101 Kẻ ngu si xưa nay chưa từng thấy đội quân nào lớn như vậy, cũng chưa từng thấy qua nhiều người cưỡi ngực mặc giáp. Hắn kinh sợ lùi bước đến phía sau cây, cẩn thận từng li từng tí một quan sát những người kia, bị móng ngựa vung bụi lên mặt làm cho mặt mày xám xịt đi.
102 Kẻ ngu si bị thú đồng nhìn chằm chằm muốn hù chết luôn rồi, hai chân của hắn như dính trên mặt đất không thể bước ra, lúc này còn run cầm cập cúi đầu gối xuống, muốn nhặt rìu đốn củi nam nhân mua cho hắn cầm lên.
103
Vết thương trên vai gần như lành lại, kẻ ngu si cố ý xuống giường, trên lưng mang theo rìu muốn lên núi chặt củi.
Tiền bên trong lọ sứ sắp sửa đầy rồi, khả năng đây là lần cuối cùng hắn đi lên núi.
104 Kẻ ngu si trải qua sinh hoạt ăn gió nằm sương, đói thì ăn lương khô, khát thì tìm dòng suối nhỏ trong suốt uống, buổi tối đi đến ngôi miếu cũ nát ngủ một đêm, tỉnh lại hỏi thăm người qua đường chỉ vào phương hướng tiến về phía trước.
105
Kẻ ngu si sững sờ đứng tại chỗ, Thừa Tướng tuổi già ôm chặt lấy hắn, lão lệ tung hoành nói: “Lân Nhi của ta a, cha rốt cuộc tìm được con rồi. ”
Kẻ ngu si bị ngân châm rút ra khỏi ngón tay được người hầu tinh tế băng bó lại.
106 Đối mặt với Lục Lê chỉ trích, hệ thống có chút chột dạ, có điều vẫn lẽ thẳng khí hùng nói: “Không phải anh muốn tui giúp anh giải thoát sao, vì lẽ đó khi anh tiến vào thế giới này, liền thuận tiện đem ký ức xóa sạch luôn.
107
Tiểu Màn Thầu nhìn Lục Lê, hỏi: “Ngươi… Tỉnh lại không còn choáng đầu nữa?”
Lục Lê không nhìn thẳng về phía cậu, buông xuống mí mắt nhìn sách trong tay, từ trong miệng nói ra một câu nhẹ nhàng uy hiếp: “Ngươi nếu dám nói ra, không chỉ đơn giản chôn thây ở hàn trì đâu.
108 Một trận gió lạnh thổi qua, Lục Lê lạnh không chịu được, hắn không nhịn được hắt hơi một cái, đưa tay xoa xoa chóp mũi đỏ chót. Trong tay mộc chuôi cũng thuận theo buông lỏng, lăn lộn trên đất hai vòng, con diều bay trên bầu trời càng ngày càng cao.
109 Lục Lê không nghe nam nhân, sự chú ý của hắn đều đặt trên ngoại bào Yến Dung, ngón tay xoa lên họa tiết hoa văn nhô ra ngoài, ngốc cười nói: “Thật là đẹp mắt.
110
Lục Lê gian nan đem dược uống hết, nặng nề ngủ thiếp đi.
Hắn ở trong mơ nhìn thấy hình ảnh xa xưa, ký ức xưa giống như một bức tranh vàng ố, tiến vào trong đầu của hắn, ở trước mắt chậm rãi triển khai.
111 Trưởng Tôn Ngọc Nhi một bên khóc một bên vừa nói: “Huynh trưởng, mẫu thân nhất thời hồ đồ, không phải cố ý muốn hại huynh. Cha muốn cho mẫu thân đi Trường Sinh Tự, từ đây thanh đèn cổ Phật, khả năng sẽ không cho Ngọc nhi gặp lại.
112 Bóng đêm bao phủ, bên trong phủ Thừa Tướng giăng đèn kết hoa, hạ nhân đều mặc vào trang phục màu sắc, cửa gỗ chạm trổ dán giấy hỷ, trên cây, dưới mái hiên đều treo lên đèn lồng màu đỏ chữ hỷ, pháo cùng chiêng đồng tiếng kèn không dứt bên tai.
113 Yến Dung sau khi nói xong câu “Muốn cưới ngươi làm Hậu”, Lục Lê liền bị nam nhân mang tới trong Ninh vương phủ, về phần tại sao không đi Vương Cung, Yến Dung giải thích như vầy: “Mới trải qua một hồi chiến tranh khói lửa, Vương Cung đâu đâu cũng có phế tích hoang tàn, thi thể khắp nơi, máu chảy thành sông, sợ làm bẩn con mắt Lân nhi.
114 Đợi khi ý thức Lục Lê thanh tỉnh, còn chưa kịp mở mắt ra, liền nghe bên tai truyền đến, tiếng thở dốc triền miên, âm thanh rên rỉ vô hạn cùng với tiếng thân thể va chạm.
115 Lục Lê mang dép đi vào nhà, phát hiện Nam Thù còn quỳ gối tại chỗ, liền nói: “Đứng lên. ” Anh dừng một chút, lại bổ sung, “Sẽ không bắt cậu làm thế nữa.
116 Cách ngày lúc tỉnh lại Lục Lê tinh thần rất thoải mái, anh dụi dụi con mắt, thuận tiện chậm rãi xoay người, tầm mắt bên trái quét một vòng, như đã đoán trước không nhìn thấy Nam Thù.
117
Lục Lê hỏi hệ thống: “Nếu là mày, hiện tại mày sẽ làm như thế nào?”
Hệ thống không chậm trễ chút nào nói: “Đương nhiên là tiên hạ thủ vi cường.
118 Lục Lê phát hiện từ sau lần đó trở đi Nam Thù rõ ràng có biến hóa, không trầm mặc ít lời như trước nữa, im lặng không lên tiếng, thời điểm tình cờ anh nói cái gì đó, còn có thể thuận miệng đối đáp theo anh.
119 Buổi chiều ánh nắng tươi sáng, trong phòng rèm cửa sổ dày nặng chặn lại ánh mặt trời chiếu xán lạn bên ngoài, Lục Lê ngồi xếp bằng trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm không chớp mắt bộ phim điện ảnh mới đang trình chiếu.
120 Trong phòng tối tăm, Lục Lê chỉ có thể nghe được tiếng hít thở gấp gáp của chính mình, chiếc chìa khóa được anh để trên bàn, một bên vừa đổi dép một bên an ủi chính mình, đại khái Nam Thù thật sự rất nghe lời, dựa theo lời anh dặn dò rất sớm đã lên giường đi ngủ.