121 Cố Hải biết Thuận Hòa đường là của Thẩm gia, nhưng hắn cũng không biết đây không phải là lần đầu tiên Cố Thập Bát Nương gặp Thẩm An Lâm trong kiếp này.
122 “. . Chúng ta chỉ cùng hắn có một lần, về sau cũng không dẫn hắn đi nữa. . ”
Hán tử Xuân Tam quần áo thô sơ đứng bên trong Thuận Hòa đường, cẩn trọng nói, từ đầu đến cuối đều nghe thấy tiếng khóc của Linh Bảo không ngừng, trong lòng lại càng nôn nóng bất an.
123 Đã qua nhiều ngày tin tức Linh Nguyên truyền đến càng ít.
“…Ruộng muối của lão bản kia vì đủ người, lại bán qua cho người khác, họ đi thành hai hướng một đi kinh thành, một đi Tây Bắc.
124 Cố Hải cứ như vậy vào thư viện Vân Mộng, trở thành đệ tử thứ mười một đầu tiên trong năm sáu năm nay của đại nho Lí Kiến Chu, trong lòng hắn và Cố Ngư đều rõ ràng, hết thảy chuyện này không phải do thiệp của Hoàng Thế Anh sai người đưa đến có thể làm được.
125 Nhìn tiểu cô nương đang đứng trước mặt này, tâm tình Cố Trường Xuân có chút phức tạp.
Trải qua mười mấy năm nay, một nhà họ không tiếng tăm gì trong gia tộc, mà thời điểm mọi người biết đến, cũng chỉ cảm thấy thật buồn cười, nhưng càng về sau chuyện cười như vậy theo thời gian biến mất đi.
126 Cố Bảo Tuyền bị trúng độc thiềm, chỉ cần có người nhắc lại, phần lớn mọi người đều thập phần buồn cười, cho rằng đó chính là báo ứng.
Mùa đông lạnh như vậy làm sao đột nhiên lại có Thiềm Thừ, hơn nữa lại nhiều nọc độc Thiềm Thừ như vậy? Có thể là ông trời trừng phạt Cố Bảo Tuyền quỷ phong lưu trêu hoa ghẹo nguyệt này.
127 Cố Thập Bát Nương cười, gật đầu nói: “Thật đúng mà, nhân vật như đại thiếu gia, để cho ngươi mở miệng bàn chuyện làm ăn trao đổi, thì thật có lỗi. ”
“Cho nên ta nhất định phải tạ ơn.
128 Thẩm An Lâm ở chỗ Tam lão gia không bao lâu, lí do vì Tam lão gia đã muốn ngủ, nhưng thật ra thứ nhất cuộc nói chuyện ngắt quãng râu ông nọ cắm cằm bà kia, thứ hai là Thẩm An Lâm cảm thấy giữa phụ tử bọn họ cũng không có gì để nói.
129 Đối với việc Thẩm gia tới cửa cầu hôn, trong lòng Cố Thập Bát Nương đã có chuẩn bị.
Mặc dù cửa hôn sự không phải do Cố Nhạc Sơn mở miệng thương nghị như kiếp trước, nhưng nhìn thấy nhiều việc sau khi nàng sống lại cũng phát sinh giống như trong dự liệu, nếu vận mệnh đã có cửa hôn sự này, nói như vậy đời này coi như mình không đề cập đến, thì vận mệnh cũng sẽ diễn ra như vậy.
130 Tào thị từng gặp mặt Thẩm Tam lão gia hai lần, nhưng cho đến bây giờ cũng chưa từng gặp người nhà của hắn bao giờ, vào thời điểm quan hệ của Thẩm Tam lão gia cùng Cố Nhạc Vân tốt nhất, nàng có mang nên đi lại bất tiện d.
131 “Ngươi nói xem bà ta sẽ thật sự đi tố chúng ta sao?” Chờ đám người Thẩm Tam phu nhân vừa đi, mẫu tử bọn họ cũng đã bình tâm lại, Tào thị rốt cục không nhịn được hỏi.
132 “Sư phụ. . ” Cố Thập Bát Nương bật thốt.
Lưu Công che miệng, cố kìm chế cơn ho khan, trợn mắt nhìn nàng.
“Lão bá. ” Cố Thập Bát Nương đổi giọng bước nhanh đến trước mặt hắn, “Người trở lại thật đúng lúc, để Bành tiên sinh bắt mạch cho người…”
Qua cơn ho han, Lưu Công hướng Cố Thập Bát Nương khoát tay.
133 Nữ tử sĩ tộc dấn thân vào làm thợ thủ công, đang là tâm điểm tại Kiến Khang, nhất là khi nữ tử này lại là muội muội của tân giải nguyên Cố Hải, càng khiến cho người khác chú ý.
134 “Có việc gì hốt hoảng như vậy. ” Lưu Công hừ một tiếng, nhìn về phía nàng, “Ngươi thật là muốn ăn đòn. ”
Tuy là lời nói như vậy, nhưng thật sự đối mặt với cái chết, nghĩ đến sau này sẽ không còn được gặp lại người này, loại cảm giác đó thật khó nói.
135 Trong lòng Cố Thập Bát Nương chấn động “Cố Ngư!”, xem ra số mạng vẫn dựa theo quỹ tích của nó mà đi.
Bất quá, Cố Thập Bát Nương nàng chỉ để ý vận mệnh người nhà, về phần người khác, cũng không có ý định đi thay đổi.
136 Tiếng cười dứt, thần sắc Tín Triều Dương không thay đổi, hạ mắt tự mình rót rượu.
“Hảo, đa tạ khúc nhạc của Đại thiếu gia. ” Cố Thập Bát Nương khôi phục vẻ mặt như thường, đứng dậy thi lễ.
137 Người gác cổng mang thiệp vào, không lâu lắm, đã có người mời bọn họ vào.
“Tồn chi, chúng ta như vậy có thích hợp không?” Một người trong đó nghĩ đến vị nội các Hồ đại nhân cũng đang ở đây, bây giờ mọi người đang bàn tán xôn xao, trong lòng thủy chung có chút thấp thỏm.
138 Văn quận vương quả nhiên đại diện hoàng đế tới, hắn nói mấy lời đệm lời ít ý nhiều bảo mọi người cứ thoải mái, vị thủ phụ Chu đại nhân ở giữa tâm điểm của bão táp không lên tiếng, bữa tiệc chính thức khai mạc.
139 Kiếp trước Cố Thập Bát Nương chỉ là một phụ nhân trong nhà, cũng như những phụ nhân khác thì trừ cha mẹ chồng và trượng phu thì không biết gì, nhưng đúng như Cố Hải nói, chuyện đại sự chấn động cả nước thì nàng vẫn biết, dù sao quốc tang, tân hoàng lên ngôi, khoa thi, Trạng nguyên vân vân thì nhà nhà cũng phải tham dự theo nghi thức.
140 Tào thị đến Hưng Long tự dâng hương vào ngày mười lăm mỗi tháng định kì, cũng là ngày duy nhất Cố Thập Bát Nương vào nơi này.
“Thập Bát Nương, ngươi đi phòng khách nghỉ ngơi chút đi.