541 Bác Đức ở lại trong Tiếp Nguyệt Tháp, chăm sóc cho Sa Khắc, còn Sở Thiên và A Mạt kỳ vội vàng đi Huyết Luyện Ngục. Lại đến một khu rừng trúc, Sở Thiên không nhìn thấy Phán Quyết Thần Thú, hắn không thường ngồi ở trong rừng này uống rượu ăn trúc, Sở Thiên thoáng cảm thấy ngạc nhiên, cánh cửa của Tiếp Nguyệt Tháp trước mặt cũng đóng chặt.
542 Một người trong Sáng Thế Cửu Thần sẽ trở về, Sở Thiên không thể không tính toán trước. “Ngươi thật sự chỉ có yêu cầu này?” Phán Quyết Thần Thú thoáng ngạc nhiên, yêu cầu của Phất Lạp Địch Nặc quá đơn giản.
543 Có lão già đang tìm ta liều mạng ư? Sở Thiên thầm nghĩ bụng, người có thể để Bì Bồng gọi là lão già, có lẽ đều là những nhân vật cường đại trong thần tộc.
544 Sở Thiên cảm thấy da đầu tê rần, Sắt Mông Đức vừa trở về sao lại biết tên hắn?Chiến Thần và Bác Đức vội bước tới, bảo vệ bên cạnh Sở Thiên, Sở Thiên thị ý bọn họ yên tâm đừng vội hành động, sau đó nheo mắt lại, kéo tay Chiến Thần bước lên vài bước, “Sắt Mông Đức miện hạ, ta chính là Long Thần Phất Lạp Địch Nặc!”“Hạ Vị Thần!? Hừ!?” Sắt Mông Đức cười nhạt một tiếng khinh thường, chậm rãi nói: “Một Hạ Vị Thần mà dám xưng là Long Thần, còn dám giả mạo Thần Hoàng Tư Đặc n, gan của ngươi cũng không nhỏ a!”Sở Thiên chạm vào Kinh *** Long Hoàn trên trán, trả lời đúng mực: “Vị trí của Long Thần ta đây là được thống lĩnh Thú Thần tộc ban phong, danh chính ngôn thuận! Còn về việc ngươi nói ta giả mạo Thần Hoàng… Khảm Phổ cũng ở đây, ngươi hỏi hắn xem ta có giả mạo không! Nếu như ngươi có hứng thú, có thể đi hỏi cả Bì Bồng và Kiệt Khắc Tốn!”Khảm Phổ bước lên một bước, giận dữ nói: “Sắt Mông Đức, ngươi dám nhục mạ Thần Hoàng? Có phải muốn thử độ sắc bén của Chiến Thần Kích này không?”“Chiến Thần Kích của ngươi ta đã thử qua rồi, chẳng qua cũng thường thôi!” Sắt Lâm Đức cười lạnh nói.
545 Về công, Mặc Phỉ Đặc không thể chết, bởi vì hắn đã thể hiện một thực lực không kém gì Sáng Thế Cửu Thần, về tư, Mặc Phỉ Đặc càng không thể chết, bởi vì hắn là một trong mấy người huynh đệ hiếm hoi trên thế giới này của Sở Thiên.
546 Hải Thần đã đào thoát theo lão tổ tông của hắn, Ba Khắc Lợi đã bị Mặc Phỉ Đặc giết chết, U Minh Sơn không còn ai có thể chống chọi là đại quân do Bác Đức chỉ huy.
547 Còn mười ba ngày, nhưng Sở Thiên vô cùng thận trọng triệu tập mọi người lại, vợ con cùng quản gia cùng đưa đến Huyết Luyện Ngục, tạm thời nhờ Bì Bồng bảo vệ, đợi mười ba ngày sau khi Bố Lai n Đặc trở về, Bì Bồng sẽ cùng họ đi đến Tiếp Nguyệt Tháp tìm Kiệt Khắc Tốn.
548 Đại Địa Phụ Thần cũng nhíu mày lại, câu nói vừa rồi của Sở Thiên quả thực là quá cuồng vọng, ‘Nhạc phụ của ta, chủ nhân của ngươi thế nào?’ Nói trắng ra thì chẳng còn ý nào khác ngoài: Sắt Mông Đức ngươi chỉ là một kẻ con chó giữ nhà của ta mà thôi, không có tư cách sủa nhiều với chủ nhân.
549 Theo giọng nói của Đặng Khẳng, thổ nguyên tố mật độ cao trong khu rừng trên không đang nhanh chóng rút đi, những nguyên tố bị hạn chế lúc trước cũng đã khôi phục lại sự sống.
550 Đại Địa Phụ Thần và Vĩnh Hằng Thần Vương ngạo nghễ đứng đối lập nhau, đều hùng tráng, đều uy thế, điều khác biệt chính là vũ khí của họ, khí độ của họ.
551 Nữ thần tại thượng! Sở Thiên hết sức kinh ngạc, bởi vì người đầu tiên hắn nhìn thấy, chính là Bố Lai n Đặc mình đầy thương tích, nhưng vẫn ngạo nghễ đứng trên không trung!Vĩnh Hằng Thần Vương không bại trận.
552 Vừa nghe thấy lời Bác Đức, A Mạt Kỳ liền mở thông đạo, chớp mắt đã đưa hai Thái Thản đang hôn mê về. Ngực của hai người có một tụ nước, chính là tiêu chí độc môn của Hải Thần Liên Thành.
553 Sở Thiên dĩ nhiên sẽ không ngốc đến mức độ đi hỏi lễ vật là gì, hắn nhét Khách Thu Sa vào không gian giới chỉ, sau đó ngón trỏ và ngón giữa tay phải bấu vào nhau, khẽ gõ vào Kinh Cức Long Hoàn trên đầu, thời không hộ thuẫn bí pháp cua Long tộc đã xuất hiện trên người hắn, cùng lúc đó thời gian thuận lưu được mở ra, Sở Thiên nhanh chóng lui về sau.
554 Dứt lời, hắn lắc lư cái thân mập mạp của mình trở lại vào trong Tiếp Nguyệt Tháp. Bình! Đóng cánh cửa lại, Kiệt Khắc Tốn hai mắt phát sáng, cười lớn nói: “Hạnh phúc chết đi được, Sắt Mông Đức đã chết, Phất Lạp Địch Nặc cuối cùng đã có được Thủy Chi Hồn!”“Đúng vậy!” Một con gấu trúc khác cũng gật đầu lia lịa, cười nói: “Tuy rằng Chiến Thần không chết, nhưng A Mạt Kỳ vẫn nửa sống nửa chết, Sắt Mông Đức thì hỏng rồi, hơ hơ! Tương lai có lẽ không có quá nhiều thay đổi!”“Đúng! Không thay đổi! Chúng ta tiếp tục uống rượu!”Hai con gấu trúc nâng vò rượu lên, cùng cụng một cái, sau đó một hơi uống cạn! “Được rồi, nếu như ba tháng sau không có chuyện gì, chúng ta sẽ đợi sự trở về của lão đại thôi! Đến lúc đó xem chuyện cười của Phất Lạp Địch Nặc! Ha ha, ngươi nói Khảm Phổ sau khi nhìn thấy lão đại, có khi nào xé chết Phất Lạp Địch Nặc không!?”“Không chắc… Không quản hắn nữa, uống rượu thôi!”…………….
555 Sở Thiên cười ha hả nhìn Mỹ Nhân Ngư mở mắtBào Uy Nhĩ từ trong cơn mê tỉnh lại nhìn xung quanh, gian phòng này nàng đã từng đến, đó là lần khôi phục cơ thể của Mỹ Nhân Ngư, khẽ nghiêng đầu, Mỹ Nhân Ngư phát hiện Sở Thiên đứng bên cạnh, cười rất đắc ý.
556 Bác Đức gật đầu, cười nói: “đương nhiên là hắn rồi, nếu không ai có thể hứng thú với người của gia tộc Ma Căn chứ?”“Hừ!” An Cát Lệ Na sắc mặt không vui, lạnh lùng nhìn trừng trừng Bác Đức.
557 Không ngờ, người không vui đầu tiên lại chính là An Cát Lệ Na, nàng dựa vào người của Trương Bá Luân, khẽ huých vào ngực của Trương Bá Luân, bĩu môi nói: “Đáng ghét, người ta còn ở trong lòng chàng! Chàng đã muốn đi tìm nữ nhân khác rồi?”Trương Bá Luân khẽ nâng cằm An Cát Lệ Na lên, cười nói: “mỹ nhân, biết ta tại sao muốn gặp Bào Uy Nhĩ không?”“Tại sao?”“Ta muốn tận miệng nói cho nàng ta, nàng mới là đệ nhất mỹ nhân trong tam giới! ha ha!” Trương Bá Luân vừa dứt lời, liền cười phá lên.
558 “Bào Uy Nhĩ bệ hạ, Trương Bá Luân quản giáo con cháu không nghiêm, đã từng khiến kiều nhan nàng động nộ! Ở đây, Trương Bá Luân xin tạ tội!”Giọng nói thấp trầm nho nhã, trường bào phiêu dật trong gió, và cả mái tóc dài anh tuấn hào hiệp, một bái nghiêng mình của Trương Bá Luân khiến vô số nữ sinh trong học viện Tế Tự ánh mắt đắm say.
559 Nam thần phải như Trương Bá Luân, câu nói này không phải nói chơiKhẽ ho một tiếng, Trương Bá Luân từ trong giới chỉ tùy thân lấy ra một bó hoa Hải La, khom lưng đưa tới trước mặt của Mỹ Nhân Ngư, “Hải Vương bệ hạ, cũng chỉ có hoa Hải La này mới có thể tô điểm thêm cho dung mạo tuyệt mỹ của nàng!”“Thối!” Sở Thiên còn chưa lên tiếng, Sở Viêm đã há miệng mắng lớn, “Mẹ không thích hoa, mặt trắng, cút!”“Hà hà! Chú nhóc này thật đáng yêu!” Trương Bá Luân cười nhàn nhạt, không để ý đến lời nhục mạ của Sở Viêm, lại đưa hoa Hải La đến gần thêm một chút nữaBốp!Mỹ Nhân Ngư cau mày đánh rơi bó hoa trong tay Trương Bá Luân, lạnh lùng nói: “Mạt Khắc Nhĩ đã nói rồi, ta không thích những thứ này!”“Nếu như Hải Vương không thích, vậy thì cứ để nó theo gió bay đi!” Trương Bá Luân giơ tay ném đi, để bó hoa Hải La tung bay khắp trời, thoáng chốc, trên đầu mọi người liền xuất hiện một trận mưa hoaTrương Bá Luân ngẩng mặt nhìn những đóa hoa đang rơi lả tả, cảm thán nói: “Vùng sương trắng Tây Hải được tôn là nơi phong cảnh hàng đầu trong mười cảnh đẹp của đại lục, trước ngày hôm nay ta còn cảm thấy đáng tiếc vì không thể cùng Hải Vương thưởng ngắm cảnh đẹp, nhưng sau lúc này, đời ta không còn gì tiếc nuối, hoa rơi hợp cùng mỹ nhân, Hải La Hải Vương kiều diễm, đây mới là phong cảnh đẹp nhất đại lục!”Tên khốn kiếp miệng lưỡi trơn tuột! Sở Thiên trong lòng thầm mắng, nhưng lại vô cùng đắc ý, không vì cái gì khác, bởi vì người Bào Uy Nhĩ ghét nhất chính là những nam nhân miệng đầy lời đường mật.
560 “Có mà! Cha con!” Sở Viêm chỉ vào Sở Thiên cười khanh khách. Một già một trẻ phối hợp với nhau, hợp tác vô cùng ăn ý không một kẽ hở. “Hừ!” Mỹ Nhân Ngư đột nhiên hừ to một tiếng, trên mặt phủ thêm một lớp hàn sươngLa Đức Mạn cả kinh, vội vàng biện giải: “Bệ hạ, ta không nói sai a, Trương Bá Luân đúng là nhân cách này, người xem…”“không phải Trương Bá Luân!” Mỹ Nhân Ngư chợt ngẩng đầu lên nhìn mặt nước ở trên tháp nhọn, lạnh giọng nói: “Lại có người đến rồi!”“Ài, phá cảnh đẹp a! Thật sự là phá cảnh!” Trương Bá Luân chắp tay sau lưng, thong thả bước ra khỏi tháp nhọn, cũng học theo dáng vẻ của Mỹ Nhân Ngư ngước đầu lên nhìn mặt nước, hiện ra sự chán nản, “Đã nhiều năm rồi, lão bất tử nhà ngươi lần nào cũng gây phiền phức cho ta!”Sở Thiên vẫn không hề hay biết, mù mở ngẩng đầu lên, chỉ thấy mặc nước trên đầu một màu xanh biết, không có điểm gì khác biệt.
Thể loại: Dị Giới, Xuyên Không, Tiên Hiệp, Đô Thị, Huyền Huyễn
Số chương: 50
Thể loại: Xuyên Không, Dị Giới, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn
Số chương: 251