481 “Bốp!”Bàn tay mỹ nhân ngư vung lên, trên gương mặt An Cát Lệ Na hằn lại một dấu tay đỏ hồng. Điều lạ là An Cát Lệ Na không hề có ý né tránh. Dựa vào Thần Lực Chủ Thần của cô ta thì tránh cái tát đó của mỹ nhân ngư dễ như trở bàn tay.
482 “Tập kích?” gia tộc Phượng Hoàng dám đến tập kích? Sở Thiên lập tức cõng mỹ nhân ngư lên lưng, “Gia tộc Phượng Hoàng không phải không còn Chủ Thần nữa sao? Sao lại dám tập kích? Lúc quyết đấu với Bác Đức, ngươi ra tay mạnh đến mức nào? Chẳng lẽ Bác Đức không niết bàn?”“Hắn không thể không niết bàn!” mỹ nhân ngư nhìn tình thế bên ngoài, “Lúc đó ta biến thất trùng Thần Lực thành một thanh kiếm đâm vào ngực trái hắn, sâu đến nửa thước!”“Nửa thước!” Sở Thiên cõng mỹ nhân ngư ra khỏi lều chạy vào trong vòng bảo vệ của Kỵ Sĩ Đoàn, “Với thực lực của ngươi, lực và vị trí không thể sai, chắc chắn Bác Đức đã bị trúng kiếm… nhưng giờ gia tộc Phượng Hoàng lại dám đến tập kích, điều đó cho thấy chí ít chúng có chỗ dựa chắc chắn có thể thoát khỏi tay ba Chủ Thần! Ngoài Bác Đức ra, chẳng lẽ gia tộc Phượng Hoàng lại có một Chủ Thần khác?!”“Ta chỉ biết Phượng Hoàng Thập Tam Ngự có thực lực Chủ Thần! Nhưng không phải không có khả năng chúng có điều gì che giấu!” mỹ nhân ngư vỗ vai Sở Thiên, “Chiến tranh của Thần tộc khác với cuộc chiến đấu quy mô nhỏ vạn quân của con người.
483 “Trừ hai vị lão gia và Chu Lệ Á thẩm thẩm ra thì những người có Thần Lực đều đến cả!” Lỗ Tây Nạp nói: “Sắt Lâm Na thẩm thẩm biết… ủa? Sao thẩm lại ở đây?”“An Cát Lệ Na miện hạ, người nhà ta đều ở đây cả rồi, an toàn không có gì đáng lo ngại.
484 Huyết Luyện Ngục, trên một vùng bình nguyên đất đỏ có một ngọn cây lửa mọc cao chọc trời. Đó chính là cây Hỏa Diệm, nơi cư trú của gia tộc Phượng Hoàng.
485 “Bác Đức miện hạ có thể ra đây gặp mặt nói chuyện không?” Sở Thiên nói to, “Ta có vài chuyện quan trọng muốn nói với ngài, tốt nhất là chỉ có ta và ngài!”Cây Hỏa Diệm tĩnh lặng hồi lâu, chỉ có tiếng lửa cháy bập bùng.
486 “Vai Phượng Hoàng Thần khẽ rung lên, sau đó thì trầm ngâm hồi lâu. Sở Thiên cũng không vội, quỳ ngồi trên thảm, từ tốn cầm lấy chén rượu mạnh màu đỏ, kề môi nhấp từng ngụm nhỏ, mắt nhắm hờ nhìn những gợn sóng trong chén rượu, không nhìn Bác Đức nữa.
487 Trong Huyết Luyện Ngục rộng lớn, cây Hỏa Diệm chỉ là một cái cây nhỏ không đáng chú ý, đối lập với cây Hỏa Diệm, những Thần tộc hình thành từ con người như Sở Thiên quả thực không khác mấy so với sâu kiến trên cây.
488 “Bác Đức miện hạ nhìn thấy gì?”Mỹ nhân ngư đang định lên tiếng thì Sở Thiên ôm lấy vai giữ chặt trong lòng, hắn cười: “Đây là tứ phu nhân ta mới lấy, Bác Đức miện hạ đường đường là Phượng Hoàng Chủ Thần, lại đi nhìn trộm thê tử người khác, ha ha, ngài cho một lời giải thích đi! Khảm Phổ!”“Vâng, ông chủ!” Khảm Phổ giơ Chiến Thần kích lên chĩa về Phượng Hoàng Thần, Lỗ Tây Nạp ở phía xa ẩn thân, Kim Cương nhấc Thần Lực đại pháo lên, còn mười hai Thánh Đấu Sĩ thì đã sẵn sàng trong tư thế chiến đấu.
489 “Năm mười tám tuổi ngươi làm gì?”“Giành địa bàn cùng một con Hỏa Phượng Hoàng, bị ả bắt làm tù binh!” A Mạt Kỳ không biết làm thế nào, chỉ thuận miệng thì trả lời.
490 “Bố Lai n Đặc? Chính là Thiên Ưng năm đó đả thương Tư Đặc n?” Sở Thiên chỉ có thể thốt lên như vậy, Sa Khắc thật xui xẻo, lại bị một Thần Vương cướp mất thân thể.
491 “Ư hử…!” Tiểu Bạch bị Sở Thiên tóm chặt cổ, thân hình co lên thành một cục bông mịn màng, giương đôi mắt đáng thương long lanh nước mắt lên nhìn Sở Thiên.
492 Trong mắt của con người, Thượng cổ Thần tộc là chỉ tất cả những Thần tộc trước đại chiến Chúng Thần lần thứ hai. Còn trong mắt Thần tộc, Thượng cổ Thần tộc chân chính là chỉ Thần tộc trước khi Bố Lai n Đặc một mình phá vỡ lá chắn của Sáng Thần, thăng cấp Thần Vương, thống nhất tam giới!Trước Bố Lai n Đặc, pháp tắc của Sáng Thần nghiêm khắc không thể phá vỡ, nhưng sau Bố Lai n Đặc thì căn cơ quyền uy của Sáng Thế Thần bắt đầu dao động.
493 “Cái này cũng gọi là chứng cứ sao?” Sở Thiên chỉ vào tờ giấy cười chế giễu. Những mảnh giấy vụn vàng khè chắp vá vào miễn cưỡng có thế cho người ta thấy được là một bức Kinh Lạc Đồ về cơ thể người, nhưng thiếu rất nhiều bộ phận.
494 An Đông Ni đi trước dẫn đường, mọi người đi đến đường vào Thần mộ dưới mặt đất. Đúng lúc An Đông Ni dần chìm xuống dưới, sắp vào đến mộ thất thì Sở Thiên đột nhiên kéo lại, cười: “Lão sư, còn một chuyện học trò cần phải nói!”“Chuyện gì?” An Đông Ni không còn nghiêm khắc như lúc này, mục đích của An Đông Ni chỉ có một, đó là hồi sinh nữ thần Sinh Mệnh.
495 Một lượng lớn nguyên tố bị một điểm hấp thụ thì sẽ có hậu quả gì, điều này Sở Thiên rất rõ. Một khoảng chân không khổng lồ, hậu quả không phải là nổ tung thì sẽ là một cái lốc xoáy, dù là cái nào thì uy lực cũng không thể tưởng tượng nổi.
496 Tình hình thay đổi đột ngột, hàng vạn Tế Tự bối rối, An Đông Ni thì vẫn chưa tỉnh, còn Chiến Thần và Lạp Hy Đức vì Sở Thiên bị bắt nên không dám manh động.
497 Mã Lý Ngang ở trên trời nhìn Sở Thiên đang giương đao, lại nhìn Tiểu Hùng Miêu với cây trúc đằng sau lưng, tay ôm hồ lô rượu, trong lòng bất an một cách khó hiểu.
498 Hoắc Hoa Đức nhìn Sở Thiên lạnh băng, “Anh bạn, ngươi rất giống với Long Thần năm đó!” nói rồi hắn chậm rãi lại gần Sở Thiên, ngũ trùng Thần Lực lan tỏa tạo một áp lực mạnh mẽ lên Sở Thiên.
499 “Đại Địa chi Hô Hoán!”Thái Thản Cự Lực Thần không hổ là Thần tộc đệ nhất binh, phản ứng còn nhanh hơn cả Phượng Hoàng Thần. Ngay trong khoảnh khắc Tử Thần phát nổ, bốn người đã quay lưng về Tử Thần, nắm chặt tay nhau, lưng mọc ra một tầng các hạt xá lợi màu vàng đất.
500 Sở Thiên cười thản nhiên, “Ta có nói dối hay không, ngươi đi theo ta là biết thôi!”Sở Thiên đẩy cửa bước ra, Chiến Thần theo ngay sát, còn Bào Uy Nhĩ nghĩ một lúc thì cũng đi theo.