101 Xem tình hình hiện giờ thì Thái Hậu và Lâm Quân Duệ đã cùng nhau liên thủ rồi, tuy rằng cũng không rõ mục đích cuối cùng của Thái Hậu là gì, nhưng hậu cung cấu kết với ngoại thần, muốn làm chuyện gì thì tuyệt đối là chuyện không nhỏ.
102 Làm cho tôi vừa lòng là tốt rồi, tôi tự nói thầm, đi đến một gian phòng có treo đèn phía trước, lão ma ma đưa tay ra mời, tôi bước chân vào, một mùi tự nhiên đập vào mũi.
103 Tôi trở lại cung Phiêu Hoa, vừa thay xong quần áo, chính Hoan Nhi trang điểm cho tôi, nghe thấy Tiểu Thuận Tử vội vàng vọt vào, trên mặt loé lên vẻ hưng phấn, “Nương Nương, người có biết không, trong triều đình giờ rất sảng khoái nha!”Lòng tôi biết rõ, liếc mắt nhìn cậu ta một cái, “Vậy à, có chuyện gì buồn cười xảy ra vậy?”“Người nói xem, Lâm Tể tướng ấy à, thực sự tuổi già rồi mà không kiềm chế được, tối qua lại không rõ ai có lá gan lớn vậy, thế nhưng công khai rõ, đem danh dự cả đời của ông ta huỷ hoàn toàn.
104 “Vũ Nhi, nàng thấy thế nào?” Bên tai truyền đến tiếng hỏi, cảm giác người người lấy tay vuốt lên má tôi, giọng rất nhẹ nhàng, tôi như được dựa dẫm vào, nắm chặt lấy loại an tâm này nỉ non, “Đừng đi….
105 Trong lòng kháng cự giãy dụa, tôi thoát ra khỏi sự kiềm chế của chàng, lùi sang một bên, có chút thất kinh nhìn chàng, như nhìn một người xa lạ, chàng có chút giật mình, cau mày nhìn tôi, hỏi khẽ, “Nàng sao vậy?”Tôi thấy mình có cử chỉ thất thố, vội hít sâu một hơi, bình tĩnh trở lại, nói thản nhiên, “Không có gì!”“Đừng lừa trẫm!” Giọng chàng nén giận, con ngươi đen đột nhiên sẫm lại, hốc mắt tôi đỏ lên, dường như hét to, “Bảo em không được lừa chàng, vậy chàng vì sao lại muốn gạt em chứ!”Chàng giật mình sựng lại, trong mắt loé lên tia khó hiểu, nước mắt tức giận cứ lặng lẽ chảy từ khoé mắt xuống, tôi oán hận nhìn chàng, xem ra chàng còn không biết có chuyện gì đã xảy ra nữa, chàng cứ như vậy khinh miệt những lời hứa giữa chúng tôi, tình yêu đạm mạc của chúng tôi.
106 “Ôi, có đúng không đây? Ta thực nên cao hứng thay cho nương nương chứ, khổ tâm thiết kế âm mưu cuối cùng cũng không uổng phí à nha!”Có ý gì đây? Tôi bỗng chốc giật mình sựng lại, Lãnh Phù nhìn nàng ta một cái, thản nhiên trách mắng, “Viêm Hoả, đừng có nói lung tung!” Viêm Hoả nhưng thật ra rất dũng cảm, lập tức nói luôn, “Không nói lung tung sao, ta đã hơn nửa năm nén trong lòng nhổ không ra được rồi, ta sắp bị nghẹn chết rồi nè! Chẳng nhẽ tỷ tỷ không cảm thấy không cam lòng hay sao? Vốn là vị trí thuộc về mình lại để cho người khác nhanh chân đến trước, vì sao vậy?” Giọng Viêm Hoả bỗng trở nên sắc nhọn, âm thanh cao vống lên, chớp mắt mặt Lãnh Phù tái nhợt hẳn, giận dữ chặn nàng ta lại, “Viêm Hoả, ta bảo ngươi đừng có nói nữa!”“Không, ta nhất định phải nói cho rõ ràng!” Viêm Hoả hổn hển cắt ngang nàng ta, rồi nhìn lại phía tôi, ánh mắt không cam lòng cũng đầy thống khổ, “Diệp Vũ, đừng có tưởng khổ mưu tâm kế của ngươi không có sơ hở nhá, ta nói cho ngươi biết, ta đã sớm nhìn thấu bản mặt thực sự của ngươi rồi!”Tôi cau mày, nhìn nàng ta chằm chằm, trong lòng thấy khó chịu vô cùng, bình tĩnh hỏi, “Ta không hiểu ngươi đang nói cái g씓Không hiểu ư, đừng giả vờ, ta thực cảm thấy xấu hổ thay cho ngươi, hôm nay ngươi có thể ngồi lên vị trí này, đối với ngươi mà nói thực sự không đáng một đồng hay sao? Hay là dã tâm của người vốn không ở chỗ này, ngươi còn muốn dụ hoặc Hoàng thượng tới bao lâu nữa! Giả vờ giả vịt làm cho người ta thực khinh thường!” Giọng điệu Viêm Hoả thật đanh đá, hình như những lời này vốn đã để trong lòng từ lâu rồi, lúc này hận một nỗi không thể khạc toàn bộ ra.
107 Sáng sớm hôm sau, lấy Hà công công dẫn đầu, có sáu cung nữ cầm y bào cùng phượng ấn mang đến, Hà công công cười mị nháy mắt, “Nô tài xin thỉnh an Quý phi nương nương!”Tôi cười nói, “Tốt lắm, tốt lắm, đừng đùa nữa!” Hà công công chỉ tay vào bộ y bào kia nói, “Nương nương, đây là Hoàng thượng mời Y phòng trong cung mất mấy ngày mới làm gấp ra được y phục của quý phi, xin mời nương nương mặc thử xem, vì chuyện phong điển ngày mai mà sơm chuẩn bị!”Tôi cười nở miệng, toàn bộ cung nữ trong cung phiêu Hoa đều đồng loạt quỳ xuống, “Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương…”Hoan nhi tiếp nhận lấy quần áo, cùng tôi đi vào trong phòng, nàng ta cho tôi mặc thử, tôi đại khái chỉ thử một chút, dường như rất vừa với người tôi, tâm tư Long Kỳ như vậy đúng là đáng quý, thử xong quần áo, tôi đi ra phòng bên ngoài thì đã thấy nhiều người đứng, tất cả đều vì chuyện tấn phong tôi mà tới, nhìn thấy tôi từ trong phòng đi ra, Lệ phi dẫn đầu, đứng ở đại sảnh, tôi nở nụ cười, “Sao lại đến hết cả đây thế này?”Lệ phi cười rất chi là miễn cưỡng, nói nhiệt tình, “A, muội muội được phong quý phi, chị em chúng ta đây tất nhiên là vui mừng thay uội rồi!” Tôi nhìn chuyện tới dò hỏi mới là mục đích thật sự đi! Trong lòng tôi cười thầm, bảo Hoan Nhi pha trà, mời các nàng ta uống, tiếng chúc mừng vang lên nịnh bợ tôi tới tận trời xanh rồi, tôi chỉ cười không nói, nghe các nàng ấy cứ so tài ăn nói, tôi thấy buồn bực lắm, sao trước kia lại không biết tôi có tài này chứ?Chỉ nghe một vị tài tử khoa chân múa tay nói, “Nương nương ấy à! Lần đầu tiên ta nhìn thấy nương nương đã cảm thấy nương nương là quý tướng rồi, sớm hay muộn gì cũng vinh quang đứng đầu lục cung, ai ngờ đã ngay lập tức nhận được rồi không phải sao?”“Ây da, Vũ phi nương nương thành thạo, thanh nhã, lời nói chững chạc, hoà thuận ngừơi ngoài, ngươi nói xem ngươi còn lo không đứng đầu lục cung sao, vẫn có khả năng này sao?”Quả thực cho tôi những lời hay cổ đại bay bổng nhất tôi chẳng còn gì để nói, những lời này ngay cả cứ câu nọ chồng tiếp câu kia làm cho bầu không khí chẳng được yên tĩnh.
108 Trong lòng tôi cả kinh, thị vệ đi qua thăm dò hơi thở của bà ta, quay đầu bẩm báo, “Nương nương, bà ta đã tắt thở rồi!”Đi ra khỏi hình bộ, lòng tôi rối loạn vô cùng, muốn làm thế nào, điều này cũng đã đi trật đường ray rồi, bà ta nói có một nam tử có vết sẹo, tôi cố nhớ lại trong đầu nhưng cũng không thấy có người thế này mà! Hơn nữa câu nói cuối cùng của bà ta kia, bảo đêm nay cũng trốn không thoát, nhưng trốn cái gì chứ? Chả lẽ có người sẽ đến ám sát ư? Trong lòng tôi thất kinh, nói vậy, thế lực sau lưng bà ta kia đã biết bà ta bị bắt rồi, cũng đã phái người tới giết người diệt khẩu sao? Tôi nhìn hình bộ đốc sử phía sau dặn dò, “Đêm nay phải tăng cường canh phòng cẩn thận, không được lơi lỏng, nếu có người lẻn vào ngục thì bắt ngay lập tức!”Đốc sử cũng hiểu được ý của tôi, lập tức lĩnh mệnh thực hiện, đêm nay gia tăng phòng bị luôn.
109 Hoan Nhi không hiểu đi ra từ chỗ nào nữa, tôi đứng lên từ trên thềm đá, vỗ vỗ quần áo, cuối cùng nhìn thoáng qua hồ nước, dẫn theo Hoan Nhi đi ra cửa đông cung.
110 Lòng tôi có chút bất an, lúc biết được rõ chỗ ngồi trong thâm cung lớn này có người định giết người, tôi nhìn ai cũng không thể thản nhiên được nữa, hiện giờ tôi nên làm thế nào đây? Mặt ngoài Thái hậu đối với tôi tức rất đúng, đây là mọi người chứng kiến, mọi người biết cả.
111 Trong điện lại im lặng một trận, tiếng cung nữ trả lời thánh thót vô cùng, thời gian cứ lẳng lặng trôi đi, cuối cùng, cũng nghe được tiếng đóng cửa thật mạnh vang lên, tôi từ sau tấm bình phong đứng lên, quét mắt nhìn trong đại điện một lượt thấy trống không không còn ai nữa, yên lặng dường như chưa có ai tới vậy.
112 Người trong cung mỗi người hành động đều như diễn viên thật sự, mỗi ngày sống trong địa bàn nham hiểm, che giấu kỹ bản thân, trước mặt người khác vĩnh viễn nguỵ trang một khối mặt nạ, trong cung gọi là gì nhỉ? Gọi là con đường sinh tồn, gọi là bo bo giữ lấy mình.
113 Vì mấy này này gần gũi với Thái Hậu, tôi bảo thuộc hạ giữ nghiêm bí mật này, dĩ nhiên quyết định lớn mật này của tôi sẽ không thể để cho Long Kỳ phát hiện ra, nếu thực sự Long Kỳ đấu trong tối với Thái Hậu, chắc chắn sẽ kiên quyết phản đối việc tôi gần gũi với Thái Hậu.
114 Trên đường hồi cung, tôi cau chặt mày lại, luôn luôn tự hỏi mình làm cách nào mới lẻn vào trong tẩm cung Thái Hậu được, thì đúng lúc này sơ ý đụng phải một người, kéo mọi suy nghĩ của tôi quay trở lại, tôi vỗ vỗ mũi tức giận ngẩng đầu lên trừng mắt, ai ngờ thấy một đôi mắt đang tức giận nhìn, tôi kinh ngạc lắp bắp kinh hãi, mở to mắt nhìn, sao Long Kỳ lại có thể ở trên đường tới chỗ Thái Hậu chứ? Tình hình có vẻ không đúng lắm, trong lòng tôi thầm kêu thảm rồi, nhíu mày hỏi, “Sao chàng lại có thể tới chỗ này vậy?”“Trẫm đang muốn hỏi nàng xem vì sao nàng lại ở chỗ này kìa!” Long Kỳ nheo mắt lại, nghiêm khắc nhìn tôi, lòng tôi rất hoảng sợ, dưới ánh mắt tìm tòi của Long Kỳ bỗng có chút bối rối, nói vội vàng, “Em….
115 Tiếp đó tôi đem mọi chuyện trong lòng nói ra hết với Long Kỳ, không ngờ đúng y như tôi nghĩ, Long Kỳ cũng đang hoài nghi chuyện đại hoàng tử trốn trở về kinh thành, chỉ là trước mắt chưa có chứng cớ, căn cứ tin bên ngoài truyền tới, bề ngoài võ lâm trông bình thản không có sóng, nhưng thực chất đã thay đổi rất nhiều.
116 Trở lại trong cung, lòng tôi vẫn còn nghĩ đến tên khả nghi kia, Long Kỳ vừa vào, thấy tôi nhăn mặt, quan tâm hỏi, “Vũ nhi sao vậy? Ai lại chọc cho nàng giận mất hứng vậy?”Tôi lắc lắc đầu, đem cảm giác kỳ lạ vừa rồi nói cho chàng biết, trong mắt chàng hiện lên một tia tàn lạnh, trầm giọng hỏi, “Thật là hắn sao?”“Còn chưa xác định rõ, nhưng em đã phái người giám thị hắn rồi, nếu có gì khác thường sẽ được bẩm báo ngay, hơn nữa nếu thật là hắn em nghĩ định tung dây câu dài câu con cá lớn, tìm ra kẻ tiếp xúc với hắn.
117 Trái tim tôi dường như ngừng đập, tôi cứ như vận tốc ánh sáng lao vọt xuống vực sâu, Hàm Mặc ôm chặt lấy eo tôi không cho tôi rời hắn, nhắm mắt lại nghe thấy tiếng gió gào thét bên tai, quật vào mặt nhức nhối.
118 Hôm sau tôi đã tỉnh lại rất sớm, mắt có chút đau nhức, nhìn trông như mắt gấu mèo vậy, đi đến bên cạnh giếng, nhìn thấy bóng hiện lên trên mặt nước mà thần mặt ra.
119 Từ sau lần đại hoàng tử trốn đi kia, Long Kỳ càng ngày càng bảo vệ tôi thêm nghiêm ngặt hơn, bên cạnh tôi bất kể là nam hay nữ đều là những người có võ công cao cường cả, với tôi mà nói rất an toàn, tuyệt đối là đảm bảo an toàn, nhưng mà tôi đã trở thành một cái gai trong lòng của hầu hết phụ nữ hậu cung, dường như không có chưa bao giờ có chuyện thần thoại nào xảy ra trên người một cung nữ nào giống tôi vậy, Từ trước đến nay Hoàng thượng chưa bao giờ sủng hạnh phi tử nào khác, điều này đã trải qua hơn một năm rưỡi rồi.
120 Từ lãnh cung trở về, lòng tôi thật rối loạn, có cảm giác khó chịu không tưởng nổi, không ngờ bệnh tâm thần của Thái Hậu sẽ thái quá tới mức như thế, chẳng lẽ bà ấy thật sự tin rằng con trai mình sẽ tới cứu mình sao? Có khả năng sao? Tôi không biết, bà ta nói mẫu thân Long Kỳ còn thảm hơn so với bà ta là có ý gì chứ? Chả nhẽ mẫu thân Long Kỳ thật sự có kết cục xấu sao? Chàng chưa bao giờ nói qua về mẫu thân của chàng, có phải là trong lòng chàng còn có nỗi khổ riêng không muốn nhắc đến hay không?Trong mắt loang loáng nước, tôi hít sâu một hơi, lúc này nghe thấy tiếng Hà công công ngoài cung cất lên, “Hoàng Thượng giá lâm…” Lòng tôi rộn lên, lau nhanh nước mắt, vội chạy tới nghênh đón chàng, Long kỳ tiến vào hỏi vội, “Nghe nói hôm nay nàng đến thăm Thái Hậu, bà ấy không làm tổn thương tới nàng chứ?”Tôi lắc lắc đầu, chớp chớp mắt mấy cái, nhìn chàng ôn nhu, “Không có, chỉ là đi thăm bà ấy thôi, nghe nói bà ấy điên rồi!”Long Kỳ hừ lạnh một cái, trong mắt hiện lên tia lạnh lẽo, “Bà ta xứng sao, đây là bà ta reo gió gặt bão thôi, Vũ Nhi đừng đồng tình với bà ta! Sau này cũng ít tiếp cận với bà ta đi, cứ thanh thản ổn định đứng trong cung là được rồi, được không?” Nói xong thì nhìn tôi ánh mắt nhu hoà vô cùng, tôi gật gật đầu, đi tới trước mặt chàng, đưa tay ra ôm lấy lưng chàng, áp mặt vào trong ngực chàng, “Em sẽ nghe lời chàng, sau này sẽ không bao giờ tới nhìn bà ta nữa!”Long Kỳ ôm lấy thân thể tôi, nhíu mày bảo, “Có phải Vũ nhi có chuyện gì không vui hay không? Nói cho trẫm nghe nào”“Không có, có thể là do tâm tình bị ảnh hưởng của Thái Hậu, giờ đã tốt lắm rồi ạ!” tôi lừa chàng, trong lòng lại đau nhói, người tôi yêu hẳn có chuyện gì giấu trong lòng chàng cũng có nói cho tôi biết đâu! Chàng phải chịu khổ sở đau đớn tới sâu đậm ra sao? Long Kỳ không hề truy hỏi thêm, bắt đầu nói đến chuyện triều chính hôm nay, theo tin hồi báo nắm được, đại hoàng tử đối với chuyện thái Hậu điên thì vô cùng tức giận, có khả năng sẽ lựa thời cơ mà vào hoàng cung cứu mẹ.