21 Gương mặt của Lãnh Kỳ lúc này cũng bởi vì bị khói nên đã phủ lên lốm đốm màu đen cháy khét, càng tôn lên gương mặt nhỏ nhắn và làn da trắng như ngưng chi.
22 Bây giờ đây, mặc dù mấy tên đại hán này biểu hiện đến vô cùng thân thiện, nhưng là cũng chưa từng làm cho bốn người Huyết Minh hạ xuống lòng phòng bị một chút nào.
23 "Trước hết liền yêu thương cái mỹ nhân này trước đi, dù sao chúng ta cũng đều đối với nam nhân không có nhiều hứng thú. . . "
Biểu tình dâm tà mà nói ra lời này, Thiết Nha liền vén lên mành xe rồi chuẩn bị chui vào trong.
24 "Làm sao vậy a, các vị đại ca~"
Mặc dù giọng nói và vẻ mặt của Huyết Minh vẫn là vẻ ngây thơ như cũ, nhưng bất tri bất giác lại khiến cho bốn tên đại hán này cảm thấy lạnh sống lưng.
25 Nghe thấy lệnh của Huyết Minh, con sói đầu đàn liền nhanh chóng đi về phía của hắn. Sau đó liền nằm phủ phục bên chân của hắn giống như một con chó đã được nuôi dưỡng.
26 "Hệ thống, không phải một cái thế giới sẽ chỉ có một cái nam chính hay sao?"
Có chút hiếu kỳ mà hỏi, dưới chân của Huyết Minh liền vận dụng Tiêu Dao Du rồi nhanh chóng biến mất phía trong rừng cây.
27 "Đến lúc lên sân diễn rồi. "
Không có nửa phần chần chờ, Huyết Minh liền đưa tay vặn trật chân của mình. Sau đó, hắn mới đem đôi giày của bản thân cởi ra, ném vào một góc trong không gian rồi dùng tay đem đất cát thoa lên mặt, sẵn tiện cũng vò đầu đến tóc đều rối lên.
28 "Xin lỗi vị tỷ tỷ này, ta nhầm. "
Ngửi ngửi một lát nhưng vẫn không nhận thấy được ma khí, Huyết Minh liền có chút ngượng ngùng mà nói ra. Vừa nói, hắn liền khẽ liếm liếm môi.
29 Sau một đêm hoan ái đến tận canh 3 ( khoảng 0h - 1h), mị dược trong người Ân Như Tuyết mới có thể giải trừ hết mà chậm rãi ngồi dậy chỉnh trang lại xiêm y.
30 Bỗng dưng, từ bên ngoài cửa sổ liền nhanh chóng bay vào một chiếc gương đồng, treo lơ lửng trên không trung mà quay mặt kính về phía bọn họ. Theo sau đó là một luồn ma khí to lớn nhanh như một tia sáng mà chui vào trong á huyệt của bọn họ.
31 Mà lúc này, ở bên trong sơn động ban nãy.
Gương mặt của Ân Như Tuyết lại càng như phủ lên một tầng băng sương mà nhìn lấy hang động trống rỗng không một bóng người trước mắt của mình.
32 Mỉm cười ôn nhu, Huyết Minh liền đem bốn cái quỷ nô thả ra ngoài. Vừa chạm vào không khí, chúng liền lập tức điên cuồng gào thét. Nhưng cuối cùng cũng bị huyết mạch khế ước áp chế mà phải ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ.
33 "Ta hỏi lại một lần nữa. Các ngươi có biết bản thân đã làm sai điều gì. Hoặc là nói, các ngươi có lừa gạt ta việc gì hay không a?"
Mà nghe thấy lời này của Huyết Minh, hai huynh đệ Lãnh Hàn rốt cuộc cũng đã bừng tỉnh đại ngộ, biết được bản thân làm sai điều gì rồi.
34 "Được rồi, Kha Nương, đừng đánh nàng ta nữa. Nếu lỡ đánh ngất rồi thì liền không tốt. Trên người nàng ta có chảy huyết mạch của Thánh nữ Ngự Yêu giáo.
35 "Cẩn thận một chút, quỷ nô thường sẽ không đi một mình. Còn có, lúc đánh nhau thì nhớ kỹ, nhất định phải chú tâm công kích vào ấn ký ở giữa trán của chúng.
36 "Tiện nhân!!!"
Theo âm thanh vang lên, một tiếng xé gió liền nhanh chóng hướng về phía của Lãnh Kỳ đánh tới. Rõ ràng là muốn đem nàng đánh vào tử lộ.
37 Lúc này, Huyết Minh đang ngồi một mình ở dưới gốc cây, phảng phất như có chút suy tư mà liếc nhìn mặt trăng đang tỏa ra ánh sáng vàng rực treo trên bầu trời kia, bàn tay cũng đi theo sờ vào nửa bên mặt của mình.
38 "Sư thúc, người rốt cục là đang tìm thử gì vậy a? Người đã đi lòng vòng quanh đây trên dưới 10 lần rồi. "
Nhìn thấy Ân Như Tuyết rõ ràng là vẫn muốn đi tìm tiếp, Thương Nguyệt cuối cùng cũng liền không nhịn được nữa mà nói ra.
39 Chẳng lẽ, đây chính là con yêu thú cấp cao kia sao? Ý nghĩ này vừa mới loé lên, Huyết Minh liền đã trực tiếp lắc đầu phủ định. Không phải đâu, trực giác mách bảo cho hắn biết, con yêu thú này thật sự là rất yếu, căn bản không phải là đối thủ của hắn.
40 Thật ra, Huyết Minh hiện tại đã có hai phương án có thể lựa chọn. Một là trực tiếp xoay người bỏ chạy, phương án này có thể sẽ bảo trụ được tính mạng của hắn, nhưng về việc có thể toàn thây trở ra hay không thì hắn cũng không dám chắc được.
Thể loại: Dị Giới, Xuyên Không, Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Tiên Hiệp
Số chương: 100