Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Hoa Tâm Tổng Tài Chương 116 : Nằm Viện (iii)

Chương trước: Chương 115 : Nằm Viện (ii)



Lôi Dĩnh cúi đầu, lời của hắn nói đánhthẳng vào lòng nàng, ngay từ đầu nàng đã nợ Thiên Mạch, rất nhiều rấtnhiều, nhiều đến nỗi nàng cảm thấy thật nặng nề, có chút thở khôngthông, nhưng mà nàng cũng hiểu, cảm kích không có nghĩa là yêu , nhưngtrước đó nàng đã lựa chọn phương thức báo đáp ngu xuẩn nhất để đáp trảnhững hi sinh của hắn Hồi tưởng lại khoảng thời gian ở cùngThiên Mạch, kí ức tựa như cuốn phim quay chậm hiện lên trong đầu nàng,lần đầu tiên gặp mặt nàng bị nụ cười như ánh mặt trời của hắn hấp dẫn,đó là một dạng nụ cười rất trong sạch , hắn đối với nàng rất cưng chiều, chăm sóc nàng, làm tất cả mọi chuyện vì nàng, cũng làm nàng xúc độngthật sâu, mà tất cả kể từ khi hắn rời đi đã bị Hạo làm thay đổi tất cả,nàng không thể nắm bắt được cảm giác của mình cũng là như vậy Tiêu Ngự Phi trằm mặc nhìn Lôi Dĩnh,không mở miệng nói gì nữa, hiện tại nàng đang suy nghĩ, hắn phỏng đoánrằng, Hạo đã thay đổi, trước đây đào hoa khắp nơi, nay lại chuyên tâmtrở thành chồng Lôi Dĩnh, mà tiểu Dĩnh cũng yêu Hạo, điểm này hắn biếtrõ, Thiên Mạch nhất định sẽ là kẻ thất bại, trên con đường tình yêu này, Thiên Mạch đã quá mệt mỏi rồi đi, có lẽ nếu hắn buông tay, sẽ cảm thấythật nhẹ nhõm đi! “Hai người bọn anh sao nặng nề quá vậy?” Bạch Kì Vân mang trái cây đã rửa xong đi vào, cảm giác không khí có chút gượng ép “Ko sao, chị tiểu Vân giúp em em gọt vỏ táo được không?” Lôi Dĩnh ngẩng đầu nói với Bạch Kì Vân “Được!” Bạch Kì Vân lên tiếng trả lời, cầm dao gọt vỏ Tiêu Ngự Phi biết nàng trốn tránh không muốn trả lời, nghiêng đầu nhìn Bạch Kì Vân cẩn thận gọt vỏ táo, độngtác rất ưu nhã, hắn thật may mắn có thể gặp được một người phụ nữ tốtnhư Tiểu Vân, có lẽ trước đây hắn không bỏ được Lôi Dĩnh, nhưng mà hiệntại hắn đã buông tay, hoàn toàn buông tay, hiện tại hắn phát giác mìnhđã từ từ yêu người phụ nữ chủ động theo đuổi mình, người phụ nữ đôi lúccó chút nóng nảy, có chút ngang ngược lại có lúc kiều mỵ “Này, ăn đi!” Bạch Kì Vân đưa trái táo đã gọt xong đến trước mặt Lôi Dĩnh Lôi Dĩnh nâng tay đón nhận quả táo cười nói “Cảm ơn” “Khách sáo cái gì” Bạch Kì Vân cầm khăn giấy lau rồi ha tay nói Lôi Dĩnh cắn một miếng nhỏ, nhìn haingười trước giường bệnh cũng đang chăm chú nhìn mình, có chút ko tựnhiên nói “hai người đi làm việc đi, Hạo cũng sắp đến rồi” “Bọn anh cùng em chờ Hạo đến” Tiêu Ngự Phi nói “Em ko phải con nít, tự biết chăm sóc bản thân, huống chi hai người đều có công việc, đi làm đi!” Lôi Dĩnh nói Tiêu Ngự Phi liền nhìn đồng hồ nơi cổ tay, đã mười một giờ rưỡi “Ừ, vậy cũng được! Hạo cũng gần lên rồi” “Thật không cần chị ở cùng em sao?” Bạch Kì Vân xác định hỏi dò “Không cần, hiện tại, cũng đã đến giờ trưa, hai người ăn cơm đi!” Lôi Dĩnh nhanh chóng nói tiếp “Đi tiểu Vân, tiểu Dĩnh ra lệnh đuổi khách, chúng ta không đi, anh sợ em ấy sẽ nhảy xuống giường đuổi chúng ta ra ngoài” Lôi Dĩnh không nói tiếp, cười nhìn họrời khỏi phòng bệnh, hiện tại chỉ còn mình nàng, cảm giác trống rỗngtrong lòng càng thêm khắc sâu , đưa tay gặm mấy miếng táo, cặp mắt nàngngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ Lôi Dĩnh cả người uể oải, tay đặt lênbụng, đứa bé đã mất, nếu như không có chuyện đó xảy ra, như vậy có phảinó vẫn còn khỏe mạnh bình an lớn lên trong bụng nàng hay không Nhưng chuyện đã xảy ra, cũng không còncách nào cứu vãn, mặc dù đau lòng, nhưng đầu nàng vẫn còn nhớ lại giấcmơ lúc trước, nó nói, nó sẽ trở về, nàng vẫn còn hi vọng chờ đợi nó mộtlần nữa nằm trong bụng mình Một tiếng đồng hồ sau, cửa phòng bệnhđược đẩy ra, Cung Thần Hạo mặc một bộ quần áo thoải mái, khoan khoái đivào, trong tay là ly nước trái cây, cùng một bó hoa tươi “Nghĩ cái gì?” Cung Thần Hạo đặt ly nước xuống, cầm bó hoa tươi cắm vào bình hoa, dịu dàng hỏi “Nghĩ đến………..tương lai của em…………” Lôi Dĩnh chậm rãi nói, ánh mắt vẫn như cũ nhìn ngoài cửa sổ, không quay đầu lại nhìn hắn Cung Thần Hạo thầm thở dài, đã sớm biết nàng sau khi tỉnh lại quá mức bình tĩnh, không náo loạn, không gàothét, còn mỉm cười kiên cường, hắn biết nàng rất quan tâm đến đứa bé đó , hắn cũng cẩn thận không nhắc qua chuyện cũ Chỉ cần nàng không gặp chuyện gì là tốt rồi, có thể xem hắn là kẻ máu lạnh đi! ngay cả con của mình, cũng không quá thương tâm, mà có chẳng qua, là may mắn, may mắn vì Lôi Dĩnh vẫncòn sống sờ sờ trước mặt mình “Thật là trùng hợp, anh cũng nghĩ về tương lai giống em!” Cung Thần Hạo mỉm cười đi vòng qua một bên, chặn tầm mắt của nàng “A?” Nàng nhàn nhạt đáp một tiếng, ko phản ứng nhiều “A? Chỉ là a thôi sao? em không tò mò?” Cung Thần Hạo nâng mày “Anh muốn nói thì nói đi!” “Được, nếu em muốn anh nói, anh sẽ nói” Cung Thần Hạo cố ý nói như vậy, sau đó lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, trực tiếp đeo vào tay nàng “Cái này?” Bị ánh sáng của chiếc nhẫnlàm đau mắt, Lôi Dĩnh rốt cuộc cũng có phản ứng, đây là chiếc nhẫn lúcnàng bỏ đi đã để lại, hiện giờ nó lại trở về vị trí ngón áp út của mình “Vốn định chờ đến ngày cuối cùng của ba tháng sẽ đeo nó vào tay em, đồng thời cũng mang em vào thế giới củaanh, nhưng mà hiện tại, em lại ở trong bệnh viện, làm ọi tình huống “romantic” anh tưởng tượng đều rối loạn. Sau khi trải qua chuyện này,anh càng thêm chắc chắn em là người giữ vị trí quan trọng trong tim anh, anh yêu em” Cung Thần Hạo nắm tay nàng, thâm tình nói Cặp mắt Lôi Dĩnh ngân ngấn nước, trongmắt hắn là vô hạn thâm tình khiến nàng càng thêm chắc chắn mọi lời nóicủa hắn đều xuất phát từ đáy lòng “Nhưng mà……… Thiên Mạch? Thiên Mạchphải làm sao bây giờ?” Nghĩ đến người đàn ông đã vì nàng đỡ đạn, nướcmắt càng không thể kềm chế chảy xuống, lúc này làm sao nàng có thể đắmchìm trong hạnh phúc đây? “Anh biết em không bỏ được hắn, hắn làm tất cả mọi chuyện cũng vì em, anh đều nhìn thấy tất, một người đàn ôngthâm tình như vậy, thật khiến anh rất bội phục, nhưng mà giới hạn làgiới hạn, đối với hắn, anh sẽ không nhường bước” Cung Thần Hạo từng câutừng chữ nói rất rõ “Hạo…………” “Có đói bụng hay không? Anh sẽ gọi “Vận Viên” đem một ít điểm tâm đến” Cung Thần Hạo hỏi Lôi Dĩnh gật đầu một cái, nói “Hơi đói, nhưng mà cháo mẹ mang đến em chưa ăn hết, còn có canh gà của Khải Nhâncũng chưa uống , không cần phải gọi điểm tâm phiền phức như vậy” “Vậy để anh mang mấy thứ này đi hâm nóng” “Anh ăn chưa?” “Tới giờ anh tùy tiện ăn một chút cũng được” “A” _________________________ Chín giờ rưỡi tối, Lôi Dĩnh vất vả lắmmới khuyên Cung Thần Hạo về nhà, nàng lúc này đang mơ hồ nhìn trần nhà,có lẽ hôm nay đã ngủ quá nhiều, cho nên hiện tại một chút cảm giác buồnngủ cũng không có, đột ngột nghe thấy tiếng mở cửa, nàng nhanh chóngnhắm mắt lại Minh Thiên Mạch cố sức tiến đến giườngbệnh Lôi Dĩnh, giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bởi vì gió thổi, mà lácây khẽ run, lại nghiêng đầu nhìn sang cô gái nằm trên giường đang caumày, là cô gái mà hắn ngày đêm mong nhớ Nàng nghe được tiếng bước chân hắn đếnbên giường bệnh, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, khẽ hôn một cái lên tóc nàng,sau đó ngồi xuống mép giường, hiện tại, thời điểm này, ngoại trừ hắn ra, sẽ ko còn ai đến Gian phòng trầm mặc, hắn vẫn lặng lặng nhìn nàng Tại sao hắn phải ngồi ở chỗ này? Hắnkhông cần thiết phải làm vậy! Nàng không muốn hắn làm vậy, loại hànhđộng không nghĩ cho bản thân của hắn càng làm nàng thêm chua xót Một tiếng nghẹn ngào không kềm đượcthoát ra khỏi miệng, người bên cạnh lập tức kinh động, hắn thật nhanhđứng dậy, động đến vết thương, một cảm giác đau đớn, khiến hắn không tựchủ cau mày “Tiểu Dĩnh” Minh Thiên Mạch thấp giọngkêu, nghiêng thân, nhìn thấy nàng nhắm mắt, nước mắt vẫn chảy “TiểuDĩnh! Sao rồi? Vết thương đau sao?” Hắn sốt ruột, lo lắng hỏi, tay lạidịu dàng chuyển đầu nàng đối mặt với hắn Nàng không nhìn hắn, chẳng qua chỉ nhắm hai mắt, chua xót bộc phát trong lòng “Trời ạ, tiểu Dĩnh, em đừng khóc, anh gọi bác sĩ, em nhịn một chút” Hắn vội vàng rung chuông gọi người “Đừng” Lôi Dĩnh cản hắn “Đừng gọi bácsĩ, em không sao” Nàng nói, rõ ràng hắn cũng là bệnh nhân, tại sao còncậy mạnh đến thăm nàng Minh Thiên Mạch thở phào nhẹ nhõm đang muốn nói gì, lại bị nàng cướp lời “Thiên Mạch, em có thể cầu xin anh mộtchuyện được không?” Lôi Dĩnh vẫn như cũ nhắm hai mắt , giọng nói nghẹnngào, không cần đối xử dịu dàng với nàng như vậy, vì như vậy sẽ khiếnnàng xấu hổ vô cùng “Em nói đi, em biết anh sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của em mà” Minh Thiên Mạch dịu dàng giúp nàng lau đi nước mắt “Đừng………..đừng đối xử với em tốt nhưvậy nữa” Lôi Dĩnh bỏ qua câu đầu, tránh đụng chạm vết thương lòng củahắn, nàng cần thời gian để suy nghĩ một chút, bước tiếp theo nên làm thế nào, trước mắt, nàng không thể nào đối mặt với hắn Minh Thiên Mạch tay cứng đờ, giật mình ngây ngốc nhìn nàng, từ đầu đến cuối, nàng thậm chí chưa từng liếc mắt nhìn hắn một cái Đau khổ nhắm mắt, giọng nói hắn mất tiếng “Tại sao em luôn có thể đối xử tàn nhẫn với anh như thế?” “Thật xin lỗi, thật xin lỗi…………” Lôi Dĩnh nâng tay che mặt, ngăn lại nghẹn ngào, điều nàng muốn không phải như vậy “A………….lại ba chữ này, em biết rõ anhmuốn không phải là ba chữ này, em yên tâm, anh sẽ………..ra đi, sẽ khôngcòn………không còn ở gần em nữa” Tim , tựa như bị tê liệt, đau đến mức hắncơ hồ không thốt thành lời Minh Thiên Mạch chậm rãi đứng dậy,không nhịn được khẽ hôn nàng một lần cuối, in lên trán nàng một nụ hôn,có lẽ để lại kí ức đẹp nhất cho nàng là cách tốt nhất đối với hắn ! “Tạm biệt, sẻ con” Minh Thiên Mạchthấp giọng, đứng dậy bỏ đi , nhưng mới đi được hai bước, trước mắt lạiđột ngột tối sầm, hắn ngã xuống mặt đất “Phịch” một tiếng, khiến Lôi Dĩnh ngồitrên giường đứng phốc dậy, động tác đột ngột, kèm theo một cơn đau ậpđến, kêu “ai” một tiếng, tầm mắt nàng lại rơi vào Minh Thiên Mạch đangnằm cách đó không xa
Loading...

Xem tiếp: Chương 117 : Biến Mất

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Lời Nói Dối Của Em (Phần 1)

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 34


Hạ đỏ

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 31


Midnight Sun

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 40


Hợp Hoan

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 10


Bồi Hồi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 60