1061
1062
1063
1064
1065
1066
1067
1068
1069
1070
1071
1072 Đông Hoang, ở phía đông đại địa, bởi vì nhiều rừng hoang đầm lớn mà nổi danh. Địa vực vô cương, mênh mông không biết bao nhiêu vạn dặm, người thường đi trăm ngàn đời đều không đến được cuối.
1073 Diệp Phàm không để ý đến những lời nghị luận này, âm thầm đánh giá, trong lòng không thể không chấn động, tuyệt đối không phải người thường. Người này tu vi cực kỳ khủng bố, nhìn như bình thản kỳ thật đã dung nhập vào trong hư không.
1074 Nhóm đại quân thứ nhất dưới tay Thần Thành bị diệt toàn bộ khi vừa tiến vào Nam Vực quả thật khiến người ta khiếp sợ. Đám người trên đảo đều há mồm cứng lưỡi, sau một hồi lâu không nói nên lời.
1075 - Trong đó một người là Cơ Tử, không phải nói hắn cùng Lý Khinh Chu, Tử Y Hầu đều là nhân tài mới xuất hiện của Nam Vực sao, sao dám vô lễ như thế. Cho dù Hạo Nguyệt Thần Vương đến cũng không dám kiêu ngạo như vậy hả.
1076 Nhưng Diêu Quang Vương vẫn không ứng chiến, lắc đầu nói: - Ta cùng ngươi không nhận thức, cũng không ân oán, vì sao phải động thủ? - Luận bàn mà thôi.
1077
1078
1079
1080