21 Thanh Nguyệt nháy nháy mắt, vẻ mặt nghi hoặc.
Duệ vương?
Hắn không ở trong đại điện ngây ngô, chạy tới nơi này làm gì?
Nàng không trả lời, Duệ vương cũng không mở miệng, chỉ lẳng lặng nhìn nàng, không nhúc nhích.
22 "Thật sao? Đi, đi xem một chút. " Thanh Nguyệt thật ngoài ý muốn, nhíu mày, khẽ mỉm cười, xách theo kiếm trong tay liền đi ra ngoài.
Động tác Bạch phủ lần này thật nhanh a, xem ra, thật đúng là không thể chờ đợi được nữa.
23 Bạch Dật Hiên lúc này mới biết ý định của Thanh Nguyệt, hắn là văn nhân, có khi nào trải qua những thứ này? Hai chân không cầm được bắt đầu phát run, mặt từ trắng bệt chuyển xanh mét.
24 Không thích hợp cho nàng đi?
Có ý tứ gì?
Thanh Nguyệt cau mày nhìn người từ trên xuống dưới này, ôn hòa như ngọc, người khiêm tốn là thứ người như thế đi? Nhưng không biết sao, nàng cảm thấy gương mặt này tựa hồ đã gặp ở nơi nào.
25 Bảo kiếm xuất ra khỏi vỏ, dưới ánh mặt trời tản mát ánh dáng lạnh thấu xương, bộ mặt của đám người chính nghĩa dương cương nhất thời rối loạn, quan hệ đến tính mạng của mình, ai cũng không muốn bất bình cho vị Thần trong lòng mình, thét lên liên tiếp né tránh, tuy vậy, vẫn có không ít người bị lưỡi kiếm chém nát y phục, tóc rối loạn, nhất thời trên đường cái âm thanh kêu cha gọi mẹ liên tiếp vang lên.
26 Đại hán khôi ngô cũng không biết ý định trăn trở của nàng, thấy mắt nàng lộ ra nghi ngờ, tận lực kéo ra một nụ cười coi như ôn hòa, nói: "Chủ tử nhà ta rất có hứng thú với Ngân Tinh tiêu của người, cũng muốn hỏi mua bản vẽ của người, hơn nữa, hi vọng trừ người ra vật này không lưu truyền đến tay người khác, vật này được coi là đặc hữu ở tiệm chúng ta, dĩ nhiên, để báo đáp lại, về sau chỉ cần người chế tạo thứ gì, có thể tới nơi này của chúng ta, chúng ta quyết không thu bất kỳ phí dụng nào.
27 "Ngươi, làm gì? Ta chính là Hầu gia tương lai. " Lưu Thiên Tứ mặt phòng bị nhìn nàng, hoàn toàn không có phách lối như vừa rồi.
Hắn biết lòng dạ nữ nhân này luôn luôn độc ác, ra cửa cũng luôn mang theo rất nhiều gia đinh võ công cao cường, đây cũng là lý do tại sao hắn thèm thuồng nàng bao lâu nay, nhưng vẫn không có đụng được một đầu ngón tay của nàng.
28 Đi thẳng rất xa, cho đến khi Thanh Nguyệt xác định cái phiền toái đó không có đuổi theo nữa, mới thả chậm bước chân, đi ra thêm một đoạn, giống như phát hiện cái gì, nghiêng đầu hỏi Diệp Lạc.
29 Không biết qua bao lâu, hắn mới kết thúc động tác lặp lại không biết bao nhiêu lần này, nhìn ánh trăng thanh u xuyên thấu qua song cửa sổ chạy vào nội điện, bỗng nhiên buộc chặt đoản kiếm trong tay đi ra ngoài, lưu lại cây đèn cô linh nhẹ nhàng toát ra ngọn lửa, lúc sáng lúc tối trong điện.
30 "Cái này. . . . . . , không tốt lắm đâu. " Tô Kính Tùng khó khăn nói: "Nào có đạo lý trưởng bối đi gặp vãn bối chứ? Vẫn là chờ một chút đi, nha đầu này cũng sắp tới rồi.
31 "Cha, chúng ta không làm việc trái với lương tâm, có gì phải sợ?" Cánh tay Thanh Nguyệt khoác trên tay phụ thân khẽ dùng lực, mắt nhẹ nhàng nháy mắt.
Tô Kính Tùng thấy thế mặc dù vẫn không yên lòng, nhưng không nói nữa, mày rậm nhíu chặt rất là lo lắng.
32 "Dầu gì ngày đó ta cũng giảng hòa cho ngươi, ngươi không thể lấy ơn báo oán a, Thần Ky Sơn Trang chúng ta rất khó ăn nói a. " Nụ cười Minh Vô Ưu khẽ cứng đờ, không dám tin nói.
33 Đôi mắt sắc bén của Minh Vô Ưu nhìn chằm chằm hướng ám khí bay tới, lại chỉ thấy được bóng dáng cây cối đung đưa, không còn gì khác.
Hắn biết rõ, vật này hướng hắn mà đến, bằng không, coi như hắn chậm nửa nhịp cũng không thể không tránh thoát, hơn nữa không bị thương ở nơi khác mà là môi.
34 "Nếu có nửa câu nói dối, bị thiên lôi đánh. " Thanh Nguyệt hết sức trịnh trọng giơ tay thề độc, không có nửa điểm đùa giỡn.
Đây quả thật là một phần thuốc giải duy nhất, muốn viên khác, tuyệt đối không có.
35 Hắc y nhân đuổi sát theo thấy một đồ vật khổng lồ không rõ nguồn gốc bay tới, vội vàng lắc mình tránh thoát, nhưng đồng bạn sau lưng lại gặp tai họa, kêu ‘ai da’ rồi té xuống đất không nhúc nhích nữa, mấy hắc y nhân may mắn tránh thoát, kinh hãi toát mồ hôi lạnh, nhìn đồng bạn hôn mê bất tỉnh, lông mao toàn thân dựng đứng.
36 *Bởi vì editor yennhu2503 ngừng edit truyện này nên bắt đầu từ chương này trở đi, mình sẽ edit tiếp*
Thanh Nguyệt cả kinh, thời điểm còn chưa kịp xấu hổ, một hình ảnh chợt lóe qua trước mắt nàng, sau đó nàng nhanh chóng rơi xuống đập vào núi đá cùng cây cối, nói một cách đơn giản - nàng bị hắn đụng rớt xuống vách núi đen.
37 Sao lại thế này?
Giật mình nhìn lại chiếc áo choàng trên người mình, Thanh Nguyệt bỗng nhiên nhớ tới một màn trước khi hôn mê, hình ảnh nàng bị ngập trong dòng nước, nước lạnh như đóng băng khiến cho lục phủ ngũ tạng của nàng đau đớn, hết thảy cảm giác đều chân thật.
38 (*) Thú = Cưới. Đây là cách nói của người của người cổ đại.
Phụ trách?
Phụ trách cái gì?
Lời này không khác gì tiếng sét khiến cho đồng chí Thanh Nguyệt đang tiến lùi không xong bị trì độn.
39 Editor: Bạch Nguyệt
Từ hôn?
Hắn ta nói từ liền từ thật?
Thanh Nguyệt nghẹn họng trân trối trừng mắt nhìn hắn, mắt to nháy rồi lại nháy, miệng giật giật cả nửa ngày mới miễn cưỡng bật ra một câu.
40 Quân Lăng Duệ nhìn xem chỗ lõm xuống so với mặt đất, lại nhìn sang khuôn mặt vui mừng của Thanh Nguyệt, ánh mắt lộ ra chút kinh ngạc.
Đây là. . . .
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Đô Thị
Số chương: 50