161 Hỏa xích đó bất phàm, mà sau khi lão nho cùng mỹ phụ tách ra, chợt vỗ vào trữ vật đại, đã một kiếm nơi tay, dữ dội chui tới, kiếm chỉ Ninh Phàm!Cực phẩm pháp bảo, Huyền Anh kiếm! Yêu tộc chịu chết dưới kiếm này đếm không hết!Hai người không giữ lại chút nào, cơ hồ muốn một cái đối mặt, chấn nhiếp Ninh Phàm, lấy Ninh Phàm một mình một người, lực địch hai vị nguyên anh, quá khó khăn!Cho dù hắn người mang “Âm Dương biến”, do mỹ phụ kia đối với mình đã phòng bị, muôn vàn khó khăn khi gần trước người mỹ phụ, lấy Thái Âm chỉ đánh lén!Như vậy chỉ có toàn lực xuất thủ!Hắn chợt vỗ vào trữ vật đại, lập tức, một tên tiểu nhân màu vàng đen tựa như tượng bùn, xuất hiện ở lòng bàn tay hắn, ném ra về phía không trung mỹ phụ.
162 Cuộc chiến giữa Chu Minh cùng hai vị nguyên anh dần dần truyền ra khắp Ngụy quốc giống như kinh lôi. Đồng thời với lời đồn đãi không ngừng đó, Ninh Phàm lại lặng lẽ rời khỏi Viên Giác cốc.
163 Vách đá nơi đây là tài liệu tuyệt cao để chế tạo thử kiếm thạch cho luyện hư tu sĩ. Nó cứng rắn kinh khủng, nhưng trên đó có khắc chữ, lại như có người lấy ngón tay khắc ra, trên mỗi một chữ, đều có rất nhiều chỉ tay.
164 Ninh Phàm đứng trước mộ phần của Ngụy tổ, yên lặng không nói. Rất lâu, hắn cung tay xá một xá về phía mộ phần cô độc, xoay người rời đi, không quay đầu lại nữa.
165 - Miễn lễ!Vân Cuồng khoát tay chặn lại, đứng ở Thất Mai lâu thuyền, hướng về phía Ân Tố Thu, tự nhiên cười một tiếng, cuồng ý thu liễm. Người này xuất hiện, khiến Ninh Phàm âm thầm cau mày.
166 Nước Tấn là trung cấp tu chân quốc, địa vực bảy trăm vạn dặm, linh mạch ưu việt, sản xuất nhiều linh khoáng, trong đó có mỏ “Tấn thiết”, rất được các nước tu sĩ lân cận truy phủng, trở thành không ít thủ đoạn duy trì sinh kế của các tông môn.
167 Nhưng kết quả là hàn niệm của Giới Hưu yếu đi Ninh Phàm không chỉ một phần. Những lão quái khác chỉ thấy màu mực chợt lóe, căn bản không biết chuyện gì phát sinh.
168 Thần Ma tinh! Vật này Tấn quân lần đầu tiên trong đời thấy, ngay tức khắc biết được Ninh Phàm tất nhiên là mang trong người Thái cổ thần mạch. . . Vả lại thần mạch này đã được hắn tu luyện tới mức ngưng tụ thành tinh! Điều khó có thể ngờ nhất chính là.
169 Sau khi trở lại quán dịch, Ninh Phàm điều tức ba ngày, cũng yên lặng ba ngày. Hắn đè một tia thương thế, ba ngày sau mới vừa bức ra một hớp nghịch huyết, mang một chút màu đen.
170 Ninh Phàm bế quan đã bảy ngày, bên trong Hàn Y tông, Giới Hưu lại tiếp được một phần quốc lệnh. Quốc lệnh này, dưới một lệnh của Tấn quân, thông qua vạn dặm truyền âm thạch của mỗi tu thành, lập tức truyền ra toàn bộ Đại Tấn.
171 Bên ngoài Cự tán quan, tàn thi, pháp bảo bể nát của tu sĩ cùng yêu vật, trải rộng quan ngoại mấy ngàn dặm, trong không khí, mùi máu tanh dày vô cùng. Về phần thôn thành người phàm trong Cự tán quan vài ngàn dặm, ngay từ lúc yêu triều ban đầu thì hài cốt đã không còn.
172 Ân Tố Thu che môi anh đào, cảm thấy kinh ngạc, chính là Ninh Phàm thuật luyện đan tứ chuyển, cũng không cách nào bằng thần niệm, truyền âm vì người chẩn thương đoán bệnh mới đúng.
173 Tiếng như lôi đình, chấn vỡ hồi âm, cuộc chiến giữa Ninh Phàm cùng Vân Cuồng khó mà tránh khỏi! Thái cổ thần mạch, lôi mạch. . . Thần Ma tinh! Ngày đó Tống Dịch dựa vào tinh này, hiểu lầm thân phận của Ninh Phàm, hôm nay Vũ điện nguyên anh bởi vì tinh này hiểu lầm thân phận của hắn cũng có sáu bảy người.
174 Trong thác nước Thiên Xích bộc vạn trượng, Tuyết tôn tóc trắng quần áo đen, đứng chắp tay, vẻ mặt lại hơi khẩn trương. Ở trước người của lão, Ninh Phàm đang ngồi xếp bằng, dẫn địa hỏa luyện đan.
175 Trong Cự tán quan, có hai tin tức, một tốt một xấu truyền ra vào lúc đó. Tin tức xấu, Cự tán quan ngàn dặm linh mạch hủy hết, nhưng chuyện này một mình Tuyết tôn chịu đựng, tự xưng là vì chữa thương giải độc, mượn địa mạch lực.
176 Trong trường phong, từng chiếc từng chiếc Tấn toa nhiều chỗ hư hại, lục tục lái vào Cự tán quan. Ba ngày tới, bốn ngày đi, hôm nay là ngày thứ bảy. Ngày thứ bảy, trong Cự tán quan vô cùng bận rộn.
177 Khí tức kia, rất giống với ba giọt máu tươi trong cơ thể Ninh Phàm, nhưng độ dày pháp lực cũng khác biệt trời vực!- Chẳng lẽ trong này phong ấn là một giọt đại yêu tinh huyết sao?!Ninh Phàm có một loại dự cảm, nếu có thể uống vào giọt máu tươi này, yêu lực của mình nhất định một bước bước thẳng vào tài nghệ Kim đan, thậm chí cao hơn!Nhưng, hắn không dám tùy tiện uống.
178 Minh Ngọc lầu tầng sáu, bầu không khí lờ lững khói mây. Trên bàn dài, một đỉnh lư hương đốt lá thuốc màu tím, là một loại hương liệu của nước Tấn được đặt tên là “Tư noãn”.
179 Chẳng qua cho dù chuyện này là thật, nếu ban đầu đã vứt bỏ mình, thì Ninh Phàm ta sẽ không quay đầu, đi tìm tông hỏi tổ, đối với Vũ điện lương bạc, hắn cũng rất có nhận biết.
180 Ủa? Sắc mặt của Chu Minh đạo hữu tựa hồ không tốt lắm, chẳng lẽ thương thế vẫn chưa lành sao?Hai người ân cần hỏi. - Không, không có gì. Ninh Phàm cũng không thể nói cho hai người biết, ta thấy tử tướng từ trên mặt các ngươi, các ngươi lát nữa chết chắc, sẽ chết rất thảm.