Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Gặp Phải Giáo Sư Độc Miệng Chương 38: Chương 38

Chương trước: Chương 37: Chương 37



Editor: Trà Đá.

Lời nói của Mễ Khả cứ quanh quẩn ở bên tai cô, mà lòng lại đau như dao cắt. Cô biết rõ duyện phận của cô và anh đã không thể tiếp tục được nữa.

Ở bên ngoài là sự yên tĩnh đến đáng sợ, tay chân Mục Tiểu Tuệ lạnh như băng ngồi ở trước bậc thang trước cửa nhà, sương lạnh theo màn đêm rớt xuống tầng tầng lớp lớp, cô mở lòng bàn tay ra ngưng mắt nhìn đường tình cảm rối rắm của mình. Tình cảm của cô không bị thua dưới ước mơ của Tô Dịch; không bị thua từ mọi ngăn trở của mẹ Tô; càng không bị thua bởi phản bội.

Cô bị thua chính mình, trái tim hèn mọn yếu đuối kia cho dù có đau đớn đến cách mấy cũng không còn dũng khí đứng bên cạnh anh nữa.

Rạng sáng ngày thứ ba, quan tài của bà nội được đưa đến nhà tang lễ, Mục Tiểu Tuệ đầu quấn khăn trắng đưa tiễn bà nội, trên đường đi vò nát áo liệm của bà nội, hai mắt bà nội nhắm chặt sẽ không bao giờ mở ra nữa. Tầm mắt cô đã sớm mơ hồ, cô cầm lấy tay bà nội, khí lạnh thấm vào tận đáy lòng cô, những người đi đường ban đêm đều sợ, đến thời điểm cuối cùng cũng không còn bất kỳ sợ hãi nào nữa, tất cả đều tràn đầy sự than khóc không thôi.

Tô Dịch tiến lên lôi cô trở lại, nhân viên nhà tang lễ đẩy quan tài của bà nội Mục vào lò thiêu, một người ở phía bên hét to: “Con cháu hành lễ!”

Mục Tiểu Tuệ nằm trên nền gạch khóc không thành tiếng, cả cơ thể không ngừng run rẩy, lúc đó bên tay phải là cô Mục Sương khóc nức nở, đột nhiên tựa vào vai cô rồi nhắm hai mắt lại. Tay chân cô luống cuống, Tô Dịch tỉnh táo tiến lên đặt cô Mục Sương nằm xuống, anh dùng ngón tay nhéo ở nhân trung, thì cô của Mục Tiểu Tuệ mới từ từ tỉnh lại.

Mẹ Mục thấy tình hình của Mục Sương không tốt lắm, nên nói Mục Sương về nhà trước, không cần tham gia tang lễ, nhưng Mục Sương kiên quyết, chảy nước mắt nói đây là chuyện cuối cùng có thể làm cho mẹ.

Nghĩa trang tiêu điều hoang vắng, sau khi lấp mộ xong thì tất cả người nhà họ Mục lập tức chỉnh tề ngay ngắn quỳ gối trước mộ, ngay cả Tô Dịch cũng không ngoại lệ, từ nghĩa trang về đến nhà họ Mục thì cô đã không chợp mắt hai đêm rồi.

Gian phòng quen thuộc, nhưng ngay cả cái giường cũng không thấy đâu, theo tập tục sau khi bà nội Mục qua đời thì ngày đó phải mang giường vào rừng trúc sau nhà để đốt. Tủ quần áo cổ xưa khắc hoa mơ hồ có thể ngửi thấy được mùi hoa thơm, trên cái bàn gỗ lim là bức hình trắng đen rất quen thuộc.

Cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt đang cười trong tấm hình, trong đầu nhớ lại tất cả những yêu thương mà bà nội đã dành cho cô.

Bầu trời vẫn bị những đám mây đen che lấp không hề thấy ánh sáng, Mục Tiểu Tuệ co rúc ở ghế salon trên tầng ba, nhìn chằm chằm vào cửa phòng ngủ của Mục Vũ đang đóng chặt, cô muốn nói rõ ràng quyết định của mình với Tô Dịch, nhưng cuối cùng lại không thể nói ra. Cô không bỏ được, chỉ cần suy nghĩ một chút thôi là lồng ngực đã đau đớn đến nổi hít thở không thông.

Một đêm ngủ hỗn loạn, trong mơ là khuôn mặt của bà nội Mục đang khóc lóc oán giận, chất vấn cô không biết bao nhiêu lần: “Tại sao con không về sớm? Tại sao? Tại sao?”

Mục Tiểu Tuệ bị tiếng còi xe hơi đánh thức, lúc dậy thì phát hiên bên gối đã ướt một mảng, bên má cũng lạnh lẽo, cô ngồi dậy kéo màn cửa sổ ra đã thấy xe của Tô Dịch đã vòng qua rừng trúc chạy về nơi xa. Trong đầu cô trống rỗng, không kịp mang giày nữa lập tức chạy xuống dưới nhà, quay đàu chạy tắt qua rừng trúc đuổi theo anh.

Cô bị những

Loading...

Xem tiếp: Chương 39: Chương 39

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Bến Xe

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 19


Bán Lộ Phu Phu

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 59



Si Quỷ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 15