201 “Cái kia. . . đó là không gian của người chết!” Ánh mắt Hồng Mông lóe ra đầy vẻ hưng phấn và quả quyết nói. “Cái không gian chưa biết tên, đã lâu rồi không có cảm giác phấn khích như thế.
202 Công Tôn Vũ phản ứng đầu tiên, vội thuấn di rời khỏi nơi này, không biết rằng nơi đây mới là nguy hiểm nhất. “Cái gì!” Không gian pháp tắc không thể dùng.
203 “Trong khí phôi này thử thêm vào một ít năng lượng màu xám, cho dù không thể dùng linh hồn để luyện chế, hẳn là cũng có thể tăng lên đẳng cấp của vũ khí.
204 “Ha Ha! Lần này thu hoạch quả thật là không nhỏ, nếu như vẫn luyện chế không thành vũ khí nhất lưu Hồng Mông linh bảo đi nữa, cũng không thiếu những nguyên liệu này.
205 Lưu Quang nhất thời biến sắc mặt. Năng lượng từ Nghịch Thiên nhất thương của Hồng Quân tung ra đã hoàn toàn bất chấp coi thường không gian pháp tắc cùng thời gian pháp tắc, cho dù không gian đã hoàn toàn bị nghiền nát tan tành, đối với đạo năng lượng đều không có tác dụng ngăn cản lại được chút nào.
206 “Có thể so với nhất lưu Hồng Mông linh bảo, hiệu quả đặc thù – Phá Không!”Hồng Quân nâng quyền sáo lên sau khi lấy máu nhận chủ, thì thào nói:“Phá Không? Trảm Không Kiếm Lưu Quang đã dùng cũng có hiệu quả tương tự, phá vỡ không gian trói buộc, bất chấp Không gian pháp tắc.
207 “Ha Ha! Nghịch Ương, không nghĩ tới ngươi vẫn còn sống! Lần này không có nghiên cứu được con sâu nào sao?” Nhìn thấy chỉ có một mình Nghịch Ương tiến đến, Vũ Hoàng rất nhanh điều hòa trở lại, lại thờ ơ mỉa mai Nghịch Ương.
208 Mặc dù hai người đều là Hạ bộ Thiên Thần vừa phi thăng không lâu, nhưng qua nhiều năm song tu phối hợp, đôi gian tình này đã phối hợp vô cùng ăn ý. Hai người là Hạ bộ Thiên Thần cùng liên thủ, đối phó với vài tên Hạ bộ Thiên Thần khác thì ưu thế có dư.
209 Giữa đám mây mù dày đặc, mơ hồ có thể thấy được một toà cung điện rực rỡ, khác biệt hẳn với đám mây xám bao quanh. Trong mật thất nơi sâu nhất trong tòa cung điện đó, một gã áo vãi trung niên đang nhắm mắt ngồi tu luyện.
210 “A Ha Ha, không có gì. Sư tổ. ” Đối với Chưởng khống giả, Hồng Quân chính mình cũng không tiện giải thích, chẳng qua là từng nghe đại ca Tần Tư nói qua sự thật về phụ thân Tần Vũ là Hồng Mông không gian Chưởng khống giả, mà hắn khi vừa mới cảm nhận được đám mây mù xao động, cũng do linh cảm đột phát, từ trong đầu đột nhiên nghĩ đến buộc miệng thốt ra một câu nói như vậy mà thôi, nói ra, cũng không có căn cứ thực tế.
211 Lúc này, chỉ còn lại có Hồng Quân một thân đơn độc ở trong không gian thời gian gia tốc, hắn muốn luyện hóa chính là Thiên Tôn linh bảo đẳng cấp cao nhất, thời gian đòi hỏi dĩ nhiên phải dài lâu, mặc dù là vũ khí do chính mình luyện chế, nhưng Thiên Tôn linh bảo này đã dùng chân linh hồn của Thần Vương để khải linh, linh khí thuần chất.
212 “Thiên Tôn chính là Thiên Tôn, tới thật là mau!”“Hừ Hừ Hừ!” Lưu Quang cười một tràng dài, dùng ánh mắt khi dễ nhìn mặt mọi người:“Các ngươi thật đúng là giỏi lẩn trốn, ‘Ha ha!’ Vậy mà cũng tìm được chỗ ẩn thân tốt như vậy, chỉ tiếc là, vẫn bị ta tìm tới.
213 “Di!” Bao gồm cả Huống Thiên Minh bên trong, mọi người đều ngờ vực nhìn khu vực mà Lưu Quang biến mất: Thuấn di phải không?Đúng lúc này, âm thanh Lôi Vệ vang lên trong đầu mọi người:“Mọi người cẩn thận, bên trái cách trăm dặm, với tốc độ rất nhanh bay tới hướng này”.
214 Mọi người đều gật gật đầu, biết ba mươi năm sau này tạm thời an toàn, còn Hồng Quân ba mươi năm sau xuất quan. Khi Hồng Quân xuất quan, Lưu Quang sẽ không còn đáng sợ nữa rồi.
215 “Ha Ha! Thì ra là vậy! Thì ra là vậy!” Thân vận hắc bào, Tần Vũ lúc này đứng trong hư không ngửa đầu cười lớn. “A Ha, Tam đệ. Chuyện gì có thể khiến ngươi cao hứng như vậy?” Lâm Mông tới bên cạnh Tần Vũ ân cần hỏi.
216 Thần thức Tần Vũ dò tra tìm được Tần Tư, lúc này, Tần Tư đang cùng Băng Nghiên hai người đang ở giữa ngọn núi cùng nhau ngồi trên một nhánh cây to dựa sát vào nhau, hai bên ríu rít tâm tình, anh anh em em.
217 “Tiểu Vũ, thật là ngươi!” Liên Ngôn hai mắt nhòa lệ, hai tay run rẩy đưa về phía trước, ôm lấy đầu Tần Vũ, nhẹ nhàng ôm vào trong ngực vuốt ve. Mấy ngàn vạn năm trước, Liên Ngôn đã từng được chiếu cố Tam thái tử mà cảm thấy kiêu hãnh.
218 Sau khi nhìn qua khổ nạn của Liên Ngôn, Tần Vũ đã chuẩn bị trừng phạt đám Bắc Tuấn cả nhóm đã chèn ép ức hiếp thân nhân của mình. Nguyên trước đó, ông là định phất tay trực tiếp hủy diệt luôn thành trì này cho xong chuyện, nhưng cuối cùng thấy Liên gia gia giữ gìn bộ dạng của chính mình, liền cảm thấy đối phó với đám ác nhân này, mức độ trừng phạt như thế tịnh không đủ.
219 Khi đó, tự mình đã lựa chọn Triệu Vân Hưng làm sư phụ dạy ngoại công, khi đó, dưới sự nghiêm khắc của Triệu Vân Hưng, chính mình cũng lại khắc khổ rèn luyện… có thể nói, ban đầu không có Triệu Vân Hưng, tựu không có Tần Vũ hiện tại.
220 “Tần Vũ đã nghĩ xong xuôi hết rồi, nếu như Cổ Bàn bọn họ không cách nào kịp thời đi tới, cùng lắm thì từ Hồng Quân nơi đó lấy mấy cái Hồng Mông linh bảo lại đây, sau đó phá vỡ một cái đi thông đạo lưỡng giới, đưa bọn họ một hơi toàn bộ trở lại Nhân gian giới.