81 Nghe thấy bên trong Tùng Quán có tiếng quát tháo rất lớn, Hải Đường đang giúp đỡ phu nhân chuẩn bị vào cửa liền ngừng lại. Hôm nay quản sự bên nông trang có đến đây, hai người bận rộn nhiều chuyện, đến quá canh hai mới có thể nghỉ ngơi.
82 Hải Đường xoa xoa trán, đêm qua thật lạnh, khi ngủ dậy da đầu tựa như bị đạn pháo oanh tạc mà bùm bùm nổ vang, muốn tập trung một chút cũng không thể.
83 Trên đường trở về, Đô Đô nằm trong lòng ngực của Sở Đình, tiểu tử này đang ngủ, cái miệng nhỏ nhắn khẽ cong lên, quả là một con mèo tham ngủ! Hải Đường đem chuyện ban ngày gặp gỡ Sở Các nói cho Sở Đình nghe.
84 Việc Thành Thụy để mất dấu kẻ kia trong lúc truy đuổi khiến không khí tại Đường Viên trở nên khẩn trương hơn. Người nọ thân thủ lưu loát, võ công cao cường, đối với địa hình Phương phủ lại nắm rõ trong lòng bàn tay, có lẽ hắn không phải là người từ bên ngoài đột nhập vào phủ, nhưng nếu quả thực như vậy thì…liệu có thể là ai đây? Phương Sở Đình suy nghĩ một hồi, đem hết thảy mọi người trong Phương gia đặt vào nghi vấn nhưng vẫn không thể tìm ra một chút manh mối.
85 Những lời nói của Tần di nương khiến Hải Đường nổi lên nghi hoặc trong lòng. Chẳng lẽ những chuyện vừa qua có liên quan đến nàng? Hải Đường trầm ngâm suy nghĩ, nàng cân nhắc từng từ trong lời nói kia, xem rốt cuộc chúng có ý tứ gì, ngay cả khi Nhâm cô gõ cửa phòng nàng cũng không hề hay biết.
86 Buổi tối hôm đó Sở Đình không ghé Đường Viên. Ngày hôm sau Tiểu Cam ra ngoài đem tin tức trở về, bảo rằng tối hôm qua Oánh Tiểu Trúc cực kỳ náo loạn. Sau khi Tô Lam Nhân trở về viện liền phạt tiểu tử Hoằng Giáp chép sách đến tận canh ba vẫn chưa cho phép hắn đi ngủ.
87 “Văn Đình, đường thêu này phải dùng chỉ lớn thì mới nổi bật, ngươi xem, còn có chỗ này…” Sở Đình vào phòng liền trông thấy mẫu thân đang chỉ dạy Văn Đình thêu thùa.
88 Lão phu nhân cho người đến truyền lời, bảo rằng muốn các nàng đến Du Viên một chuyến. Phu nhân cùng Hải Đường đều cảm giác buồn bực, đương lúc bận rộn thế này, lão phu nhân còn gọi các nàng đến làm gì? “Thê tử của Đình Tùng, Hải Đường, mau đến đây ngồi xuống rồi nói.
89 Có Tần Tiểu Ninh giúp đỡ, Hải Đường trốn thoát khỏi đống sổ sách, nàng chỉ cần phụ giúp phu nhân vài việc vặt, nghe qua báo cáo từ Phương quản gia, mỗi ngày đều thoải mái hơn rất nhiều.
90 Người từ trong thôn còn chưa mang tin tức về thì lão gia đã hồi phủ, Ngưng Nhi đến truyền lời, bảo rằng lão gia cho gọi nàng nhanh chóng đến Tùng Quán.
91 Trở về phòng quản sự, Như Sinh nhanh chóng chạy đi pha trà nóng, Hải Đường chà sát đôi bàn tay bị đông cứng vì lạnh, Sở Đình phất tay cho những người khác lui ra ngoài.
92 Hải Đường nhìn theo hướng chỉ của Chu đại nhân liền nhìn thấy bên ngoài có hai người đang đạp tuyết tiến tới, người phía trước mặc áo khoác màu lam, mũ lông thú che phủ gương mặt nhìn không rõ lắm, trên vai hắn còn đọng một lớp tuyết trắng.
93 Hai người đi vào thôn, nhiệt khí trong phòng ập đến, đồng thời với cảm giác ấm áp, Hải Đường càng cảm nhận được không khí lạnh lẽo từ bên ngoài thổi táp vào, loại cảm giác này khiến ngực nàng khó chịu một chút, hai hàm răng đánh bò cạp, Hải Đường không tự chủ xiết chặt áo choàng quanh thân người.
94 Trong phòng mọi người đều yên lặng, thật không ngờ gốc gác của bọn họ là thế, khó trách những người này đối với chuyện của Phương gia lại hiểu biết như vậy, “Công tử, chuyện này có chút kì quái, những người này bình thường đều tìm những hộ không có quan hệ đến quan gia mà xuống tay, tại sao lần này lại chọn Phương gia” “Tướng công, chuyện này phải tính làm sao?”, những người này quả thật không nên chiều theo.
95 Lời này thanh âm không lớn nhưng tất cả mọi người trong phòng đều nghe lọt vào tai, ngay cả Hải Đường vẫn đang núp phía sau ngủ gà ngủ gật cũng nghe được, “Sao? Đình Bách có chuyện gì cao hứng muốn nói với mọi người sao?”, lã phu nhân đang cùng lão gia tán gẫu vui vẻ, khi nghe thấy thanh âm vừa rồi liền lên tiếng hỏi.
96 Tiễn bước đại phu, dàn xếp xong lão phu nhân, những người còn lại đều đi ra đại sảnh, lão gia ngồi ngay ngắn ở giữa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đêm tối bên ngoài cửa, sắc mặt vẫn tái xanh như trước, trong phòng mọi người không dám nói lời nào, ngay cả uống một ngụm trà cũng e dè.
97 Buổi tối mười ngày sau đó, lão gia gọi tất cả mọi người vào đại sảnh tiền viện, mọi người vừa nghe thấy tin ngày liền biết lão gia muốn bàn luận chuyện ra ở riêng, Phương Đình Bách mừng thầm, ngày ấy cùng đại ca thương lượng cả đêm quả nhiên có tác dụng.
98 Tiễn lão phu nhân ra khỏi cửa, mọi người lại tiếp tục ngồi xuống, trong lúc nhất thời cả căn phòng trở nên yên lặng, vài người ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ, cuối cùng Tam lão bá lên tiếng, “Đình Tùng, nếu không…huynh đệ các ngươi cứ thương lượng trước, khi nào tương lượng xong chúng ta lại đến, được không?”, chuyện nhà này đúng là phiền toái, bây giờ chỉ mới là ngày đầu tiên mà đã xảy ra phân tranh, tốt nhất đừng nên xen vào.
99 Bận rộn hơn một tháng, chuyện ra ở riêng cuối cùng cũng đi đến hồi kết, Nhị phu nhân tuy rằng không muốn nhưng vẫn phải để lại một gian cửa tiệm ở chợ phía đông, cuối cùng song phương ngồi lại, các vị thúc bá ra mặt làm chứng phân chia khế đất, khế ước.
100 Phương gia lại khôi phục vẻ yên bình, lòng người trong thôn cũng ổn định, chỉ là mỗi ngày tại Sấu Băng Viện đều có người vội vàng ra ra vào vào để chuyển nhà.