Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Giống Như Một Giấc Mộng Chương 28: Chương 28

Chương trước: Chương 27



Hôm nay, thời tiết rất đẹp. Trên bầu trời trong xanh, ngoài những tia nắng vàng óng còn có những đám mây trắng tinh khôi đang trôi lững lờ. Cảnh thì đẹp mà người thì khiến cho người ta hết lời để nói.

Lâm Kỳ Anh nhìn ngắm phong cảnh, không hề muốn dời mắt qua nhìn người bên cạnh một chút nào. Con bé này thế mà lại nửa lôi kéo nửa uy hiếp cậu đi dạo phố mua sắm với nó. Mà ai bảo bây giờ cậu vẫn đang là nam làm chi, không trả tiền cho nó thì không phải phép. Ôi, tiền của cậu lao lực kiếm được a!

Kỳ Anh đang vô cùng đau lòng quét thẻ trả tiền cho đống quần áo Tử Đằng vừa mới mua thì lại xuất hiện một việc khiến cậu còn đau đầu hơn nữa. Bên kia, Bạch tiểu công chúa đang cùng một người phụ nữ quyến rũ đôi co.

Cậu xoa bóp thái dương của mình, từ từ đi đến xem tình hình.

“Cái này rõ ràng là tôi nhìn thấy trước. Mà nữa, phụ nữ già như cô đeo lên không sợ làm hỏng khí chất của nó à?” Bạch Tử Đằng nhếch khóe môi mỉa mai nói. Đúng là cái vị trước mặt này có lớn tuổi hơn nhưng vẫn là phụ nữ đang độ tuổi quyến rũ, nào có như bà già chứ?

“Cô!” Người phụ nữ xinh đẹp suýt thì tức giận đến ói máu. Người ta vẫn hay xưng tụng cô là đại mỹ nữ mãi mãi không già, hôm nay lại bị một con nhóc miệng còn hôi sữa khinh thường bảo như bà già. Như vậy thì có ai mà nuốt trôi cho nổi cơ chứ? “Hừ! Con nhóc như cô ỷ vào có tiền, có chút tư sắc, có đàn ông nhà giàu bao nuôi mà lên mặt dạy đời người khác sao? Sao không về nhà nhìn lại bộ dạng phá tiền phá của của bản thân đi rồi hãy chê bai người khác!”

Cô ta ngay lập tức phản bác lại làm cho Tử Đằng nghẹn đến đỏ bừng cả mặt. Nói cô ỷ lại tiền của ba, ỷ lại có chút sắc đẹp, ỷ lại có đàn ông bao nuôi sao? “Cô nghĩ cô tốt hơn tôi sao? Nhìn bộ dạng là biết ngay chẳng phải là loại tốt đẹp gì rồi. Tôi và hôn phu tương lai của mình đi mua đồ thì ảnh hưởng đến việc cô quyến rũ đàn ông hả? Tôi nghĩ cô mới là kẻ dựa vào đàn ông bao nuôi thì có! Đồ bụng ta suy bụng người! Không khác gì hồ ly tinh là bao cả còn dám nói tôi?”

Bây giờ là đến cô gái kia tím mặt tức giận. Hai người cũng từ đó mà mắng nhau không ngừng nghỉ, hoàn toàn quên béng việc giành giật đồ vật muốn mua…

Người xung quanh cũng vây lại xem nhưng thấy hai nàng tiểu thư đang mắng nhau để tranh giành đồ vật thì cũng thức thời không xen vào. Có trời mới biết mấy nàng mà ghét ngươi thì ngươi sẽ phải sống như thế nào đâu.

Mà Lâm Kỳ Anh cũng không rảnh rỗi lại xuất tiền ra mua cái thứ chỉ có thể trưng này. Ai muốn thì tự người đó mua, cậu trả hết 2/3 số đồ mà Bạch Tử Đằng mua là đã vượt định mức chi tiêu ba tháng tự cấp của bản thân rồi.

Thật là rảnh rỗi mà! Cho dù cậu sẽ không cưới cô bé này mà chỉ muốn đền bù trước thì đền như vậy là quá nhiều rồi.

Lâm Kỳ Anh không quan tâm đứng một bên xem hai người đấu khẩu, thuận tiện xem chút thư đồ khiến hai vị tiểu thư tao nhã này lộ bản chất… Không ngờ, khi vừa nhìn thấy, cậu cũng có chút thất thần. Thứ đồ này… quả thật không phải cứ muốn là mua được đâu.

Bên trong tấm kính là một chiếc vòng cổ vô cùng tinh xảo xinh đẹp. Bên trên nó đính những viên kim cương tím rất nhỏ nhưng có khá nhiều. Mà thứ làm nên giá trị ngất trời cho thứ trang sức này chính là những viên kim cương đó. Phải nói là loại này vô cùng hiếm thấy, giá trị rất lớn, không phải muốn là có được.

Lâm Kỳ Anh lắc đầu, rảnh rỗi như vậy đi tranh giành đồ, sao lại không dùng thời gian đó để học hành cho tốt? Cậu mất bao nhiêu là thời gian để học, để có ngày hôm nay và để xây dựng tương lai, vì sao những người có nhà cao cửa rộng lại không bao giờ muốn nghĩ đến? Tin chắc rằng bản thân đi đâu cũng vẫn sống tốt sao? Thật là ngu ngốc! Nếu không có cha mẹ giàu có thì sẽ sống nổi sao?

Cậu mãi oán trách người khác mà không nghĩ đến phía sau mình có một người đã đứng từ lâu. Người này có khí chất thanh lịch nhưng lạnh lùng khiến cho người khác không dám lại gần. Anh cao cao tại thượng như vậy lại chỉ đang nhìn cậu một cách chăm chú. Cho đến khi Kỳ Anh quay lại thì mới giật mình nhận ra anh ta.

“Lâm Kỳ Anh?” Anh ta không rõ ràng hỏi. Dù gì trước đây gặp nhau cũng quá lâu rồi, còn nhớ được gương mặt đã là rất tài giỏi. Hơn nữa, một ngày anh ta gặp chắc cũng không dưới vài trăm người, muốn nhớ kỹ một gương mặt chỉ gặp lần đầu cách tận mấy năm là vô cùng khó khăn. Nhưng mà chắc tại ấn tượng ban đầu sâu sắc quá nên…

“Hoắc Tĩnh Long?” Cậu kinh ngạc hỏi. (Du: Còn ai nhớ anh này không? Lâu lắm mới cho lên sàn, ahihi :3)

Đã mấy năm rồi, người ta từ vùng quê hẻo lánh đó trở lại thành phố làm giám đốc ăn ngon mặc đẹp cũng phải thôi. Nhưng không ngờ lại xuất hiện ở chỗ này. Lại còn nhận ra được cậu, như vậy cũng là quá tài giỏi rồi.

Mặc kệ hai nữ nhân vẫn không ngừng mắng nhau đến nỗi mất cả phong thái, cậu cùng anh ta ra một góc đứng nói chuyện. Anh ta cùng cậu đều là bị bức ép đi đến nơi phá tiền này quả thật cũng vô cùng bi ai. Cho nên trong chốc lát, cậu có cảm giác đồng bệnh tương liên với anh ta.

Hai người nói chuyện về việc làm ăn ngay giữa chốn đông người mà chẳng thèm suy nghĩ gì. Mà dù sao cũng chỉ là truyền đạt một ít kinh nghiệm mà thôi. Anh ta không quan tâm, cậu bận tâm làm gì? Nhưng mà tại sao anh ta không cố kỵ cậu không quen thân với anh ta mà lại truyền đạt kinh nghiệm quý báu như vậy với cậu làm gì? Cậu hình như cũng có chút không dám tin rồi.

Nhưng mà nói chuyện được nửa chừng, hai người kia mắng nhau đã rồi đột nhiên nhớ đến nam nhân đi cùng mình, muốn đem ra so sánh. Không ngờ hai tên nam nhân này lại nói chuyện với nhau hợp ý như thế, bỏ mặc hai người lửa giận cháy hừng hực.

“Kỳ Anh ca ca!” Bạch Tử Đằng la lên. Không thấy cô đôi co với người ta hay sao mà cái vị hôn phu này lại không bận tâm, thậm chí còn nhàn nhã nói chuyện với đàn ông của kẻ địch như vậy?

“À, có chuyện gì nữa vậy công chúa nhỏ?” Kỳ Anh hồi phục tinh thần từ tiếng nói bực bội kia, ngơ ngác hỏi một tiếng.

“Anh còn có thể ung dung đi trò chuyện như vậy sao? Anh không bênh vực cho em được một chút sao?” Con bé uất ức hỏi lại cậu. Aiz, chuyện của nữ nhân khi nào thì đến lượt cậu xen vào đây?

“Là anh không đúng! Thôi chúng ta về đi. Anh không có đủ tiền mua sợi dây chuyền đó cho em đâu. Nếu muốn mua thì em có thể tự bỏ tiền túi ra mua.” Lâm Kỳ Anh xoa huyệt thái dương, đau đầu nói.

“Anh chính là không có chút tâm ý nào với em có phải không? Sợi dây chuyền đó em phải có bằng được. Cứ xem như đó là vật đính ước của chúng ta không được sao anh?” Con bé nũng nịu sà vào trong ngực cậu mà làm nũng.

Gân xanh của cậu nổi lên đầy trán: “Đúng là tiểu thư nhà giàu mà. Em chẳng lẽ chỉ thích những vật đính ước đắt tiền như vậy sao? Cho dù anh có thể làm ra tiền trong tương lai đi chăng nữa, cứ như vậy chẳng phải em cũng có khả năng tiêu xài toàn bộ sao? Anh không muốn có một cô vợ ăn không ngồi rồi chỉ biết phung phí tiền. Nếu em thực sự muốn kết hôn cùng anh thì hãy kiếm một vạn đầu tiên đưa đến trước mặt anh rồi nói sau.”

Lâm Kỳ Anh tức giận nói xong liền xoay người đi, để lại Bạch Tử Đằng không cam tâm cắn răng dậm chân. Mà người phụ nữ bên kia cũng không bỏ qua cơ hội này, ngay lập tức bỏ đá xuống giếng: “Ai da, tiểu nha đầu! Xem ra người ta cũng hết kiên nhẫn với cô rồi kìa. Không nhanh chân chạy theo xin xỏ, cẩn thận bị bỏ rơi đó nha!”

“Cô! Xú nữ nhân!” Bạch tiểu công chúa phẫn hận mắng một câu rồi cũng bỏ đi.

Hoắc Tĩnh Long nhìn từ đầu đến cuối sự việc cũng không nhịn được cất tiếng: “Nguyệt Hoa, việc gì phải tranh chấp với một hài tử chứ. Như vậy bản thân cũng không lớn hơn hài tử bao nhiêu đâu.”

Anh nói vậy nhất thời khiến cho cô gái kia uất ức không thôi. Nhìn người khác không vui, cô hả hê một chút cũng không được sao? Nhưng mà nhìn lại thấy anh đi được một đoạn khá xa rồi, cô cũng đành cắn răng đuổi theo.

Đám đông chậm rãi tản ra. Dù gì chuyện ở đời cái không thiếu nhất chính là thị phi. Mà đám người thích xem thị phi tự nhiên cũng không phải là ít.

Chương 29

Lâm Anh ngồi trong văn phòng công ty của mình, nhìn thẳng vào cô thư ký: “Hoắc tiên sinh chủ động muốn hợp tác với chúng ta? Tại sao?”

“Tôi không rõ ạ. Tôi xin phép.” Cô thư ký rất nghiêm túc trả lời, sau đó đi về bàn làm việc bên ngoài.

Trước khi cô thư ký đi ra ngoài, cô ấy còn nhắn lại với Lâm Anh: “Ngài Hoắc còn muốn tôi chuyển lời hẹn giám đốc cùng ăn trưa tại Thần Cảnh lúc 11h trưa ngày mai.”

Vì thế không thể nghi ngờ việc Lâm Kỳ Anh sẽ phải dùng bộ dạng nữ nhân để thu xếp thời gian quý báu của bản thân đi ăn trưa với vị tiên sinh họ Hoắc kia. Quả thật là biết hành hạ người ta mà!

Hôm sau, thời tiết rất là đẹp cho nên người ra đường không hề ít, dẫn đến có rất nhiều nơi ùn tắc giao thông nghiêm trọng trong giờ cao điểm. Do đó, hành trình của Lâm Kỳ Anh từ trường đại học đến nhà trọ nào đó thay trang phục nữ rồi lại từ nhà trọ đến Thần Cảnh là vô cùng gian nan. Đến được nơi thì đã trễ hẹn nửa tiếng đồng hồ rồi.

Lâm Anh cất tiếng xin lỗi Hoắc Tĩnh Long vì đã đến trễ. Anh ta không tỏ vẻ bực bội cho lắm mà còn điềm đạm mời cô ngồi xuống nên cô cũng không câu nệ nữa.

“Hoắc tiên sinh, thật ra tôi vô cùng muốn biết tại sao ngài lại muốn hợp tác cùng một công ty không có mấy tiếng tăm như chúng tôi.” Sau một hồi vòng vô khách sáo, cuối cùng cô cũng đi vào vấn đề chính.

Hoắc Tĩnh Long nghe vậy cũng chỉ chậm rãi thưởng thức ly rượu vang bên cạnh, sau đó mới mỉm cười với cô: “Tôi phát hiện ra công ty của cô hoạt động rất xuất sắc và rất có tiềm năng trong tương lai nên tôi muốn thử hợp tác một phen.”

Lâm Anh bây giờ mới quan sát tỉ mỉ phòng riêng này, cô còn lưu tâm nhìn ngắm mấy chậu cây cảnh, làm như lơ đãng hỏi: “Vậy ngài đây nghĩ chúng ta có thể hợp tác về phương diện nào đây trong khi ngài làm du lịch còn chúng tôi lại làm thương mại?”

“Đúng vậy, chúng ta sẽ phát huy chính sở trường của mỗi bên. Cô vẫn làm thương mại và tôi vẫn làm du lịch. Sẽ chẳng có vấn đề mâu thuẫn nào ở đây cả. Cô cũng biết làm du lịch sẽ vô cùng tốn kém về mặt vật tư. Tôi muốn công ty cô cung cấp cho chúng tôi.” Anh ta nhẹ nhàng phân tích.

“Cái này đối với chúng tôi dường như rất tốt, còn đối với bên ngài có vẻ như không có lợi đâu. Phía chúng tôi chưa mở rộng đến mức có thể sản xuất ra tất cả những vật tư ngài cần. Như vậy, buôn bán qua tay chúng tôi, ngài sẽ phải tốn thêm một khoản không nhỏ cho chúng tôi. Điều này rõ ràng phức tạp và tốn kém hơn nhiều khi mua trực tiếp từ nơi sản xuất. Vả lại, bên chúng tôi rất hiếm khi bán sỉ.” Càng nghĩ thì Lâm Anh càng nghi hoặc nhiều hơn nên cô nhất quyết thẳng thắn, đỡ phải tốn tâm tư suy đoán điều anh ta nghĩ trong lòng.

“Cái đó tôi tất nhiên có tìm hiểu qua. Tôi cũng biết cô đang có ý định lấn sang lĩnh vực sản xuất, mà tôi thì muốn giảm bớt tiền đầu tư mua nguyên vật liệu. Cô giúp tôi làm giảm chi phí trong khi tôi giúp cô mở rộng ngành và quảng bá sản phẩm. Tôi thấy như vậy là rất ổn thỏa rồi.” Hoắc Tĩnh Long đan xen mười ngón tay vào nhau, chăm chú quan sát sự biến hóa trên gương mặt cô gái trẻ đối diện.

“Tôi vẫn cảm thấy bên phía chúng tôi vô cùng có lợi nhưng lợi ích phía bên ngài lại không được đảm bảo cho lắm.” Lâm Anh thực đau đầu. Anh ta từ đầu đến cuối vẫn không hề nói ra mục đích thật sự. Rõ ràng anh ta không chỉ muốn hợp tác một cách bình thường. Ai cũng biết người làm kinh doanh bao giờ cũng chỉ nghĩ đến lợi ích của mình mà không tỏ ra từ bi giúp đỡ người khác như thế này. Như vậy, chuyện chỉ lợi người nhưng chưa chắc lợi mình này chỉ là cái cớ cho một mục đích khác?

“Đúng vậy, bây giờ tôi chính là muốn bán cho cô một cái nhân tình, sau này cô giúp tôi giải quyết một việc. Việc đó sau này tôi sẽ nói với cô khi đến đúng dịp. Cô cứ yên tâm, việc này không tổn hại đến lợi ích của cô bao nhiêu đâu.”

Hoắc Tĩnh Long thâm thúy nhìn cô. Dường như những nghi vấn và suy nghĩ trong đầu cô đều bị anh ta nhìn thấu hết vậy. Cảm giác này tương đối khiến người ta khó chịu. Tuy nhiên mục đích thật sự anh ta đã nói ra, còn có đảm bảo thì cô sẽ không để cho miếng ăn từ trên trời rơi xuống này bay đi mất. Do đó, hai người đi đến quyết định hợp tác cùng có lợi.

Sau đó, Lâm Anh đi vào phòng vệ sinh để xốc lại tinh thần một chút. Hoắc Tĩnh Long ngồi trong phòng riêng nhàn nhã ung dung nhấp một ngụm rượu. Đúng lúc đó, điện thoại của cô để trên bàn thông báo có cuộc gọi đến, anh ta thấy cô còn chưa quay lại nên tiện tay cầm lên xem thử một chút. Không ngờ khi nhìn thấy dãy số và cái tên hiển thị trên đó, anh ngây người một chút. Rồi như giật mình, anh tiện tay tắt nguồn, không dấu vết đặt lại vị trí cũ.

Lâm Anh quay lại, hai người cùng ăn hết bữa trưa tiện thể bàn luận một số vấn đề vặt vãnh cần lưu ý trong việc hợp tác. Khi ra về, Hoắc Tĩnh Long tỏ ý muốn đưa cô về nhưng mà làm sao cô có thể đồng ý cho được? Cô khéo léo từ chối rồi bắt taxi chạy trối chết về nhà trọ, thay quần áo đến tập đoàn họ Lâm để làm việc.

Chỉ có Hoắc Tĩnh Long đứng ở đó nhìn bóng lưng cô lên xe rồi rời đi, trong lòng suy nghĩ: ‘Chuyện này rốt cuộc là như thế nào, tôi sẽ tra rõ cho bằng được, cô gái!’ Sau đó anh đi lấy xe, tự mình trở về.

Mà lúc này, tại Anh quốc xinh đẹp.

Hoàng Khánh vừa mở mail mới nhận được của cấp dưới phụ trách báo cáo tình hình bên Trung quốc, anh đã không nhịn được muốn mắng người. Cái gì mà ăn mặc trang điểm xinh đẹp đi ăn trưa với một gã đàn ông hơn ba mươi tuổi ở Thần Cảnh chứ? Thật là làm anh tức chết!

Cô ở bên Trung quốc làm những gì, anh đều biết hết. Chuyện cô làm giả chúng minh thư để thành lập công ty riêng, anh biết. Anh thậm chí còn cố hết sức giúp đỡ cô. Bao năm qua, anh đã suy nghĩ rất nhiều về ý định trả thù của cô. Ngoài Đổng Huyền Phong dường như không có tội và còn có hệ số nguy hiểm cao khi trả thù có thể bỏ qua ra thì những người còn lại đều đáng bị trừng trị. Anh cũng định giúp cô làm cho họ gặp gian nan trong một khoảng thời gian dài. Cho nên anh vẫn luôn đứng đằng sau ủng hộ và giúp cô, còn kín đáo ủy thác những công ty dưới quyền hợp tác với cô trong thời gian đầu khi căn cơ của cô còn chưa vững.

Nhưng mà cái anh không ngờ nhất là dù cho những năm học ở Trung quốc anh đã dốc sức như thế nào để cô nói ra giới tính thật của mình với anh thì cô cũng không tình nguyện. Vậy mà bây giờ cô dùng bộ dạng anh muốn nhìn thấy ở cô nhất đi hẹn hò với một ông chú hơn cô đến hơn mười tuổi?

(Du: Xin lỗi anh chứ người ta còn đang trong độ tuổi phong độ đẹp trai ngời ngời, anh gọi người ta là ông chú thì hình như không được thỏa đáng cho lắm…

Hoàng Khánh: Tôi còn chưa trừng trị cô tội cho tôi ít đất diễn, đã thế còn qua loa tùy tiện đấy! Bây giờ cô muốn chết lắm phải không?

Du: Dạ em không dám nữa!!!)

Hừ! Như vậy anh đành phải tự thân xuất mã rồi. Làm sao có thể để công sức của chính mình bồi dưỡng ra rồi dâng cho người khác hưởng được? Anh thật không dám làm cái việc may giá y cho người khác như vậy đâu! Họ Đường bên này cần xử lý càng nhanh càng tốt, thời gian đã quá lâu rồi.

Từ trước đến giờ hai anh em nhà họ Đường này vẫn luôn chèn ép anh khắp nơi. Muốn anh danh chính ngôn thuận cưới Đường Uyên Nhi về làm vợ sao? Cô ta có tích đức thêm 3 kiếp nữa thì anh cũng chẳng thèm quan tâm đâu. Huống hồ một con người không có chút phúc đức nào như cô ta mà thức sự làm được điều đó sao?

Cho nên vào 2 năm sau, khi mà Lâm Kỳ Anh tốt nghiệp đại học với bằng xuất sắc, Hoàng Khánh đường đường chính chính trở lại không chút lo nghĩ. Bởi vì 2 người Đường Lăng – Đường Uyên Nhi đã bị anh giải quyết sạch sẽ, từ nay về sau mất đi tư cách cùng anh đối địch. Họ Đường tuyên bố phá sản, Đường Lăng mắc vào tù tội. Anh tin tưởng Đường Uyên Nhi cho dù có hận anh đi chăng nữa thì cũng không có khả năng làm được gì anh hay Lâm Kỳ Anh cả. Cô ta đã bị điên và đang ở trong bệnh viện tâm thần tốt nhất Anh quốc do anh đặc biệt hảo tâm sắp xếp cho cô ta.

Anh thu được tập đoàn nhà họ Đường vào trong tay, cũng thoát khỏi sự khống chế của Hoàng Dịch Khang. Hôn ước đã bị hủy đi, mà lão cha của anh cũng trở thành một người hữu danh vô thực ở trong tập đoàn họ Hoàng. Và người đang chân chính nắm giữ cả nhà họ Hoàng chính là anh.

Bây giờ ở bên cạnh anh đã không còn ai có thể cản đường được nữa. Do đó, xuất phát về Trung quốc, một lần nữa tham gia vào kế hoạch và cuộc đời của cô chính là kế hoạch của anh. Vận mệnh của anh, chỉ có thể do bản thân anh nắm giữ!

(*)Thấy nam chính hiền lành ghê chưa? Chị ấy chưa kịp đụng mặt tình địch thì anh đã đem tình địch của chị giải quyết đẹp, không cho chỉ có cơ hội ghen luôn :3

Loading...

Xem tiếp: Chương 29

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Thứ Nữ Công Lược

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 750


Canh Mạnh Bà

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 40


Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 255


Nhiệt Phong

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 14


Cặp Đôi Hoàn Hảo

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 61