Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Hoa Tâm Tổng Tài Chương 115 : Nằm Viện (ii)

Chương trước: Chương 114 : Nằm Viện (i)



“Nè, tiểu Dĩnh , con húp hết bát cháo này đi” Liễu Tình nhẹ nhàng nói vào vấn đề

“Mẹ, con tự mình làm là được” Lôi Dĩnh đưa tay nhận lấy chén cháo , nói

“Mẹ, phải ăn hết nha! Tiểu Huyên Huyên cũng ăn cháo …….hơn nữa tiểuHuyên Huyên còn ăn sạch hết trơn , sau này tiểu Huyên Huyên lớn lên sẽrất cao!” Lôi Tử Huyên chu cái miệng nhỏ, ngọt ngào nói

“A……… thật ngoan, mẹ sẽ ăn hết trơn luôn” Lôi Dĩnh cười với nó, sầunão trong lòng mặc dù ko phải đi, nhưng nhiều người quan tâm nàng nhưvậy, nàng làm sao có thể ích kỉ đây!

“Bác Cung, dì Cung, con qua phòng bệnh khác thăm một người bạn, lát nữa sẽ trở về” Tiêu Ngự Phi thấy Lôi Dĩnh đang ăn cháo, nói

“Ừ, đi đi!” Tề Hân đứng bên cạnh mở miệng đáp

Cánh tay cầm chén cháo của Lôi Dĩnh khẽ ngừng lại , nhưng nàng kongẩng đầu , ba mẹ đều biết, là nàng đang lo cho Thiên Mạch, hơn nữa NgựPhi cũng có nói, lát nữa sẽ trở về, đợi cho ba mẹ đi xong, nàng sẽ hỏihắn

“Tiểu Vân, em ở đây với tiểu Dĩnh, anh đi rồi quay về” Tiêu Ngự Phicười nói với Bạch Kì Vân , nói xong buông tay Bạch Kì Vân , sãi bước rakhỏi phòng bệnh

Mấy phút sau, Lôi Dĩnh ăn sạch chén cháo, Liễu Tình nhận lấy chén không , hỏi “Còn muốn ăn nữa ko, trong bình còn”

“Mẹ, ko cần con ăn no rồi, một lát nữa còn phải uống canh của tiểuNhân” Lôi Dĩnh từ chối, hiện tại nàng đã no bảy phần, nếu còn ăn thêmmột chén nữa, vậy thì canh của tiểu Nhân nàng sẽ quản ko nổi

“Được rồi, nếu đói bụng thì phải ăn thêm đó” Liễu Tình cũng ko cưỡng ép nàng ăn

“Mẹ thật giỏi nha! Tiểu Huyên Huyên hưởng ẹ một cái hôn gió…..”Vừa nói tay nhỏ vừa che miệng, sau đó trong nháy mắt mở ra, miệng nhỏthổi một cái

“Tiểu Huyên Huyên đúng là trái vui vẻ” Cung Tề Hân cười nói, có nó ở nhà, ko náo nhiệt ko được

“Ông nội, tiểu Huyên Huyên muốn ăn kẹo!” Lôi Tử Huyện chạy chậm đếndưới chân Cung Tề Hân, sau đó vòng ở chân hắn, ngước đầu nhỏ nói

Cung Tề Hân cúi xuống ôm lấy nó, cười “Được, tiểu Huyên Huyên muốn ăn bao nhiêu cũng ko thành vấn đề”

“Oa! Ông nội đối xử với tiểu Huyên Huyên thật tốt nha ………. tiểu Huyên Huyên rất yêu ông…………” Lôi Tử Huyên nghẹ được sẽ có nhiều kẹo ăn, nóvui vẻ chu miệng nhỏ , hôn thật mạnh lên mặt Cung Tề Hân

“Tiểu Huyên Huyên ko thương bà nội sao?” Liễu Tình xoay người nhìn tiểu Huyên Huyên có chút buồn bã nói

“Tiểu Huyên Huyên cũng rất yêu bà nội ……… rất yêu nha!! Tiểu HuyênHuyên cũng yêu mẹ, yêu ba, yêu ông cố, còn có ba nuôi, mẹ nuôi, baMạch, tiểu Huyên Huyên cũng yêu luôn!” Lôi Tử Huyên đếm đầu ngón tay khi điểm danh từng cái tên

“Bà nội cũng yêu tiểu Huyên Huyên!” Liễu Tình vừa nói vừa tiến lên, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó một cái

Bạch Kì Vân đứng trước giường bệnh ko nói xen vào, chỉ lẳng lặng nhìn cười , cái miệng nhỏ nhắn của con bé này càng lúc càng ngọt , ko biếtđứa con sau này của nàng có thể đáng yêu như thế hay ko, suy nghĩ, tayko tự chủ đặt lên bụng , nơi này , một tiểu bảo bối đang hình thành, làcon của nàng và hắn

Lôi Dĩnh nhìn thấy cảnh này, trên mặt chị tiểu Vân là nụ cười trànđầy hạnh phúc, có cả tình thương của mẹ tản mát quanh người, cho nênnàng xác định, chị tiểu Vân đã mang thay, Lôi Dĩnh cười cười, xem ra anh Ngự Phi phải sắp xếp trước hôn sự rồi

Nghiêng đầu nhìn về phía ba mẹ, nàng dịu dàng nói “Ba mẹ, hai ngườimang tiểu Huyên Huyên trở về đi thôi, không khí ở bệnh viện ko tốt”

Liễu Tình suy nghĩ một chút, cũng gật đầu nói “Ừ , vậy mẹ và ba conmang tiểu Huyên Huyên về trước, ngày mai sẽ trở lại thăm con”

“Mẹ, ko cần mà! Trong bệnh viện có y tá, hơn nữa Hạo cũng sẽ chăm sóc con, hai người đến đây cũng rất mệt mỏi, đợi con xuất viện về , haingười đến đón con là được” Lôi Dĩnh ko muốn làm phiền đến họ

“Bà xã, nghe tiểu Dĩnh đi” Cung Tề Hân mở miệng nói

“Vậy cũng được! Xuất viện nhớ về thăm nhà vài ngày, mẹ giúp con bồi bổ” Liễu Tình nhìn Lôi Dĩnh nói

“Dạ, tiểu Huyên Huyên đi theo ông bà nội về nhà, nhớ phải nghe lời nha!” Lôi Dĩnh dặn dò con

“Me ko muốn cùng quay về với tiểu Huyên Huyên sao?” Lôi Tử Huyên có chút mất mác, cái miệng nhỏ chu lên thật cao

“Mẹ còn phải ở chỗ này vài ngày , đợi khi mẹ khỏe lại, mẹ sẽ về với tiểu Huyên Huyên có được hay ko?” Lôi Dĩnh dịu dàng nói

Lôi Tử Huyên tụt xuống người Cung Tề Hân, đi đến trước giường bệnh,đưa ngón út tay phải ra nói “Mẹ và tiểu Huyên Huyên ngoắc tay, nhanh trở về với tiểu Huyên Huyên nha!”

Lôi Dĩnh đưa tay móc lấy tay nhỏ bé của nó “Mẹ và tiểu Huyên Huyên ngoắc tay”

“Ngoắc ngoắc này! Mẹ phải nhanh khỏe nha! tiểu Huyên Huyên sẽ nghe lời” Lôi Tử Huyên híp mắt nói

“Thật ngoan…………” Lôi Dĩnh giơ tay vuốt ve đầu nhỏ của nó

“tiểu Huyên Huyên , bây giờ cùng ông đi mua kẹo nha?” Cung Tề Hân mở miệng dụ dỗ

“Dạ được! Tiểu Huyên Huyên muốn ăn sô cô la , muốn ăn kẹo alps” Lôi Tử Huyên xoay người chạy trở về Cung Tề Hân nói

“Được, ông mua cho tiểu Huyên Huyên ăn” Cung Tề Hân ôm lấy nó nói

“Vậy tiểu Dĩnh , mẹ và ba con đi trước, con nghỉ ngơi cho tốt” Liễu Tình dặn dò

“Dạ biết mẹ” Lôi Dĩnh gật đầu lên tiếng

“Mẹ nuôi, tiểu Huyên Huyên đi đây, nhớ phải nhớ tiểu Huyên Huyên nha” Lôi Tử Huyên nhìn Bạch Kì Vân ngon ngọt nói

“Ừ, mẹ nuôi sẽ nhớ tiểu Huyên Huyên, bác trai bác gái, 2 người đi thong thả” Bạch Kì Vân lễ phép nói

Lôi Dĩnh nhìn họ ra khỏi phòng bệnh, mới đem tầm mắt quay về Bạch KìVân, mở miệng nói “chị tiểu Vân, chị ngồi đi, đứng mệt lắm!”

Bạch Kì Vân ngồi xuống nói “Thân thể thế nào? Có chỗ nào ko thoải mái sao?”

Lôi Dĩnh lắc đầu một cái, trả lời “Ko có chỉ là cả người vô lực” Thật ra thì trên người nàng vẫn còn có chút đau nhưng nỗi đau vẫn ko sánhbằng nỗi đau trong lòng

“Có muốn ăn canh hay ko, chị giúp em lấy” Bạch Kì Vân chỉ vào bình thủy ở tủ đầu giường

“Thôi, bụng em còn chưa tiêu hóa xong, lát nữa uống” Lôi Dĩnh vừamới ăn cháo, tuy chỉ no bảy phần, nhưng vẫn muốn nghỉ một lát rồi uống,nhìn Bạch Kì Vân trước mắt, nàng cười nói “chị Tiểu Vân, chị mang thai”

Bạch Kì Vân có chút kinh ngạc nhìn nàng “Em…..sao em biết?”

“Ha ha…….. mới vừa rồi em có để ý đến động tác nhỏ của chị, anh Ngự Phi biết ko?” Lôi Dĩnh cười nói

“Còn hai ngày nữa là ngày kỉ niệm hai năm chị và anh ấy yêu nhau, chị định cho anh ấy một điều bất ngờ, cho nên trước mắt Ngự Phi vẫn chưabiết” Bạch Kì Vân có chút đỏ mặt cúi đầu nói

Lôi Dĩnh cười thật tươi, rất khó nhìn thấy mặt phụ nữ ở chị Kì Vân“Vậy em gái đây sẽ chờ đến ngày uống rượu mừng của chị, chị đừng bắt emchờ lâu quá nha”

“Sẽ ko lâu đâu” Bạch Kì Vân nhỏ giọng nói, trong lòng cũng đang mong đợi cái ngày ấy đến

“Hai tiểu thư xinh đẹp, đang nói gì vậy?” Tiêu Ngự Phi mang theo chút hai hước nói

Lôi Dĩnh nghiêng đầu trừng mắt nhìn hắn “Nói xấu anh đó, còn nữa, anh đi vào mà ko biết gõ cửa sao? Hơn nữa bước chân cũng ko gây tiếng động”

“Vị mỹ nhân đang bệnh này , đầu tiên là tiếng động, lúc đi vào anh có gõ cửa, chỉ là các em ko nghe thấy mà thôi, hơn nữa có người nào quyđịnh đi bộ phải gây tiếng động đâu?” Tiêu Ngự Phi cười phản bác

“Hay! Thật là ba ngày ko thấy, phải nhìn anh với cặp mắt khác xưa,công phu miệng mồm của anh mạnh hơn em rồi” Lôi Dĩnh nhìn hắn trêu chọc

“Dĩ nhiên, gần mực thì đen , gần đèn thì sáng mà!” Tiêu Ngự Phi chớp mắt nói

“Vậy ko phải anh nên gọi em bằng hai tiếng “sư phụ” sao?” Lôi Dĩnh dựa vào lời hắn phản bác

“Hai người nên nói ít lại hai câu đi!” Bạch Kì Vân buồn cười nói

“Tinh thần của em cũng ko tệ, xem ra qua mấy người nữa là em có thểvề nhà nghỉ ngơi rồi ” Tiêu Ngự Phi ko nói đùa nữa, hắn làm như vậy,chẳng qua là muốn cải thiện tâm trạng của Lôi Dĩnh một chút

“Ừ, em cũng muốn sớm xuất viện, mới ở một ngày, em đã cảm thấy kothoải mái, nếu như ở lâu, ko bệnh cũng thành có bệnh” Lôi Dĩnh nói

“Được rồi, hai người vừa rồi nói chuyện gì vậy?” Tiêu Ngự Phi tự nhiên khoác tay lên vai Bạch Kì Vân hỏi lần nữa

“Ko phải em mới vừa trả lời sao? Là nói xấu anh” Lôi Dĩnh nâng đầu nhìn hắn, nói

“Tiểu Vân, hai người thật sự là nói xấu anh sao? Một người đàn ônghoàn mỹ như anh, trên lý thuyết ko có chuyện gì xấu đáng để cho các emnói đâu!” Nói xong, Tiêu Ngự Phi còn cố tỏ ra mình đang suy nghĩ thậtsâu

“Anh từ khi nào học được cách làm màu rồi?” Lôi Dĩnh cười hỏi, người này thật thích đùa

“Cái này gọi là tự tin” Tiêu Ngự Phi đáp trả

“Hai người trò chuyện, em giúp tiểu Dĩnh gọt táo” Bạch Kì Vân vừa nói vừa đứng dậy cầm quả táo cùng dao rồi đi vào phòng rửa tay

Lôi Dĩnh liếc hắn một cái, nói sang chuyện khác “Thiên Mạch thế nào?Ai đang chăm sóc anh ấy?” Hắn ở đây ko có người thân, bạn bè thì chỉ cónàng và Ngự Phi, cùng Đồng và Dương, nhưng hai người kia đã xuất ngoại,còn lại Úc Tiêm Nhi, đúng rồi, nàng vẫn còn ở thành phố T, hẳn là nàngchăm sóc Thiên Mạch đi

“Ko có chuyện gì, nghỉ ngơi chừng nửa tháng là có thể xuất viện, anhsẽ thuê người chăm sóc hắn” Tiêu Ngự Phi đáp, thuận tiện ngồi vào chỗBạch Kì Vân vừa ngồi

“Chăm sóc? ko phải Úc Tiêm Nhi chăm sóc anh ấy sao?” Lôi Dĩnh ko hiểu hỏi

“Úc Tiêm Nhi đã về Pháp”

“Về Pháp?” Lôi Dĩnh lặp lại lời hắn, có chút giật mình

“Tiểu Dĩnh” Tiêu Ngự Phi nhìn nàng, ko biết nên mở miệng thế nào, sau khi suy nghĩ một chút,nói tiếp “Thiên Mạch khi ngủ say vẫn gọi tên em,mà lúc tỉnh lại người thứ nhất hắn hỏi là em có khỏe hay ko, nghe đượcem ko sao, hắn mới một lần nữa trở lại giường bệnh, tình yêu của hắngiành cho em, sâu hơn so với tưởng tượng của anh, đối với một người đànông sinh tình như vậy, em thật nhẫn tâm tổn thương hắn sao?” Hắn ko biết mình nói mấy lời này rốt cuộc là đúng hay sai , nhưng hắn có thể khẳng định , là hắn có một chút hối hận, hối hận cho Hạo

Loading...

Xem tiếp: Chương 116 : Nằm Viện (iii)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tình sử Angélique

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 179


Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé...!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 70



Phúc hắc Vương gia đừng yêu ta

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 128


Nhất Dạ Mê Tình

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 10