181 Một roi rút ra hạ xuống, vạn lôi lăn xuống, trong bóng roi lôi quang, đất đai ngàn dặm bị Lý Bạn một roi, xé thành hai nửa, ngay cả lòng đất không ít tâm trận, đều bị một roi hủy đi.
182 20 ngày trôi qua, thương thế của Ninh Phàm tốt bảy tám thành, thức hải bị tổn thương cũng khôi phục chút ít. Không còn biện pháp nào, thức hải lần này coi như bị trọng thương mà trước đó chưa từng có, khôi phục phải hao phí thời gian vượt xa so với thương thế của thân thể, ít nhất cũng cần mấy năm mới khôi phục được.
183 - Nếu đây là số mạng của Ninh mỗ ta cớ gì tiếc số mạng này! Giờ khắc này, hắn lời nói lạnh như băng, hai mắt sâm sâm! Một tia ý nghịch thiên phạt thương vô hạn tăng trưởng trong lòng! Nàng không thể xảy ra chuyện gì! Bởi vì có ta ở đây! Giống như trăm vạn kinh lôi ở biển sâu gào thét mà qua, giờ khắc này, trên người hắn có một loại điên cuồng khiến cho hải thú run rẩy! Thật giống như một đạo tật lôi màu đen nổ ầm trong biển, trong chốc lát đã bay tới! Trong hải vực, một đội tu sĩ đang lần lượt qua biển mà đi, từng người đi vội vàng.
184 - Tố Thu muội muội, là ngươi! Không sai! Nụ cười của ngươi, tỷ tỷ cả đời cũng không thể quên được! Có người nói, thế gian sâu nhất hữu tình, vừa khéo hình thành lúc tuổi thơ.
185 Ninh Phàm được dẫn vào Đan Tháp tầng thứ hai, trong mái hiên, yên lặng chờ đợi. Hắn đi ngang qua mái hiên khác, cũng không ít kim đan, nguyên anh lão quái tựa hồ đều đã ghi danh tam chuyển luyện đan sư.
186 - Nghe Mạc Vân bẩm báo, ngươi người mang tứ chuyển đan thuật. . . - Trên tứ chuyển! - Như vậy là ngũ chuyển sao? Các ngươi lui ra đi. . . Ngươi, theo ta tới đây! Thiếu nữ một lệnh bầy tỳ nữ thối lui, ngón út của nàng ngoắc một cái, đi tới cung nội, ý của nàng muốn Ninh Phàm đuổi theo.
187 Bãi cỏ hoàng oanh bay lượn, cành dương liễu ngã xuống bên sông, Ninh Phàm ở ven bờ một nơi tú thủy ở trên linh sơn, khai mở một cái động phủ. Điều mà hắn mong đợi cho tới nay, vào thời khắc này đã hóa thành bình tĩnh.
188 Cuộc truy đuổi vẫn đang tiếp tục. Hoàng hôn dần xuống, trong Ngưng Bích sơn, mấy tên Ích mạch thiếu niên đang đuổi giết một thiếu niên 10 tuổi. Không người biết, tin đồn ngày đó Ninh Phàm rình coi Thanh tiểu thư thì ra có ẩn tình bực này.
189 Trong Giao Hợp điện, những âm thanh rên rỉ, kêu đau lúc phiên vân phúc vũ thay nhau vang lên. Từng thiếu nữ tuổi thanh xuân, giữa chân có vết máu, cho dù kẹp chặc hai chân, vẫn không che giấu được đồng trinh mất đi.
190 Suốt 10 năm, núi hết lở rồi lại hiện, thu đi xuân tới. Bên trong động phủ, Ninh Phàm ngồi một cái là suốt 10 năm, rốt cuộc ổn định cảnh giới. Ổn định là vì tiếp một bước nữa đề thăng! Còn lại 250 năm, mục tiêu của hắn là.
191 Huyền Vũ thành khách lâu, Cảnh Chước đang chữa thương, bỗng nhiên tâm thần thật giống như bị quấy nhiễu, tâm thần đại loạn. Ông ta bỗng nhiên mở mắt, lộ ra vẻ mặt khó mà tin tưởng, chỉ cảm thấy một đạo Nguyên anh khí thế, lại bỗng nhiên xuất hiện sau lưng, không dấu hiệu nào có thể nói!Gian phòng này của khách lâu có anh cấp đại trận phòng ngự.
192 Hơn nữa dưới oai của một roi này, thương thiên đều bị rút ra một tia vết rách có màu máu, một khi nứt ra, trong đó chính là hư không!Không những như vậy!Một roi kia rõ ràng quất vào trên pháp bảo, nhưng mượn một tia liên lạc do pháp bảo cùng túc chủ, lại thật giống như một đạo huyết lôi, bổ vào trong lòng A Đại, làm đan điền của y đau xót, nguyên anh êm đẹp lại từ trong rút ra gãy lìa, cơ hồ.
193 Chém chết A Đại, trong cơ thể Ninh Phàm sinh ra ba đạo Hôi yêu ấn. Chém chết Ưng Hạc, ba đạo Hôi yêu ấn vỡ tan tành, trong cơ thể sinh ra một đạo yêu ấn màu tím.
194 Hắn ăn vào một miếng Ưng Hạc nguyên anh, nhanh chóng lấy yêu công luyện hóa. 6 cỗ Nguyên anh thi thể, luyện hóa, yêu thuật đạt tới 10 giáp. Miễn cưỡng coi như là Kim đan trung kỳ rồi.
195 Bàn tay nhỏ bé của Nguyệt Linh cực kỳ ra sức, một cái tay khác bắt đầu xoa bóp hai ngực của mình, mắt sáng long lanh dần dần mê ly. - Chủ nhân, nô tỳ sờ không ra, có thể ngửi một cái dáng vẻ của nguyên anh hay không.
196 Ninh Phàm cười lạnh, đón quyền mang, thân hóa trăm trượng cự nhân, bàn tay băng quang, vỗ về phía quyền mang kia! Lạc U có một bí thuật, có thể hàng Thạch Binh.
197 Thạch Binh bị chính là hạ giới nguyên anh uy hiếp, cảm giác ấy không dễ chịu chút nào. Nhưng Thạch Binh đã rơi vào trong lòng bàn tay của Ninh Phàm, căn bản không thể nào chạy khỏi, cũng không có bất lời nào có thể uy hiếp Ninh Phàm.
198 Tử Hoang khâu, một sa mạc máu, từng hạt cát nhuộm đỏ cả. Nguyên anh hậu kỳ thần niệm bao trùm hai ngàn dặm, mà bên trong Tử Hoang khâu hai ngàn dặm, thật giống như một màu mực rớt vào trường không.
199 Đây nhất định là một lần buổi đấu giá tiêu điều nhất của Đan Đỉnh môn. Trong tháp vàng bên trong thạch thành, vốn dùng làm phòng đấu giá cho vạn tu, hôm nay lại chỉ ngồi hai ngàn người.
200 - Nô tỳ nguyện ý! Nô tỳ tất định vì chủ nhân, huấn luyện một nhóm nữ tu ma vệ! Xin chủ nhân ban tên cho nhóm ma vệ này!- Ma vệ ư? Còn ban tên cho sao?Ninh Phàm bật cười lớn, xoa xoa mái tóc Băng Linh.