81 Long Kỳ bí hiểm liếc nhìn Ngọc Hoán một cái, “Ha, vậy theo lời ngươi nói, hoàng muội ta cũng không bằng nàng sao?”Cổ nhân có câu, biết sai có thể sửa, tích đức thành việc lớn, chỉ cần ngươi đáp ứng việc hôn nhân của ngươi và hoàng muội ta thì ta có thể không truy cứu tội trạng của ngươi và mọi người trong Quá phủ nữa, ngươi cảm thấy thế nào? Quá ái khanh?”Lòng tôi thở dài, Long Kỳ là đang cho Ngọc Hoán một cơ hội, chàng còn bận tâm nhiều chuyện lắm, người nhà của chàng, tổ tiên của chàng, cùng với cha mẹ của chàng, còn có tôi đây, là người trung gian, tôi có cảm giác mình bé nhỏ vô cùng.
82 Nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ của tôi, ánh mắt Hàm Mặc lợi hại đảo qua một vòng, trong nháy mắt nhóm quan viên cúi đầu xuống nhìn chén rượu của mình. Tôi cười nhạt ngồi cạnh Hàm Mặc, còn bên kia nhóm quan viên bắt đầu mời rượu.
83 Lệ Phi đối với biểu hiện bất thường của tôi thì cực kỳ hài lòng, lại càng cười đẹp hơn. Thái giám hai bên đỡ đi ra ngoài điện. Nhì theo bóng nàng ta, khoé môi tôi khẽ nhếch lên, có chút tiếc một bóng hồng nhan, sinh ra đã có bề ngoài xinh đẹp như này, thực ra thì là hoa không đậu quả, nàng ta dĩ nhiên vào cung, sẽ phải thích ứng với cuộc sống trong cung, con gái sinh ở trong cung có vài người thực sự sống được không?Tôi yên tĩnh ngẫm nghĩ, tôi đã trêu chọc Lệ phi cũng không phải là chuyện kỳ quái gì.
84 Tại trong cung này ai mà sơ ý thôi thì chết sớm, xem ra tôi phải học cách sống như vậy. Tôi đoán Lệ phi thực sự không được coi thường, mấy ngày trước Hoàng thượng đã tới điện hoạ sỹ của tôi, tin chắc người để ý sẽ biết, có lẽ rơi vào tai Lệ phi nương nương cũng chẳng có gì lạ.
85 Đau quá đi…Ngực giống như bị đổ vào một luồng nước, khó chịu làm tôi thở không nổi, đau đớn tới xé gan xé phổi cùng áp lực trầm trọng cứ va đập vào, làm tôi nhịn không nổi cứ vặn vẹo cả người cố sống cố chết để thở, lỗ tai không thông, mắt thì mù, cả thế giới của tôi tràn đầy đen tối, một cảnh tĩnh mịch.
86 Tâm tình lúc này vừa phức tạp lại vừa mâu thuẫn, tôi liều lĩnh ở cùng một chỗ với hắn sẽ có hậu quả gì, lòng tôi cũng thực hiểu rõ, nhưng phụ nữ đã yêu sâu đậm rồi thì vô cùng tham lam lại cũng yếu ớt nhất, tôi muốn hắn yêu mình, tôi còn muốn cả người của hắn nữa, không muốn cùng chia sẻ sự nhu tình của hắn với những người khác, nhưng chỉ có thế thôi ư? Tôi ngước mắt lên mở to nhìn chằm chằm vào trong gương hình ảnh người đàn ông hiện ra, tôi gặp phải một đề khó giải, tôi chỉ muốn bước này ra thì sẽ vĩnh viễn không dừng lại được nữa.
87 Tôi quay đầu nhìn nàng ta vuốt cằm, cưỡi khẽ nói, “Xem ra Lan phi nương nương và tôi có vẻ như đã từng quen biết thật! Thực sự là phúc của Vũ nhi quá” Lâm Nhược Lan vẫn một bộ dạng không thể tin nổi cứ lẳng lặng nhìn kỹ tôi, tôi cũng nhướng mày nhìn lại, nhìn thấy Long Kỳ và Lệ phi cùng đi tới, tôi và Lan phi hành lễ với hắn, Long Kỳ khoát tay cũng tới nâng hai chúng tôi dậy, “Không cần đa lễ!”Tôi và Lan phi đều được đãi ngộ giống nhau, Lệ phi kinh ngạc mãi không thôi, nhưng ngại Long Kỳ đứng cạnh nên trên mặt vẫn duy trì vẻ nhàn tản vốn có, nhìn về phía tôi thân thiết thoải mái, “Vũ nhi muội muội à, cả người sức khỏe tốt đấy chứ?”Sự chuyển biến này của nàng ta làm tôi dở khóc dở cười, nghĩ đến một giây trước nàng ta khinh thường với tôi, rồi giây sau lại hỏi han ân cần, cũng diễn giỏi quá ha! Tôi mỉm cười, “Đa tạ nương nương quan tâm, Vũ nhi đã đỡ hơn nhiều rồi!”Long Kỳ mở miệng ôn hoà, “Nếu đã đến đây rồi, mọi người cùng tới ăn sáng đi!”Lời Long Kỳ vừa nói ra, Lệ phi đã thu lại ánh mắt đánh giá tôi, bám sát theo sau Long Kỳ tiến vào phía sau điện.
88 Ổng nói những lời này đúng lắm, nếu Thái Hậu thực sự trả thù Long Kỳ, ngày lành của tôi không còn nữa rồi, nghĩ lại nếu tôi một mình chiếm lấy Long Kỳ, những cung tần khác trong cung sẽ bị bỏ qua, tôi sẽ không biết Thái Hậu còn tuyển biết bao nhiêu mỹ nhân nho nhỏ, chiêu nghi, quý nhân gì gì đó nữa, với tôi mà nói quả thực chẳng tốt đẹp gì.
89 Tôi vội lên gọi khẽ nàng ta, “Công chúa…” Đối với góc độ của anh tôi lại không biết nên an ủi nàng ta thế nào cả, nên nói cái gì đây. Tôi lại cảm giác như Ngọc Hoán đang trốn tránh, chàng trốn tránh cái gì vậy? Tôi không dám nghĩ đến, giờ chàng đã là Phò mã rồi, là hôn phu của Cầm công chúa, tội gì chứ!Nội tâm và vẻ ngoài của Cầm công chúa thực kiên cường, nước mắt chỉ lăn vài giọt rồi trong mắt lại sáng ngời một khoảng, nàng ta ngước mặt lên, “Được rồi, được rồi, đừng nói ta nữa, loại chuyện không nên lấy ra bàn gì nữa.
90 Hoan Nhi và tiểu Thuận tử vội vàng quỳ thỉnh an, nha hoàn Lan phi cũng hướng tôi quỳ lạy, Lan phi vui vẻ cười, “Tỷ tỷ, ở có thấy thoải mái không? Có gì cần cứ nói ra một tiếng thì được mà!”Tôi cười đáp, “Cám ơn muội muội đã quan tâm, hết thảy đều ổn cả! Chỉ là tỷ tỷ vừa mới tới còn chưa có thời gian đến thăm chút cung Cảnh lan của muội muội, lại còn để muội muội tự mình tới đây nữa!”“Tỷ tỷ nói sao vậy chứ, muội muội nên tới thăm tỷ tỷ mới phải mà!” Nói chuyện khách sáo, Hoan nhi rót trà, tôi và Lan phi trò chuyện đến thời tiết gì gì đó, nói đến một nửa, Lan Phi làm như nhớ ra gì đó, cau mày, “Tỷ tỷ à, muội nghe nói Thái Hậu vì tỷ mà tứ phong một lần nữa có phải vậy không?”“Đúng, Thái Hậu cảm thấy Hoàng thượng làm rất qua loa làm tổn hại mặt mũi của hoàng gia!” Thái Hậu thực sự là nghĩ như thế sao? Sao tôi không biết nhỉ?“Ôi là thế sao! Muội muội xin chúc mừng tỷ tỷ nha! À, muội phải về rồi, lại còn phải uống thuốc nữa chứ!”Uống thuốc ư? Tôi lắp bắp kinh hãi, quan tâm hỏi, “Sao, thân thể muội muội không ổn sao?”Lan phi cười khẽ, “Cũng chẳng phải bệnh nặng gì, chỉ là bất cẩn nhiễm lạnh thôi, uống chút thuốc ấm thì đỡ rồi! Tỷ tỷ đừng lo lắng!”Tiễn bước Lan phi đi, tôi gọi tiểu Thuận tử đi mời Hà công công đến một chuyến, tôi có một số việc muốn hỏi thăm.
91 Một lúc sau, sự kích động trong mắt Hàm Mặc dần dần tắt, buông tay, quay mặt đi không thèm nhìn tôi, “Nàng đến để cười ta sao? Ta không cần sự đồng tình của nàng, không cần nàng thương hại, nàng đi đi!”Tôi vội lên, tôi biết sự xuất hiện của tôi đã chạm vào vết thương cao ngạo trong tim hắn, đưa tay ra nắm chặt lấy tay hắn, “Không…Không phải.
92 Trở lại cung điện, tôi rầu rĩ không vui nằm lên trên đệm, cảm súc không rõ. Theo lý mà nói, tôi không nên lo lắng nhiều tới Hàm mặc làm gì, nhưng cứ nghĩ đến hắn tức giận, tôi lại đau lòng vô cùng.
93 Cả người run rẩy chút, tiểu Thuý đã chạy nhanh đến, nhìn thấy tôi, mừng hét lên chói tai, “Tỷ tỷ…Tỷ tỷ…Tỷ không sao chứ?”“Không sao, không sao, nhanh nói chút cho tỷ tỷ biết, em có bị thương chỗ nào không?’Tiểu Thuý kêu “oa” một tiếng bổ nhào vào trong lòng tôi khóc to, nói năng lộn xộn, “Tỷ tỷ…Em cứ nghĩ không nhìn thấy tỷ nữa…Em nghĩ đến tỷ lại bị người bắt cóc…Em không sao…”Đợi cho nàng ta bình tĩnh lại chút, tôi nắm nhẹ cánh tay tiểu Thuý lên, nha đầu này thật là, còn bảo không sao, đều nhiễm máu một mảng rồi, tôi nghiến răng nghiến lợi, bắt đầu mắng hai gã to lớn hung ác kia, thực sự chết là đáng lắm, đã bị tên áo đen kia dạy dỗ tốt lắm.
94 Long Kỳ điểm 1 cái lên mũi tôi, nở nụ cười có vẻ mê hoặc con người, “Vũ nhi vĩnh viễn là của ta, bất luận kẻ nào cũng đừng có mơ cướp đi!”Tôi cùng Long Kỳ đi vào cung điện hoàng đế của chàng, cung Lâm Chính, người còn chưa gặp thì nghe tiếng kiếm luyện phát ra vù vù trong gió, phát ra lanh canh.
95 “Lâm tướng quân, không cần đa lễ!” Tôi cười khẽ, Lâm Quân Duệ đứng dậy, vẻ mặt tò mò, “Nương nương đang định đi đâu đây?”Lòng tôi cũng nghĩ không được nhiều, cười bảo, “Ta đi quý phủ Hàm vương một chuyến.
96 Gần đây tâm tình của tôi không ổn lắm, tôi sợ cứ thế này mãi sẽ ảnh hưởng tới thai nhi. Sáng nay nghe Hoan nhi bảo ở sườn Bắc kinh thành có một ngôi chùa hương khói nghi ngút, đó là chùa lớn nhất của nước Vĩnh Hán, thờ chân thân hai đại thần bên Phật tổ, dân gian truyền rằng đến đó cầu phật bái thần rất linh nghiệm.
97 Dọc đường đi Tiểu Thuận Tử và Hoan Nhi đều nói biểu hiện vừa rồi của tôi thật đáng sợ, tôi như vậy thật sao? Có phải tôi dần dần trở nên tàn nhẫn rồi chăng? Tận đáy lòng tôi lại tự giễu mình, nhắm mắt rồi ngủ.
98 Mặt mày sầm xuống Long Kỳ mím nhẹ môi, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi, nhịn không được thở dài một tiếng, nói uyển chuyển, “Ta nguyện ý giải thích, nàng có bằng lòng nghe không?” Nghi hoặc nhìn chàng, tôi xoa cằm, hoá ra giưã Long Kỳ và Lãnh Phù có một đoạn tình duyên.
99 Bà ta sao lại muốn hại tôi, sao bà ta lại biết tôi là phi tử của Long Kỳ, bà ta bị ai sai khiến chứ? Thái Hậu ư? Lệ Phi chăng? Tôi thực hận mình không thể lôi bà ta tới trước mặt để hỏi được, giờ nguyên nhân chân chính đã tìm ra rồi, lòng tôi cũng bĩnh tĩnh rất nhiều, chỉ là cục cưng đáng thương kịp kịp ra đời của tôi đã chết thảm trong bụng, tôi thực sự chịu không nổi cục tức này.
100 Toàn bộ không khí trong đại điện như ngưng lại, lòng tôi lại càng lạnh như bị đóng băng vậy, ép tới mức tôi thở không nổi, trong lòng tôi giờ đã rõ lắm rồi, Thái Hậu luôn đợi thời cơ cuối cùng cũng tới rồi, một tay biểu hiện giả dối tạo ra cảnh tôi cố ý giết hại cục cưng trong bụng, rồi sau đó lại khoác lên người tôi tội danh mới, xoay loạn tôi lên chỉ vì mục đích là tôi có quan hệ dơ bẩn với Hàm mặc, nghĩ đến cái lão ni cô kia và tên tiểu hoà thượng, hai nhân chứng duy nhất này tự dưng đã biến mất, hoặc đã không còn trên thế giới này nữa, hơn nữa Hàm mặc lại tặng tôi bức tranh này, tất cả dường như đã cùng buộc chặt lại với nhau, tàn cục cuối cùng tương đương tuyên bố cái chết của tôi rồi.