81 Trong cung, thời gian này cũng tương đối yên tĩnh, không có việc gì. Từ khi tôi sảy thai, Hoàng thượng cuối cùng cũng không còn truy cứu nữa, nhưng đã hạ lệnh không cho phép bọn họ được bén mảng đến Lãnh Thu Cung.
82 Từ đó về sau, Hoàng thượng mỗi ngày đều nghỉ lại Lãnh Thu cung, hoàng tổ mẫu và mẫu hậu cũng có vài lần ghé thăm tôi, còn những người khác, Hoàng thượng hạ lệnh không cho phép bất luận kẻ nào đến quấy rầy, tôi cũng vui vẻ nhàn hạ, thỉnh thoảng cũng gặp được Đại tướng quân, Kiêu Kỵ hầu.
83 Tôi nhìn thấy mặt ông ấy đầy nghi vấn, nét mặt càng lúc càng như ngưng đọng lại, sự tình đã trôi qua bao nhiêu năm rồi, thế nhưng nếu quay đầu nghĩ lại, ông ấy cũng có thể có những phát hiện khác đi!.
84 “Thụy, ta đặt tên hài nhi là Noãn Noãn [ấm áp], có được hay không?” Nhìn Thụy ôm hài tử ngồi bên cạnh tôi, một tay đỡ lấy tôi, tôi vươn tay nhẹ vuốt ve trên mặt hài nhi, làn da mềm mại “Ta cả đời này đều bầu bạn với giá lạnh, ta hi vọng hài tử của chúng ta khi lớn lên sẽ luôn vui vẻ hoạt bát, sẽ luôn hạnh phúc đón nhận mọi thứ ấm áp, có được hay không?”Tôi thấy trong mắt Thụy hình như có hiện lên nét gì đó, vẻ mặt xót xa, kéo lấy tay tôi “Được, được, đặt tên con là Noãn Noãn, cả đời ấm áp!”“Thụy!” Tôi sa vào lòng hắn, không hề nhắm mắt lại, nhìn chăm chú vào nữ nhi đương ở trong lòng hắn, lòng ngập tràn hạnh phúc.
85 Xuân Mãn Lầu truyền đến tin tức, tôi trốn ra khỏi cung gặp bọn họ, không ngờ bọn họ đã nghĩ được một kế rất hay rồi.
Phân phó cho bọn họ xong, tôi vội vàng chạy qua bên tiệm lẩu.
86 Trong Lãnh Thu Cung, nhìn thấy gương mặt u sầu của Hoàng thượng, trái tim tôi cũng loạn như thế, không biết yêu cầu của mình hắn có đồng ý hay không. Dù thế nào đi nữa, tôi nhất định phải đi giúp bọn họ, bọn họ, đáng thương quá.
87 "Thụy, sao vậy a? Sau khi lên buổi triều sáng người không hề vui?" Tôi cười nghênh đón Hoàng thượng mặt đang hằm hằm.
"Không có gì, chỉ là bọn họ đã đến rồi, thật không ngờ lại nhanh thế" Hừ một tiếng" Tối nay tại phủ tướng quân có yến tiệc đón bọn họ, ta không biết có nên đi không?"
"Sao lại không đi? Không đi không tiện nói lý do cho bọn họ, hơn nữa còn làm cho bọn họ nghĩ rằng Hoàng thượng là người dễ bị bắt nạt a!" Tôi cười.
88 "Tiểu thư, tối nay người thực sự muốn đi đến phủ thừa tướng a?" Lan Nhi vừa giúp tôi chải tóc vừa gấp gáp hỏi.
"Sao thế, Lan Nhi không muốn về?"
"Không phải, thật không ngờ sau khi vào cung vẫn còn có thể về lại phủ tướng quân".
89 Đại khái cũng phải nửa tiếng rồi, cuối cùng cũng đến phủ tướng quân. Từ xa đã nghe thấy âm thanh huyên náo, xem ra tối nay người đến dự không ít.
Thụy đích thân đỡ tôi xuống ngựa, tôi ngẩng đầu lên nhìn, ba chữ vàng"Tướng Quân Phủ" đập vào mắt.
90 "Cha, ly rượu này con gái kính cha, đa tạ cha đã đối tốt với con. . . . . Đa tạ cha đã cho con gái một cuộc sống hạnh phúc" lời chưa nói xong, Hoàng thượng bên cạnh đã đứng bật dậy, mặt đã biến thành nịnh nọt từ bao giờ, nhìn nhìn tôi, nâng ly rượu lên.
91 "Nguyệt nhi, nàng đều đối được rồi?" Thụy nhìn thấy mặt tôi nụng nịu, cười hỏi.
"Đúng a, đây toàn các câu hỏi đơn giản, cứ tưởng là khó hơn cơ. . .
92 "Lão bác, trước đây không có nữ tử không có nghĩa nữ tử không được tham gia, hơn nữa, các vị cũng không nói nơi đây nữ tử không được phép tham gia. Lẽ nào, các vị có ý khinh thường nữ nhi?" Tôi cười nói.
93 "Ngôn thân thốn tạ, tạ thiên, tạ địa, tạ quân vương", tôi cười rồi trả lời. Thụy một mực cứ nhíu mày, nét mặt lạ lùng, chốc lát biến thành như trúng được thưởng.
94 Sớm đã nhìn ra sự bất mãn của các ngươi, đã thế thì tối nay ta cho bọn ngươi biết mặt, nhớ kỹ rồi, hừ, cô nương tối nay bắt các người tâm phục khẩu phục mà chịu thua, dạy cho bọn ngươi một bài học, đừng có kinh thường nữ nhi chứ.
95 Thế nhưng, thật không ngờ tới bị một vật gì đó ngáng chân, hướng về dưới đài mà ngã xuống. Sau đó, cũng trong chớp mắt tôi thoắt cái đã nằm gọn trong vòng tay ấm áp.
96 [Tác giả] Tôi nhận được tin nhắn, nói rằng câu chuyện diễn biến nhanh quá mà một số tình tiết còn thiếu sót. Nhân đây tôi xin gửi lời xin lỗi tới bạn đọc.
97 Chiếc hồ nhỏ ở Ngự Hoa Viên, rất ít người đến, đó là nơi ta yêu thích nhất. Vừa yên tĩnh, vừa đầy ắp cảm giác. . .
Trước khi vào trong cung, ta không hề đến Huyền Vũ điện mà lại đến bên chiếc hồ này, theo thói quen mà đi dạo lang thang.
98 Bởi vì nàng, kẻ căn bản không thích ở trong cung là ta mới không chịu được mà phải lưu lại trong cung, mới mong muốn gặp được nàng. Nhưng ta không thể trực tiếp đi tìm nàng, không thể.
99 Hôm đó, nghe được tin, kinh thành có không ít dân đen đổ về, ta bình thường đối với việc triều chính hầu như không quan tâm, nhưng hoàn toàn không phải là ta thật sự không chú ý tới.
100 "Tẩu tẩu sao lại xuất cung a?"
"Nói thật là ta lén trốn ra ngoài" Khuôn mặt nàng bỗng chốc đỏ bừng lên, nàng cười nói:" Lần trước xuất cung, ta nhìn thấy ngoài thành có rất nhiều người dân khốn khó, cho nên mới ra ngoài xem xem có cách nào giúp bọn họ.