1 Anson Lorenzo ngồi ở trên sô pha, nhìn ánh nắng xuyên qua bóng cây dày đặc mà có nét thú vị bên ngoài cửa sổ sát đất, lộ ra biểu tình biếng nhác mà hưởng thụ.
2 Cậu kéo một chiếc ghế dựa qua, ngồi xuống đối diện với Anson, thế nhưng họng súng thủy chung không thay đổi phương hướng.
“Tôi hôm nay không mang vũ khí gì đến đây.
3 Chu Trù khẽ hừ một tiếng.
Anson đem một món đồ hình cúc áo đặt ở trước mặt Chu Trù, “Bởi vì tôi không thể nói, cho nên cậu chỉ có thể tự mình đi nghe thôi.
4 Gân xanh trên trán Charles nảy thình thịch, sớm biết cái tên Anson này sẽ lột xuống một tầng da của mình, nhưng nhà Lorenzo lại hoàn toàn không thể đắc tội được, “Anh muốn phần lợi tức bao nhiêu? 25%? Đây đã là cao nhất rồi.
5 “Chúng ta đi đâu?” Chu Trù thong dong hỏi.
“Daniel Boulud, tôi vẫn luôn muốn đưa em đi nếm thử món trứng cá muối ở chỗ đó. ” Ngón tay Anson vuốt qua tóc mái của Chu Trù, người kia liền tựa như thấy ôn dịch mà né ra.
6 Chu Trù dựa vào tường, duỗi ngón tay đặt trên nơ cổ của mình, ngộ nhỡ có người hỏi cậu sao lại trốn ở hành lang, cậu cũng có cái cớ nói bản thân đang chỉnh lý y phục.
7 Một năm sau, sân bay quốc tế, một người trẻ tuổi tuấn dật đang đi ra đại sảnh sân bay. Trên mặt cậu đeo một cặp kính râm màu mực, tuy rằng không nhìn thấy đôi mắt, thế nhưng từ cái mũi và đôi môi của cậu cũng có thể đoán rằng sau khi gỡ cặp kính xuống có thể mê đảo không ít phụ nữ, trên hai bên vành tai cài khuyên tai kim cương nho nhỏ, điều này cũng không khiến cho cậu lộ vẻ ẻo lả, ngược lại còn làm tăng thêm vài phần khí độ quý tộc.
8 “Hai giờ rạng sáng buổi tối hôm mà cậu bị nổ thương, bọn họ ra ngoài làm nhiệm vụ đi truy đuổi thân tín của Charles, kẻ đó biết địa chỉ nơi Charles cất giấu tên lửa, máy bay trực thăng do Cohen lái trên đường gặp phải cuộc tập kích bằng máy bay trực thăng của đối phương, căn bản không kịp né tránh, cho nên…” Lister không nói thêm gì nữa, Gwen ở một bên thoạt nhìn càng thêm bi thương, nắm tay siết chặt kêu răng rắc.
9 “Đương nhiên. ”
Hai người đi vào trong một gian phòng nghỉ, William thở ra một hơi, đem áo tây trang trên người cởi ra, tùy ý ném trên sô pha.
“Cuối cùng có thể cởi thứ này ra rồi,” William thuận tiện kéo kéo nơ cổ của mình, “Rốt cuộc là ai phát mình ra thứ đồ này vậy, muốn đem cổ của mọi tên đàn ông xiết gãy hết ư?”
Chu Trù bật cười, “Trở lại chủ đề câu chuyện của chúng ta, ngài Goodwin.
10 Chu Trù buồn cười mà lắc đầu, trong lòng nghĩ mình có phải là thần kinh quá nhạy hay không, ảo tưởng mọi người đều đang theo dõi mình. Cậu lại tách ra một đoạn khoảng cách, đem xe đỗ ở bên đường, đi vào trong 7-11 mua một chai nước tăng lực, cậu cố ý mở cửa ra dựa vào, ngửa đầu uống nước, trông thấy chiếc xe Honda màu lam cư nhiên cũng dừng lại ở chỗ ki-ốt bán báo cách mình khoảng năm, sáu mét.
11 “Thế nào, thức ăn của khách sạn chúng tôi đặc biệt hạng nhất nhỉ?”
“Đặc biệt hạng nhất. Nguyên liệu tươi mới, chế biến tỉ mỉ, thức ăn cũng có thể làm ra loại xa hoa khiêm tốn này, khiến tôi phi thường kinh ngạc.
12 “Dean, con có ý kiến gì không?” Dương Cẩm nhìn về phía con trai mình, trong nhất thời tranh luận ngừng lại, mọi người rất có hứng thú với ý kiến của vị ‘hoàng tử kim cương’ này.
13 “Đúng á. Phải biết là bom gì chứ, tôi chính là người trong nghề. ” Anson khe khẽ cười, áp lực vô hình ập tới.
“… Đúng vậy, chiếc máy bay này đã bị cài bom.
14 Từng sợi từng sợi cắt đi, rất thong thả. Điều này làm cho Chu Trù cảm thấy dày vò vạn phần, cậu cá quả bom tương tự Anson nhất định từng thấy, mục đích tên khốn nạn này làm như vậy chính là hành hạ mình.
15 Leila đã có hơi phật ý, cảm giác mình bị mọi người xem nhẹ. Thế nhưng lại không cách nào phát tác, bởi vì chức trách của cô ngoại trừ là bạn cùng cặp của Chu Trù ra, lại còn phải lưu ý những người khác bên cạnh cậu bao gồm cả William Goodwin.
16 Cậu vừa định đi ra khỏi toilet liền bị Anson một phát túm trở lại. Chu Trù theo bản năng muốn phản kháng, thế nhưng cậu lại nhớ đến Dean cũng chẳng có thân thủ tốt đến vậy, chỉ đành tùy ý bản thân bị đối phương ấn lên tường.
17 “Ồ, thường thức cơ bản gì vậy?”
Chu Trù bật cười, khóe miệng không biết làm sao khiến Carter đang ngồi ngay ngắn cách đó không xa nhíu đầu mày lại.
“Đó chính là —— cả thế giới đều là kẻ địch của Anson Lorenzo, toàn thế giới đều muốn anh ta chết.
18 “Làm sao bây giờ a! Ông chủ còn chưa nói để nó chết đâu!”
“Bằng không thì chúng ta còn phải mang nó đi gặp bác sĩ sao?”
“Hai đứa chúng mày trở lại trên boong tàu tiếp tục lưu ý tình huống xung quanh! Gọi điện cho ông chủ hỏi chuyện này nên xử lý thế nào!”
Vì thế người áp chế Chu Trù chỉ còn lại hai tên.
19 Anson Lorenzo phải chăng đã nhìn thấu cậu.
Anson chậm rãi ngậm lấy đôi môi cậu, mềm mại mà kéo dài nụ hôn, không có dục niệm mưa rền gió dữ, lúc mút vào lại ngoài ý muốn mà dùng sức, tựa hồ muốn những thứ không theo đuổi được hết thảy phải trở về.
20 Cô ngồi xuống bên người cậu, im lặng tựa hồ cũng đang cảm thụ rốt cuộc là điều gì khiến Chu Trù lộ ra biểu tình bình tĩnh an dật đến vậy.
Lúc lâu sau, Chu Trù mới trở mình một cái, một tay chống đầu, ngước mắt nhìn sang Eva bên cạnh.