du Nhã thái tử đánh trận gần bảy tháng, thi triển hết tài năng, đã thấm mệt, liền muốn dừng trận đấu “ vô nghĩa “ này lại.
Thể loại: Xuyên Không, Đam Mỹ, Ngôn Tình
Số chương: 106