Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đến Phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Quyển 4 - Chương 9: Sát Thủ Ra Tay Hủy Giải Dược

Chương trước: Q.4 - Chương 8: Thôn Du Lâm Khâm Sai Gây Trở Ngại



thuốc dẫn hợp nhất xuất giang hồ.

Sớm tinh mơ, chim chóc ríu rít vui tai.

Thôn Du Lâm vốn tĩnh mịch vắng lặng hơn mười ngày rồi hôm nay bỗng trở nên náo nhiệt.

Chính xác là nói trong sân viện nhà huynh đệ Nhan thị có chút náo nhiệt… Hay đúng hơn là trong phòng bếp như bãi chiến trường.

“Bạch huynh, hầm cháo nấu cơm những chuyện nhỏ nhặt này hà tất phải phiền Bạch huynh đích thân ra tay, vẫn nên đợi Nhan huynh trở về thì hơn…”

Trong phòng bếp, Nhất Chi Mai da mặt giật giật trợn mắt nhìn Bạch Ngọc Đường tay cầm xẻng tay nhấc chảo ra vẻ thành thạo, miệng thì “nhiệt tình” khuyên nhủ.

“Nhan huynh và Tiểu Dật đều đi đưa cháo cho thôn dân, trong một khoảng thời gian không thể chuẩn bị đồ ăn sáng cho mấy người chúng ta, hơn nữa cả đêm qua đi tuần, nếu không ăn thứ gì đó Ngũ gia ta sẽ chết vì đói mất!”, Bạch Ngọc Đường đặt nồi lên kệ bếp, xắn tay áo, tràn ngập tự tin nói, “Nghĩ mà xem, Bạch Ngũ gia ta đã ăn tất cả các món ngon khắp từ Nam ra Bắc, chẳng qua chỉ là xào mấy món rau, sao có thể làm khó ta được chứ?”

“Bạch…”, Nhất Chi Mai đang mở miệng định nói, thì thấy Bạch Ngọc Đường rất mạnh mẽ quyết đoán múc một muôi dầu ăn, đổ cái ào xuống, vừa vặn trong nồi đang đầy nước sôi.

“Xèo xèo… bùng!”

Nước sôi bắn tung tóe, tràn ra cả nồi chảy xuống bếp lửa đang cháy rừng rực.

“Á trời!”, Bạch Ngọc Đường hét lên thảm thiết, quăng ngay cái chảo đi.

Không thể không nói, quả nhiên Bạch Ngọc Đường không hổ là hiệp khách đã thành danh từ lâu trên giang hồ, hành động này trong nháy mắt đã biến cái chảo nóng bỏng thành một ám khí với sức hủy diệt vô song.

Chỉ thấy chiếc chảo nóng bỏng vèo một cái bay lên xà nhà, xuyên qua nóc và biến mất, chiếc chảo đỏ rực mang theo sức nóng xung quanh thuận theo gió bùng lên, biến cỏ tranh lợp trên nóc phòng bếp đơn sơ cùng toàn bộ xà gỗ trên đó thành ngọn đuốc, chỉ trong chớp mắt, lửa bùng lên tứ phía, khói mù mịt, ngùn ngụt bốc lên.

Hai thân ảnh một đen, một trắng lao vút ra khỏi phòng bếp khói cuồn cuộn lửa bốc bỏng rát.

“Bỏng chết Ngũ gia rồi”, Bạch Ngọc Đường nhảy tưng tưng thổi phù phù cánh tay.

“Khụ khụ, dọa chết tại hạ rồi…”, Nhất Chi Mai ôm đầu che mấy cọng tóc bạc bị lửa đốt rụi, mặt mũi kinh hoàng, hồn bay phách lạc.

“Xảy ra chuyện gì vậy!”, Triển Chiêu xông ra từ hậu viện, vừa thấy khói đặc cuồn cuộn bao phủ phòng bếp, nhất thời kinh ngạc trợn trừng mắt.

“Chẳng lẽ có người đánh lén, định đốt phòng bếp của chúng ta, cắt đứt nguồn lương thảo của chúng ta?!”, Kim Kiền theo sát Triển Chiêu, giương đôi mắt gấu mèo đen sì lên, kinh hoàng thất sắc hô.

“Đây, đây là?!”, Nhan Tra Tán xách theo cái giỏ đựng thức ăn chạy vội tới, vừa nhìn thấy thảm trạng phòng bếp lúc này, liền kinh hãi đứng nguyên tại chỗ.

“Là cái tên khốn không có lương tâm nào dám đốt phòng bếp của nhà chúng ta!”, Tiểu Dật sau lưng Nhan Tra Tán vừa sợ hãi vừa tức giận, chửi ầm lên!

“Khụ khụ…”, Nhất Chi Mai liếc Bạch Ngọc Đường một cái.

Bạch Ngọc Đường gãi gãi mũi, chớp chớp mắt, cười khan nói: “Xem ra nấu ăn quả nhiên là chuyện mà chỉ có người phi thường mới có khả năng gánh vác được…”

Chúng nhân nhất thời đầu đầy mây đen.

“Còn không cứu hỏa đi?!”, Triển Chiêu cau mày luờm Bạch Ngọc Đường một cái.

Lúc này chúng nhân mới phản ứng lại, vội vàng thi triển hết công phu bản môn của mình, người thì xách thùng nước, kẻ lại bưng chậu rửa mặt, trong thoáng chốc, phía đại viện của Nhan gia toàn các cao thủ khinh công tuyệt đỉnh bay vèo vèo mang nước dập lửa loạn hết cả lên, chỉ chưa đầy vài khắc, ngọn lửa ở phòng bếp dần dần được khống chế và tắt hẳn

Lúc này phòng bếp của Nhan gia, phần mái lợp cỏ tranh bị lửa thiêu quá nửa, non nửa phần còn lại nước vẫn chảy tong tong xuống, bên trong thì đen sì một mảnh, thảm không nỡ nhìn.

Chúng nhân nhìn một đống hỗn độn trước mắt, trầm mặc không nói gì hồi lâu, sau đó đồng thời quay đầu sang lườm Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường ha ha cười gượng mấy tiếng, rồi quay đi không dám nói câu nào.

“Đây là… chẳng qua Hoàng mỗ mới chỉ ngủ gật một chút, mà sao phòng bếp liền biến thành cái dạng này rồi?”, Hoàng Can mắt lờ đờ lững thững bước đến, sau khi nhìn kỹ một lượt trong ngoài phòng bếp, liền cả kinh thốt lên.

“Ôi chao, Độc lão đầu, xem ra bữa sáng nay không có rồi!”

Một giọng nói nhàn nhã truyền đến, chỉ thấy Y Tiên chắp tay sau lưng, dáng vẻ khoan thai như dạo chơi sân vắng, vậy mà chỉ loáng cái đã bước tới.

Độc Thánh cũng chậm rãi theo sau, khuôn mặt âm trầm nhìn Bạch Ngọc Đường một cái, cái liếc mắt này mang theo sát khí, khiến Bạch Ngọc Đường lăn lộn đã nhiều năm trên giang hồ, hiện tại cũng không khỏi run rẩy trong lòng, toàn thân toát mồ hôi lạnh, vội phân bua, “Bạch mỗ tuyệt đối không cố ý, mong chư vị hãy lượng thứ, lượng thứ!”

“Không sao, không sao”, Nhan Tra Tán đưa giỏ đựng thức ăn cho Tiểu Dật, bước vội lên, nói, “Chư vị chờ trong chốc lát, để Nhan mỗ thu dọn qua một chút…”

Mới nói được đến đây, liền thấy Nhan Tra Tán thình lình cứng người lại, tứ chi bỗng dang rộng ra, rồi biến mất, nhanh như điện xẹt, chớp mắt một cái, đã từ bên cạnh phòng bếp xuất hiện trên nóc tây sương phòng.

Trên nóc tây sương phòng, chẳng biết từ khi nào đã có thêm một người, kẻ này đứng ngược sáng, một thân áo đen, dáng hình ở tuổi thiếu niên, khuôn mặt đeo mặt nạ bằng sắt, u ám âm trầm, hai sợi dây màu đen buộc mặt nạ sau đầu múa lượn trong gió, mười ngón tay giơ lên, ánh kim lấp lánh ẩn hiện giữa những kẽ ngón tay.

Dưới nắng sớm, chúng nhân nhìn thấy rất rõ ràng, ánh kim lấp lánh kia chính là mấy sợi dây thép mảnh như tơ phản xạ dưới ánh sáng mà thành, lúc này đám dây thép kia gồm có năm sợi, chia ra quấn trên cổ và tứ chi Nhan Tra Tán.

Khuôn mặt Nhan Tra Tán hơi tím tái, cổ tay cổ chân đều bị dây thép cuốn chặt đến rỉ máu.

Chúng nhân nhất thời kinh hoàng biến sắc.

“Ngươi, ngươi là kẻ nào?!”, Hoàng Can kinh hô.

“Thả ca ca ta ra!!”, Tiểu Dật hét lên một tiếng định xông đến, nhưng lại bị Nhất Chi Mai túm lấy kéo trở lại.

Về phần mấy người Triển Chiêu, Y Tiên gương mặt lại càng âm trầm, tất cả đều mang vẻ ngưng trọng nhìn chằm chằm người trên nóc nhà.

Thiếu niên đeo mặt nạ sắt đưa đôi mắt đen tĩnh lặng như chết, lạnh lùng quét qua đám người phía dưới, mở miệng thốt ra từng tiếng, từng tiếng: “Y Tiên, Độc Thánh, Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai…”, ánh mắt dừng trên người Kim Kiền một thoáng, “Kim Kiền!”

Giọng nói cứng nhắc, lạnh lẽo đọc tên từng người, từng khuôn mặt chúng nhân lại càng sa sầm xuống, đến khi kẻ đó gọi tên Kim Kiền, Kim Kiền liền giật thót tim, rùng mình ớn lạnh.

“Đều ở đây, vừa hay”, thiếu niên đeo mặt nạ sắt chỉ hơi nhấc tay lên, sợi dây thép thuận thế siết chặt cổ Nhan Tra Tán, Nhan Tra Tán kêu lên một tiếng đau đớn, hai mắt trợn trắng, khóe miệng tràn ra tơ máu đỏ tươi.

“Dừng tay!”, Triển Chiêu quát lên một tiếng, tiếng quát này ẩn chứa nội lực, xông thẳng đến tâm mạch mọi người, chấn động đến nỗi tim nhảy lên một nhịp, đám Kim Kiền, Tiểu Dật chẳng mảy may có chút nội lực nào thì tệ hơn, sắc mặt trắng bệch cả ra.

Cánh tay của thiếu niên đeo mặt nạ sắt khựng lại giữa không trung, hơi nghiêng đầu, gằn ra từng tiếng: “Triển Chiêu, giết! Toàn bộ, giết!”

Lời còn chưa dứt, đã nghe từ xa vọng đến tiếng tiêu, sắc nhọn đến chói tai, chớp mắt, trên nóc nhà thình lình xuất hiện mấy chục tên áo đen, bịt mặt cũng bằng vải đen, tay lăm lăm cương đao phi thân xuống, hệt như ma quỷ vây chặt chúng nhân.

Con ngươi lộ ra trên khăn bịt mặt đều đỏ rực như máu, mà đồng tử lại trống rỗng im lìm như chết.

“Ôi mẹ ơi!”, Kim Kiền hét lên một tiếng, xương cốt toàn thân như co cụm hết lại, lùi ngay ra sau lưng Triển Chiêu.

“Các người rốt cuộc là kẻ nào? Vì sao ba phen bốn bận cứ tìm chúng ta gây phiền phức?!”, Y Tiên trầm giọng quát lên.

Trả lời Y Tiên lại là một từ chẳng mảy may mang chút tức giận của thiếu niên đeo mặt nạ sắt: “Giết!”

Một từ khô khốc như đá mài, lập tức dấy lên một trường gió tanh mưa máu.

Mấy chục tên sát thủ áo đen, chừng ấy thanh đao lạnh lẽo, ánh đao loang loáng dày đặc nhanh như điện, mang theo khí thế giết sạch quét sạch những gì mà chúng lia tới.

Chúng nhân không dám chậm trễ, vội xốc lại mười phần tinh lực nghênh chiến.

Lập tức, Cự Khuyết, Họa Ảnh keng một tiếng rút ra khỏi vỏ, như song long xuất hải, sát khí trùng trùng, trường tiên cuộn xoáy, vun vút trong không trung hệt như gió mạnh gào thét, quả thực là cảnh các cao thủ hợp sức chống địch khó thấy trên giang hồ, thế nhưng cho dù là Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai, ba cao thủ võ lâm hàng đầu liên thủ phản kích, cũng khó chiếm được nửa phần thượng phong.

Hai người Y Tiên, Độc Thánh bảo vệ Tiểu Dật ở giữa, thân hình mờ ảo như tiên nhân, phiêu phất bất định, lướt qua lướt lại như gió trong trường chém giết này, đao quang kiếm ảnh dày đặc như vậy cũng khó mà có thể làm bị thương hai người, nhưng nom sắc mặt họ dần trở nên nhợt nhạt, hiển nhiên là không hề ung dung nhẹ nhàng chút nào.

Hoàng Can tay cầm trường đao, cước bộ hỗn loạn, mồ hôi đầy đầu, chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ mà thôi.

Còn có một người, eo lưng uốn éo, ôm đầu lùi như chuột trong màn chém giết này, mà hết lần này tới lần khác lần nào cũng chỉ tránh thoát trong gang tấc, lách mình qua khe hẹp, cả người cứ lùi dần, cuối cùng dưới sự bảo vệ của ba người Triển, Bạch, Mai đã nhân cơ hội chuồn khỏi cuộc chiến, trốn sau bức tường trong phòng bếp lộn xộn, thở hồng hộc, miệng thì lẩm bẩm những câu đại loại như, “Ghê quá, nguy hiểm quá…”, không phải ai khác, chính là Kim Kiền.

Thiếu niên đeo mặt nạ sắt lạnh lùng quét mắt nhìn cuộc chiến phía dưới, thoáng liếc qua góc tường Kim Kiền đang co cụm, con ngươi ánh lên tia lạnh lẽo, đôi môi phun ra ba tiếng: “Giết Kim Kiền!”

Lập tức có năm sát thủ rút khỏi cuộc chiến, hướng Kim Kiền mà chém tới.

“Hả?!”, Kim Kiền kinh hãi kêu lên một tiếng, đao quang phía trước dày đặc như thiên la địa võng, sát khí bổ xuống, cắt qua da mặt đau rát, nhất thời đại não một mảnh trống rỗng, hai chân mềm nhũn, bẹp một tiếng Kim Kiền liền bò xuống đất.

“Keng!”, nửa thanh trường đao cắm phập trên đất ngay trước mắt Kim Kiền, một luồng kình phong gào thét xông tới, Kim Kiền chỉ cảm thấy phần hông bị kéo, bản thân đã được một người túm lấy, kéo tới bên người.

“Kim hiệu úy, dược đạn của ngươi đâu? Vì sao không dùng?!”, Triển Chiêu vừa vật lộn với đám sát thủ, vừa gấp giọng hỏi.

Bạch Ngọc Đường ở đằng xa cũng kêu lên: “Tiểu Kim, mau ném dược đạn lần trước ngươi dùng để chế phục đám sát thủ này đi!”

Kim Kiền nhìn khuôn mặt phủ một lớp mồ hôi mỏng của Triển Chiêu, lại ngó chúng nhân đang khổ chiến ở phía xa, cuối cùng mục quang lại di chuyển đến hai người Y Tiên, Độc Thánh, lòng thầm nghĩ:

Hai vị sư phụ đại nhân, tuy hai nguời bảo con phải giữ bí mật thân phận, nhưng hiện tại người ta đều đã giết đến tận cửa rồi, còn bảo vệ bí mật cái khỉ gì nữa, bây giờ giữ mạng mới là điều quan trọng nhất!

Trái với dự đoán, Y Tiên thu được ánh mắt Kim Kiền lại khe khẽ lắc đầu, Độc Thánh trước giờ vẫn trầm mặc không lên tiếng, sắc mặt lại càng sa sầm, ống tay áo phất lên, tản ra một luồng khói màu xanh lá cây, phun thẳng vào sát thủ bên cạnh, chỉ thấy tên sát thủ đó bị đám khói màu xanh lá cây này phun cả người lảo đảo, động tác ngưng lại giây lát, nhưng chỉ trong chớp mắt đã lại giơ đao bổ đến. Có điều mọi người thấy rất rõ, luồng khói màu xanh lá cây này của Độc Thánh phun vào ngực tay sát thủ cháy đen một mảng, phảng phất ngửi thấy được cả mùi hôi thối đưa tới.

Độc Thánh chau mày, xoay người vung ống tay áo, lại tán phát ra một luồng khói màu đen, trực tiếp phun thẳng vào mặt tên sát thủ.

Nhưng chỉ thấy tên sát thủ nọ gương mặt biến thành màu tím đen, mặt, mũi, miệng, lỗ tai đều chảy ra máu đen, song hai mắt vẫn đỏ rực màu máu, động tác chẳng mảy may ngưng lại nửa phần, ngược lại sát khí còn tăng vọt.

“Độc lão đầu, đừng có lãng phí độc phấn nữa, đám sát thủ này đã chết rồi, hiện tại bọn hắn chẳng qua chỉ là những cái xác không hồn biết đi mà thôi, bị người ta khống chế hành động”, Y Tiên hô lên.

“Đây, đây rốt cuộc là loại quái vật nào vậyyyy!!”, Hoàng Can huơ bừa cương đao lên chống đỡ, gương mặt tràn ngập vẻ sợ hãi hét lên.

“Ai biết được mấy tên này từ xó xỉnh nào chui ra chứ!”, Bạch Ngọc Đường gào lên một câu, Họa Ảnh lóe lên tia hàn quang, rồi chém đứt một cánh tay tên sát thủ đối diện.

“Phiền phức! Phiền phức! Tại hạ biết ngay mà, gặp phải mấy vị chính là phiền phức lớn nhất cuộc đời này của tại hạ!”, Nhất Chi Mai vừa dùng nhuyễn tiên vặn gãy cổ một tên sát thủ, vừa oán hận nói, vẻ mặt đau khổ.

Mặc dù hai người đã hạ mấy tên sát thủ, nhưng đám sát thủ áo đen bổ tới lại chẳng hề ít đi.

Mà Triển Chiêu che chở Kim Kiền vốn có võ công không ra gì, lại càng nguy hiểm hơn, qua mấy chục chiêu lưng áo đã đẫm mồ hôi.

Kim Kiền tuy được Triển Chiêu bảo vệ chặt chẽ, nhưng cũng vẫn kinh hồn táng đảm, hai chân cơ hồ mềm nhũn.

Đột nhiên, một luồng lệ khí bổ thẳng mặt, gã sát thủ áo đen thình lình đột phá được tuyến phòng ngự của Triển Chiêu, một đao chém xuống đầu Kim Kiền. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, chỉ thấy Triển Chiêu xoay cánh tay, toàn thân xoáy tròn, ôm Kim Kiền bảo vệ trong lòng, Cự Khuyết trong tay nhanh như thiểm điện, đâm xuyên qua con mắt trái tay sát thủ kia.

Máu từ hốc mắt gã sát thủ phun ra.

Mà sau đó, gã sát thủ chẳng hề rời chỗ Kim Kiền đứng nửa bước, hốc một con mắt sâu hoắm chảy máu, vẫn tiếp tục tấn công chém giết.

“Xác sống phần hai aaaaaaa!!”, Kim Kiền chớp mắt một cái hét váng lên, những lời dặn dò vớ vẩn gì đó nàng đều quăng ra sau đầu hết, móc túi thuốc bên hông ra ném đi.

“Ầm ầm ầm… oành oành rầm rầm…”

Từng cuộn từng cuộn khói đủ màu sắc tán phát đi, ngoại trừ hai người Y Tiên, Độc Thánh xem như vẫn còn bình thường, những người còn lại đều bịt mũi, nước mắt nước mũi giàn giụa, hắt xì hơi ho khan không ngừng, Hoàng Can, Tiểu Dật lại càng thảm hơn, nôn ọe rền rĩ.

Về phần đám sát thủ áo đen này, đều đông cứng lại bất động nguyên tại chỗ cứ hệt như những cọc gỗ vậy, màu máu đỏ lòm trong mắt dần dần tan đi, con ngươi màu đen tựa hồ những cái động không đáy im lìm như chết xuất hiện trở lại.

Chúng nhân thở phào nhẹ nhõm.

“Quả nhiên vẫn là Tiểu Kim lợi hại!”, Bạch Ngọc Đường bịt mũi nghèn nghẹt nói.

“Kim huynh quả là cao nhân, cao nhân!”, Nhất Chi Mai lau nước mắt cất tiếng.

Hai người Y Tiên, Độc Thánh sắc mặt lại có chút khó coi, nhìn Kim Kiền thở dài một tiếng.

Triển Chiêu thở phào nhẹ nhõm, ho khan hai tiếng đang định nói gì, thì đột nhiên biến sắc, hét lên, “Hỏng rồi!”, thân hình lao đi hệt như tên rời cánh cung, chạy như bay về phía hậu viện.

Chúng nhân trước là sửng sốt, sau đánh giá bốn phía, rồi cùng kinh hoàng thất sắc.

Mà gã thiếu niên đeo mặt nạ sắt đang bắt giữ Nhan Tra Tán kia chẳng biết tự lúc nào đã không thấy bóng dáng.

“Không xong rồi! Giải dược!”, Y Tiên hét lên, rồi phi thân đi, chúng nhân cũng vội vã xông ra sau hậu viện.

Tới khi vào hậu viện nhìn thoáng qua một cái, chúng nhân đều sững sờ đứng ngây tại chỗ.

Chiếc nồi đất lớn dùng để bào chế giải dược đã vỡ tan tành, nước thuốc lênh láng khắp mặt đất.

Còn có một người đang đứng giữa đám mảnh vỡ hỗn độn đó, sắc mặt tái mét, hai mắt nhắm nghiền, cổ xanh tím rớm máu, tứ chi dang rộng, toàn thân trên dưới áo quần đều bị cắt tả tơi máu thấm loang lổ, thê thảm không chịu nổi, đó chính là Nhan Tra Tán.

Triển Chiêu đến trước tiên nhìn thấy cảnh tượng này, thân hình thoáng ngưng trệ, người được xưng tụng là có thân pháp khinh công thiên hạ siêu quần lại bị một đám mảnh vỡ làm cho lảo đảo, loạng choạng, bị mấy người đuổi tới phía sau vượt qua.

“Ca ca!!”, Tiểu Dật kêu lên thảm thiết, bổ nhào tới.

Y Tiên lập tức tiến lên, thi châm phong bế mấy đại huyệt cầm máu cho Nhan Tra Tán, quát lên: “Tháo cánh cửa xuống, đặt hắn lên khiêng vào trong phòng! Còn không qua giúp một tay?!”

Không môt ai đáp lời.

Y Tiên chầm chậm quay đầu, nhất thời cả kinh.

Chỉ thấy phía sau mọi người, một hàng sát thủ áo đen đã đứng đầy trong viện lặng lẽ không một tiếng động, cả người bết dính đầy máu, con ngươi đỏ lòm. Mà đứng phía trước mọi người, đám dây thép lạnh lẽo trong tay gã thiếu niên đeo mặt nạ sắt đang quấn chặt lấy hai tay hai chân một người.

Người bị bắt toàn thân mềm nhũn, ngất xỉu, lúc này dựa vào lực kiềm giữ của đám dây thép, tay chân bị dắt đi cứ hệt như một búp bê vải, đứng bên cạnh gã thiếu niên kia trong một tư thế hết sức quỷ dị… Đó chính là Kim Kiền!

Một mảnh tĩnh lặng như chết.

Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai, Hoàng Can cứng ngắc, đứng giữa sân, không dám vọng động nửa phần.

Chỉ có Triển Chiêu chầm chậm bước về phía trước, trầm giọng quát: “Thả hắn ra!”

Giọng nói lạnh như băng, buốt thấu xương.

Chúng nhân nhìn thấy rất rõ ràng, hai tay buông bên người Triển Chiêu nắm chặt, khớp ngón tay xanh trắng, run lên nhè nhẹ.

Gã thiếu niên đeo mặt nạ sắt nọ lặng lẽ nhìn Triển Chiêu hồi lâu, thong thả mở miệng nói: “Giải dược, hủy, người này, mang đi!”

“Thả hắn ra!”, Triển Chiêu thình lình gầm lên một tiếng, âm thanh khàn khàn.

Một dòng máu tươi chảy xuyên qua các ngón tay nắm chặt run run tí tách không ngừng rơi xuống.

Gã thiếu niên đeo mặt nạ sắt nhìn Triển Chiêu một cái, đôi môi khẽ mấp máy: “Đi!”

Mấy chục tên sát thủ áo đen nhất thời hệt như những con dơi đen nhánh phóng người, phi thân lao đi.

Gã thiếu niên đeo mặt nạ sắt nháng lên, đám dây thép trong tay “vút” một tiếng, thuận thế đem Kim Kiền với thân hình mềm oặt kéo đi, tới khi sắp phi thân rời khỏi, thình lình, thân hình gã thiếu niên kia nghiêng đi, bất ngờ rơi xuống từ không trung, rầm một cái ngã trên đất, ngay cả Kim Kiền bị kéo đi cũng rớt xuống.

“Tiểu Kim!”

“Kim huynh!”

Bạch Ngọc Đường cùng Nhất Chi Mai đồng thời lao lên, hệt như gió lốc quét qua.

Nhưng có một bóng người còn nhanh hơn hai người họ nửa phần, hệt như tia chớp màu lam, trong chớp mắt, đã vững vàng ôm Kim Kiền đang rơi xuống trong lòng.

“Kim Kiền!”, Triển Chiêu hai mắt đỏ lên, gấp giọng kêu.

“Tiểu Kim!”

“Kim huynh!”

Bạch Ngọc Đường và Nhất Chi Mai cũng xông tới bên cạnh Triển Chiêu, đồng thời hét lên.

Nhưng Kim Kiền tựa như người chết, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt nhỏ dài nhắm nghiền, chẳng mảy may phản ứng lại.

Hai tay ôm Kim Kiền thình lình siết chặt, đôi con ngươi đen lấp lánh nay như bị phủ một làn sương màu máu.

“Không cần phải lo lắng như vậy, Kim Kiền chỉ bị điểm huyệt ngủ thôi!”, Y Tiên chạy tới nhìn Kim Kiền một cái, nói.

Lúc này chúng nhân mới thở phào nhẹ nhõm.

Triển Chiêu dần dần thả lỏng hai tay, đôi mắt từ từ khôi phục lại ánh sáng.

Y Tiên lại nhìn đám dây thép vẫn đang quấn quanh tứ chi Kim Kiền một cái, nhất thời sắc mặt sa sầm, quay đầu quát: “Tên tiểu tử khốn kiếp, còn không mau thu đám dây thép này lại!”

Tên thiếu niên kia tựa hồ như con giun không xương vẫn đang bò rạp trên đất, mặt nạ sắt dính đầy bùn đất, nghe thấy Y Tiên nói vậy, đôi môi màu tím hơi run run, nhưng lại chẳng thể phát ra nửa lời.

“Độc lão đầu, cho hắn chút thuốc giải, nếu không thì hắn sao có thể thả Kim Kiền ra được!”

“Hừ!”, một tiếng hừ lạnh vang lên, Độc Thánh từ ngoại viện tiến vào, đi tới bên cạnh gã thiếu niên đeo mặt nạ sắt, tay áo phất lên một cái, “Muốn cướp người từ trong tay ta, chán sống rồi!”

Toàn thân gã thiếu niên đeo mặt nạ sắt khẽ run lên, ngón tay co quắp một trận, vun vút mấy tiếng, ánh thép lóe lên, đám dây thép trói chặt Kim Kiền liền thu trở lại, để lại bốn vết thương nhễu máu trên cổ tay cổ chân Kim Kiền.

“Nói, ngươi là kẻ nào? Vì sao ba phen bốn bận đều tìm chúng ta gây phiền phức? Vì sao lại muốn hủy giải dược, còn bắt Kim Kiền đi?!”, Độc Thánh giẫm một chân lên lưng gã thiếu niên đeo mặt nạ sắt, âm u hỏi.

Gã thiếu niên đeo mặt nạ sắt nhất thời phun ra một búng máu đen.

“Độc lão đầu, ngươi đừng có giẫm chết hắn đấy!”, Y Tiên tiến lên nói.

Độc Thánh hừ một tiếng, mới không tình không nguyện thu chân lại.

Chẳng ngờ, đúng lúc này, gã thiếu niên đeo mặt nạ sắt lại thình lình nhảy lên, vung tay ném ra một viên đạn, oành một tiếng nổ tung bùng lên một trận khói đen.

Y Tiên, Độc Thánh hét lên một tiếng, đồng thời xông vào màn khói đen tóm người, chẳng ngờ lại túm vào khoảng không, đợi đến khi khói đen tan đi, gã thiếu niên kia đã sớm không thấy tung tích đâu nữa, chỉ còn lại một vệt máu đen loang lổ trên mặt đất.

“Lại có người trúng độc của Độc lão đầu mà sau đó vẫn còn cử động được?”, Y Tiên kinh ngạc thốt lên.

“Hừ, cho dù hắn có trốn thoát, cũng chẳng sống nổi mấy ngày!”, Độc Thánh cười nhạt nói.

“Cho dù có đem hắn nghiền nát thành tro bụi thì cũng có tác dụng gì, hiện tại, giải dược đã…”, Y Tiên nói được nửa câu, liền ngưng lại, thở dài một tiếng, cau mày im lặng.

Độc Thánh cũng mang vẻ mặt tối sầm lại.

Chúng nhân nghe mà lòng trầm xuống.

Lúc này giải dược đã bị hủy, nếu lại luyện chế lần nữa, thời gian không còn đủ nữa rồi.

Nhan Tra Tán bị thương nặng, đang thoi thóp, Kim Kiền suýt chút nữa thì bị bắt đi, thời khắc này thật sự là…

“Phen này phiền phức to rồi!”, Nhất Chi Mai lẩm bẩm một câu nói ra tiếng lòng của mọi người.

***

Một mảnh đen kịt, giơ tay không thấy năm đầu ngón tay, Kim Kiền chỉ cảm thấy bản thân dường như đang bước đi trên bông, dưới chân tựa hồ không có thực, đầu nặng chân nhẹ. Bốn phía im lìm không một tiếng động, tĩnh lặng đến đáng sợ, đột nhiên, một cái mặt nạ sắt thình lình xuất hiện, ánh kim sáng lóa, đằng sau tấm mặt nạ đó là một đôi mắt đỏ lòm sâu hoắm như động không đáy đang trừng trừng nhìn nàng.

“Ôi mẹ ơi!”, Kim Kiền hét lên thảm thiết, từ trên giường vùng dậy.

“Đừng lộn xộn!”, đôi bàn tay nhỏ đè Kim Kiền nằm lại xuống giường.

Kim Kiền ngơ ngẩn nằm im một lát, mới chầm chậm quay đầu nhìn người bên cạnh, không khỏi kinh ngạc: “Tiểu Dật?”

Tiểu Dật hai mắt phủ đầy tơ máu, nhìn Kim Kiền lại muốn ngồi dậy, sắc mặt tối sầm: “Đừng có lộn xộn!”

Kim Kiền sửng sốt, ý thức dần dần trở lại, phát hiện cổ tay cổ chân ngâm ngẩm đau nhức. Nàng cúi đầu nhìn, cổ tay, cổ chân đều quấn một tầng băng vải, thấp thoáng sắc máu, lại nhìn bốn phía, bài trí trong phòng có chút quen mắt, là sương phòng của Nhan gia, chỉ là những thôn dân bị trúng độc hôn mê nằm trong sương phòng này lúc trước hiện tại không thấy bóng dáng đâu. Nàng nhìn xuống dưới người, bản thân đang nằm trên một cánh cửa, mặt vàng như nghệ, toàn thân quấn đầy băng vải nom như xác ướp, nhìn mà phát hoảng.

“Nhan Tra Tán?!”, Kim Kiền kinh ngạc nói, “Sao lại biến thành bộ dạng như vậy?”

Vành mắt Tiểu Dật đỏ hoe, nói: “Nếu không phải là Y Tiên tiền bối, sợ là ca ca đã… Đám sát thủ đó thực ghê tởm, vừa đả thương vừa bắt người…”

“Bắt người?”, Kim Kiền kinh ngạc.

Tiểu Dật nhìn Kim Kiền một cái: “Chính là anh! Anh bị tên sát thủ đeo mặt nạ sát bắt, thiếu chút nữa là bị đưa đi, may mà có Độc Thánh tiền bối ra tay cứu… Aizzz, đã nói là anh đừng có lộn xộn rồi mà!”

Tiểu Dật nghiêm mặt ấn Kim Kiền đang giãy giụa định bò dậy: “Anh bị dây thép của tên sát thủ đó đả thương tay chân, vừa mới bôi thuốc xong, đừng có làm miệng vết thương toác ra chứ!”

Kim Kiền ngã xuống tấm phản, trước mắt tối đen một mảng, trong đầu lại vụt qua hình ảnh con ngươi đỏ lòm trên chiếc mặt nạ sắt trong giấc mơ, tim đập thình thịch thình thịch, lát sau, mới ổn định lại nhịp tim, hỏi: “Vì sao không thấy những người khác?”

Gương mặt Tiểu Dật hệt như vừa ngâm trong nước hoàng liên vớt ra vậy: “Giải dược bị gã đeo mặt nạ sắt kia hủy rồi, hiện tại mọi người đều đang ở gian chính để thương lượng đối sách…”

“Cái gì?!”, Kim Kiền vùng dậy, kinh hãi kêu lên, “Giải dược bị…”

Vừa nói được nửa câu, Kim Kiền liền thấy trước mắt tối sầm, suýt nữa ngã quỵ.

Tiểu Dật vội vươn tay đỡ Kim Kiền, chẳng ngờ lại bị Kim Kiền thuận thế túm chặt lấy cổ áo: “Giải dược bị hủy rồi?!”

Tiểu Dật bị dọa cho kinh sợ, chỉ biết thộn mặt ra gật đầu.

“Oh my God!”, Kim Kiền liền búng người lên nhảy từ trên giường xuống, rồi xông ra ngoài hệt như một trận cuồng phong.

“Nè?! Y Tiên tiền bối đã bảo anh phải tĩnh dưỡng!!”, Tiểu Dật giậm chân một cái, rồi đuổi theo.

Kim Kiền trên người vốn bị thương, lúc này lại chạy như điên, khí tức khó tránh khỏi hỗn loạn, đến khi xông vào gian chính thì đã thở không ra hơi.

Chúng nhân trong phòng nhìn thấy Kim Kiền đều kinh ngạc.

“Kim Kiền?!”, Y Tiên sửng sốt hỏi, “Ngươi không ở trong sương phòng nghỉ ngơi, chạy đến đây làm gì?”

“Đi về!”, Độc Thánh quát.

“Tiểu Dật, ngươi làm gì mà để Tiểu Kim xuống giường?”, thân hình Bạch Ngọc Đường lóe lên bay qua, đánh giá Kim Kiền từ trên xuống dưới một lượt, lại hướng Tiểu Dật đang vội vã gấp gáp đuổi theo sau Kim Kiền, quát.

Tiểu Dật chỉ lo thở dốc, nửa từ cũng không thốt nên lời.

Kim Kiền như bỏ ngoài tai lời của mấy người họ, trực tiếp đi thẳng tới trước bóng áo lam trong phòng kia, thở hổn hển hỏi: “Giải, giải dược thật sự, thật sự bị hủy rồi…”

“Chuyện này Kim hiệu úy không cần phải lo lắng, Triển mỗ và hai vị tiền bối đã bàn bạc ổn thỏa rồi”, Triển Chiêu chầm chậm đứng lên, nhẹ nhàng đáp, “Kim hiệu úy đang bị thương, vẫn nên trở về nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là hơn.”

Chẳng ngờ, những lời này vừa thốt ra, liền đổi lấy một tiếng kêu thê thảm của Kim Kiền: “Trời cao ơi! Đất dày hỡi! Lần này chết là chắc rồi aaaaaa!!”

Hả?!

Chúng nhân đều ngớ người.

Chỉ thấy Kim Kiền bổ nhào quỳ sụp xuống, hai tay nện thùm thụp trên nền đất, nước mắt nước mắt sụt sùi: “Triển đại nhân nói không có chuyện gì, thì nhất định là có chuyện; Triển đại nhân nói có cách, thì chắc chắn là không có cách; Triển đại nhân nói không cần lo lắng, thì ắt là tuyệt vọng rồi! Khẳng định là giải dược bị hủy, vô vọng cứu người, ngay cả Thái hậu trong cung cũng không thể cứu được nữa! Triển đại nhân vì không muốn liên lụy Bao đại nhân chắc chắn sẽ gánh tội một mình, nhưng Triển đại nhân là báu vật chấn phủ của Khai Phong phủ, sao có thể dễ dàng hy sinh, cứ cho là hy sinh đi nữa, nhất định lúc chết sẽ kéo theo tấm đệm lưng, mà tấm đệm lưng này, tự nhiên thuộc về mình rồi! A a, nghĩ mà xem mình một thanh niên xuân thì phơi phới, vậy mà phải tuổi trẻ chết sớm, cái tên khốn đeo mặt nạ kia đáng chịu ngàn đao chém xuống, ta hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà ngươi…”

Kim Kiền lúc mới bắt đầu còn nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng càng nói lại càng to tiếng, càng nói lại càng hăng máu, đến cuối cùng thì miệng đầy những lời thô tục chợ búa, càng chửi càng bài bản, tuần tự, rất có xu thế chửi đến ba ngày ba đêm, khiến chúng nhân nghe mà trưng ra đủ loại biểu cảm khác nhau.

Y Tiên đỡ trán lắc đầu, Độc Thánh sắc mặt xanh lét, Hoàng Can trợn mắt há mồm, Tiểu Dật thì da mặt nhăn lại giật giật.

Bạch Ngọc Đường nghe đến câu “Triển đại nhân là báu vật chấn phủ của Khai Phong phủ” thì phụt một cái phì cười, Nhất Chi Mai thì chặc lưỡi, trực tiếp hô lên “Mở rộng màng nhĩ.”

Gương mặt tuấn tú của Triển Chiêu lúc thì trắng, lúc thì đen, cuối cùng không nghe được nữa, quát: “Kim hiệu úy!”

Kim Kiền ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu đang nổi trận lôi đình, nhìn thấy nước mắt lã chã từ đôi mắt nhỏ dài của Kim Kiền, chẳng biết vì sao lại không phát ra được dù chỉ một chút, bất giác ngữ khí cũng hòa hoãn đi vài phần: “Triển mỗ há lại là kẻ ăn nói bừa bãi?”

“Ăn nói bừa bãi? Còn hơn thế ấy chứ!”, Kim Kiền gạt nước mắt, đếm ngón tay tính toán, “Mỗi lần Triển đại nhân bị thương đều giấu giếm Công Tôn tiên sinh, tới khi giấu không được thì lại nói chỉ là vết thương ngoài da, nhưng mười lần hết tám đều là trọng thương, chính vì những lần này mà Công Tôn tiên sinh không ít lần đã khấu trừ tiền thưởng của thuộc hạ; còn có lần trước Hoàng thị lang thiết yến mời Triển đại nhân qua phủ dự, Triển đại nhân ngày đó rõ ràng không phải trực ban ở cấm cung, nhưng vừa nghe đến yến tiệc tối đó nhà Hoàng thị lang có ba vị thiên kim muốn ra tiếp khách, liền lập tức nói dối rằng phải vào cung làm nhiệm vụ, còn có lần trước nữa thiên kim của Vương viên ngoại ở cách đó một con đường đưa tới một bức thư tình…”

“Kim hiệu úy!”, Triển Chiêu quát lớn, vừa tức vừa giận, tức đến xì khói, lại thấy chúng nhân ánh mắt nhìn mình đều lộ ra chút quái dị, nhất thời da mặt có chút nóng lên, lát sau, mới nghiến răng thốt ra một câu, “Hai vị tiền bối Y Tiên, Độc Thánh đích thực đã nghĩ ra cách giải độc, Kim hiệu úy nếu không tin, có thể hỏi hai vị tiền bối.”

“Thật vậy chăng?”, hai mắt Kim Kiền sáng lên, bò dậy khỏi mặt đất.

“Đương nhiên là thật!”, Y Tiên gật gật đầu.

“Là cách gì?”

“Dùng máu của đồ nhi hai chúng ta làm thuốc dẫn chế thuốc, chỉ cần một ngày là giải dược có thể luyện thành, khi uống thuốc, người trúng độc phải để người có nội công cao cường vận công thúc giục dược tính, nhất định có thể giải được độc”, Y Tiên thong thả nói.

Kim Kiền nghe mà thấy trước mắt tối sầm lại, thiếu chút nữa thì lại bổ nhào đập đầu xuống đất.

Bỗng nghe Bạch Ngọc Đường hỏi: “Bạch Ngọc Đường có một chuyện không rõ, ngày trước khi luyện dược hai vị tiền bối từng nói, chỉ cần dùng máu đã từng thử qua trăm loại độc, uống qua trăm loại dược của hai vị tiền bối để luyện chế nhưng phải cần bốn ngày bốn đêm, vì sao dùng máu của đồ nhi hai vị tiền bối lại chỉ cần một ngày?”

“Hai chúng ta, một người trong máu có trăm loại thuốc, một người trong máu chứa trăm loại độc, tách biệt riêng rẽ cho vào trong thuốc để luyện, mà muốn máu của hai chúng ta dung hợp lại, để đạt hiệu quả tốt nhất, thì thời gian luyện thuốc phải dài, còn đồ nhi kia của ta, đã từng dùng qua trăm loại dược, lại thử qua trăm loại độc, trong máu trăm loại dược, trăm loại độc này đã dung hợp thành một thể rồi, luyện chế đương nhiên cần ít thời gian hơn”, Y Tiên giải thích.

Chúng nhân bừng hiểu ra, nhưng vừa nghĩ tới, lại thấy có chỗ không thỏa đáng,

“Chẳng hay cao đồ của hai vị tiền bối hiện thời đang ở đâu?”, Hoàng Can gấp giọng hỏi.

Bỗng nghe Y Tiên vẻ mặt ôn hòa tiếp tục nói: “Nửa canh giờ trước hai chúng ta đã dùng phương pháp truyền thư của bản môn báo cho đồ đệ, đúng lúc hắn đang ở gần trấn Thanh Tập, Độc lão đầu liền lập tức khởi hành đi lấy máu, chưa đầy nửa ngày là có thể lấy được, tuyệt không làm lỡ chuyện luyện chế giải dược.”

“Đã là cao đồ của hai vị tiền bối, nhất định là người có y thuật cao siêu, vì sao không mời hắn đến thôn Du Lâm cùng hai vị tiền bối luyện dược?”, Hoàng Can hỏi.

“Hoàng đại nhân có chỗ không biết rồi, đồ đệ kia của chúng ta còn có chuyện phải làm, không tiện hiện thân ở đây”, Y Tiên nói.

Chúng nhân ngộ ra gật gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

“Chớ có vui mừng quá sớm, giải dược này luyện chế được rồi, công hiệu của thuốc không lớn như trước, nếu khi uống thuốc mà không có người có nội công thâm hậu vận công thúc giục dược tính, thì sẽ thất bại trong gang tấc”, Độc Thánh giội ngay một gáo nước lạnh.

“Hai vị tiền bối không cần lo lắng, chuyện vận công xin để Triển mỗ gánh vác”, Triển Chiêu lên tiếng.

“Chuyện vận công thúc giục dược tính này vô cùng hao tốn nội lực!”, Y Tiên trịnh trọng nói.

“Có thể cứu sống tính mạng mọi người, hao tốn vài phần nội lực nào có xá gì”, Triển Chiêu thoải mái đáp.

“Nè, xú miêu, Bạch gia gia ở đây, khi nào đến phiên ngươi đoạt hết tiếng tăm, chuyện vận công này, một mình Bạch Ngũ gia dư sức đảm nhận, lúc nào mà đến lượt ngươi”, Bạch Ngọc Đường nhướng mày khiêu khích.

Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường một cái, lại khẽ mỉm cười, ôm quyền: “Triển mỗ đa tạ công sức tương trợ to lớn của Bạch huynh.”

Bạch Ngọc Đường nhất thời mặt đỏ hồng, ngoảnh đầu đi lẩm bẩm: “Ai cần con mèo ngươi đa tạ chứ, Ngũ gia ta đây là cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp…”

Một mèo một chuột đấu khẩu, trong phòng không khí nhất thời thoải mái hơn, chỉ có Kim Kiền là sắc mặt đen sì, hơn nữa còn cọ tới cọ lui.

“Tiểu Kim?”, Bạch Ngọc Đường nhìn Kim Kiền không khỏi thấy có chút khó hiểu.

Kim Kiền buồn bã nói: “Xin hỏi hai vị tiền bối bình sinh thu nhận mấy vị đồ đệ?”

“Đương nhiên chỉ có một người!”, Độc Thánh liếc Kim Kiền một cái, đáp.

Kim Kiền da mặt giật giật, hai tay sờ soạng trên dưới trên người, nhéo nhéo da mặt, ấn ấn cái bụng, sau rốt, mặt u mày chau thở dài một tiếng.

“Kim huynh đây là?”, Nhất Chi Mai hỏi.

“Tôi là đang nghĩ mình gầy quá…”, Kim Kiền uể oải đáp.

Chẳng ngờ mình lại chính là thành phẩm của thí nghiệm dung huyết “dược độc hai trong một” trứ danh! Hơn nữa còn lập tức bị kéo ra ngoài lấy máu chế thuốc. Sớm biết như vậy mình đã ăn cho béo thêm một chút, tích trữ thêm nhiều mỡ, nhiều glycogen nữa… Chế thuốc cho hơn ba mươi nhân khẩu, còn chẳng biết phải cần bao nhiêu mililit huyết tương để làm thuốc dẫn nữa! Hừ hừ, thôi bỏ đi, cứ xem như là hiến máu cứu người đi, trở về ăn thêm nhiều đồ bổ một chút là không sao cả.

Nghĩ đến đây, Kim Kiền hít hít mũi, ưỡn thẳng lưng, trưng ra dáng vẻ anh dũng hy sinh vì nghĩa.

Chúng nhân nhìn thấy hành động này của Kim Kiền đều cảm thấy mù mờ chẳng hiểu ra sao cả, chỉ có Y Tiên, Độc Thánh là rõ hàm ý trong đó, hai người đưa mắt nhìn nhau, không khỏi thầm thấy buồn cười.

“Được rồi, sự việc không thể chậm trễ, Độc lão đầu, ngươi hãy lập tức khởi hành, mau đi mau về”, Y Tiên thúc giục.

Độc Thánh gật đầu, đứng dậy định đi ra ngoài.

Kim Kiền thấy thế, mặc dù một trăm hai mươi lần không tình nguyện, nhưng cũng vẫn theo sát ngay sau.

“Kim hiệu úy, ngươi đi đâu vậy?”, Triển Chiêu thình lình cất tiếng.

“Hả?”, Kim Kiền ngẩn ra, chớp chớp mắt nói, “Tất nhiên là theo Độc Thánh tiền bối cùng đi lấy máu rồi!”

Nói đùa à, nếu mình không đi theo, nhị sư phụ đi chỗ nào tìm quan môn đệ tử để lấy máu đây?

Triển Chiêu bước lên, kéo Kim Kiền lại, giọng không hài lòng: “Hai vị tiền bối đã nói rồi, cao đồ của hai người không tiện hiện thân trước mặt mọi người, ngươi đi làm cái gì!”

“Hả?! Nhưng…”, Kim Kiền mở to mắt, nom rất chi là vô tội.

“Có thể là Kim hiệu úy nóng ruột gấp gáp muốn cầu thuốc, nên mới có hành động như vậy”, Y Tiên bước qua, cười khà khà nói, “Nếu Kim hiệu úy đã để tâm đối với giải dược như vậy, thì xin mời theo lão hủ vào trong phòng chuẩn bị dược liệu.”

“A?”, Kim Kiền sửng sốt, rồi ngay lập tức bừng tỉnh.

Thì ra là như vậy, để nhị sư phụ xuất môn chẳng qua chỉ là đánh lạc hướng, đại sư phụ mới chính là đại phu đến “rút máu”, cũng được, tránh cho mình sau khi hiến máu một đường bôn ba mệt nhọc quá độ rồi để lại di chứng gì đó.

Nghĩ đến đây, Kim Kiền vội vàng xáp đến bên người Y Tiên, nói: “Cẩn tuân chỉ thị của tiền bối.”

Chẳng ngờ, sau lưng đột nhiên truyền tới một câu: “Triển mỗ cũng nguyện giúp tiền bối một tay.”

Quay đầu lại nhìn, Triển Chiêu với ánh mắt sáng quắc cũng đi theo.

Sặc, Tiểu Miêu đại nhân, tôi đây là đi hiến máu đó, ngài tới xem náo nhiệt làm cái gì chứ?

“Tiểu Miêu, Tiểu Kim, Bạch mỗ cũng đi!”, Bạch Ngọc Đường cũng theo đuôi.

“Hoàng mỗ cũng xin giúp một tay”, Hoàng Can lại càng không muốn rớt lại phía sau.

Mà Nhất Chi Mai liếc thấy Độc Thánh đang trợn trừng mắt lạnh như băng nhìn mình, cũng vội vàng lủi nhanh tới.

Chỉ còn Tiểu Dật thở dài một tiếng quay người trở về sương phòng.

Kim Kiền nhìn đám người trợ giúp, sắc mặt trở nên héo hắt.

Ai cha, mình không dễ dàng gì mới hạ quyết tâm xả thân vì người, vô cùng cao thượng, ấy thế mà lại trắc trở trùng trùng vầy nè?

Y Tiên lại vui vẻ nói: “Có thêm người trợ giúp cũng tốt”.

Thế là, cả đám người rồng rắn dẫn nhau đến phòng chứa củi, bắt đầu chọn dược liệu.

Trong lúc đó, Kim Kiền từng mấy lần muốn xáp lại bên cạnh Y Tiên tính ra ám hiệu tìm một nơi yên tĩnh khác để tiến hành “đại kế hiến máu”, nhưng cứ mỗi lần Kim Kiền tới gần Y Tiên, là y như rằng Triển Chiêu lại tìm một cái cớ nào đó kéo Kim Kiền về, Kim Kiền ảo não không thôi.

Một lần rồi hai lần, khiến cho Kim Kiền vừa quýnh lại vừa tức, hai mắt tối sầm, bước chân hư thoát mềm nhũn, cơ hồ muốn ngất xỉu.

Ngược lại, Y Tiên vẫn một mực trong dáng vẻ rất chi là nhàn tản, rất chi là ung dung, tựa hồ chẳng có nửa phần gấp gáp sốt ruột vậy.

Cứ giằng co như vậy chừng một tuần hương, Độc Thánh đã lướt gió trở về.

Độc Thánh vừa xuất hiện, chúng nhân vội vã vây quanh.

“Tiền bối đi chuyến này có thu hoạch không?”, Hoàng Can sốt ruột, không kìm được hỏi.

Độc Thánh rút từ trong lòng ra một chiếc bình cao chừng nửa thước, đưa cho Y Tiên, nói: “Luyện dược đi”.

Chúng nhân mừng rỡ.

Y Tiên nhận chiếc bình, gật gật đầu, lại dùng khóe mắt liếc Kim Kiền, với vẻ mặt khó hiểu một cái, mỉm cười nói: “Kim hiệu úy tứ chi bị sát thủ đả thương, vẫn nên trở về nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đi thôi”.

Nói đoạn, đưa mắt nhìn chiếc bình một cái, lại liếc Kim Kiền một cái.

Kim Kiền chớp chớp mắt, cúi đầu nhìn lớp băng vải đang tầng tầng lớp lớp trên cổ tay cổ chân mình, bỗng nhiên bừng hiểu ra.

Chả trách hai lão già này lại có dáng vẻ như đã dự liệu trước mọi việc, chắc chắn là trước lúc trị thương cho mình, đã lấy máu của mình rồi. Thảo nào mình vẫn cảm thấy hai mắt hoa lên, chân mềm nhũn, run rẩy, chính là cảm giác khi bị mất máu nhiều đây mà! Hừ hừ, hai lão già này sao không nói sớm, hại mình phí công kích động nãy giờ.

Hừ, nom dung lượng cái bình kia kìa, tối thiểu mình cũng đã hiến bốn trăm mililit máu là ít, giờ mình vẫn nên nghỉ ngơi một chút, điều dưỡng lại các tế bào máu đã mất đi là hơn.

Nghĩ tới đây, Kim Kiền thình lình ôm đầu, trưng ra đáng vẻ yếu đuối mong manh, thiều thào: “Ôi chao, chóng mặt hoa mắt quá, khó chịu quá, tôi phải đi nghỉ trước đây…”.

Lời còn chưa dứt xong, Kim Kiền đã cảm thấy trước mắt hoa lên, thân thể đột nhiên bay lên không trung, bản thân đã bị người khác bế thốc lên.

“Kim hiệu úy, ngươi không sao chứ?”, trên đỉnh đầu vang tới một giọng nói sang sảng mang theo vẻ lo lắng gấp gáp.

Hả? Hả?! Hả!!

Kim Kiền hai mắt trợn trừng hệt như con ốc nhồi, thằng tắp nhìn chằm chằm cái người đang ôm mình: “Triển, Triển, Triển đại nhân!!”.

Chuyện…chuyện gì đang diễn ra vậy!!

Triển Chiêu rũ mắt nhìn Kim Kiền với sắc mặt trắng bệch nhợt nhạt, đôi lông mày lưỡi mác cau chặt, trực tiếp xuất môn hướng thẳng về phía sương phòng.

Các cơ thịt toàn thân Kim Kiền cương cứng hết cả, cơ mà công năng của lỗ tai lại hoàn toàn chẳng bị hao tổn gì:

Tiểu Dật trố mắt đứng nhìn, hồi lâu mới thốt ra một câu: “Tám phần là khi bị tên sát thủ kia bắt giữ va vào đâu hỏng đầu rồi…”.

***

Một ngày một đêm sau, chúng nhân đều gấp đến độ liêu xiêu hết cả.

Y Tiên, Độc Thánh lấy máu Kim Kiền làm thuốc dẫn, sau một hồi thảo luận và nghiên cứu kỹ lưỡng đã thay đổi bí phương của giải dược, toàn tâm toàn ý vào đại nghiệp luyện chế giải dược, còn Triển Chiêu, Hoàng Can thì quang vinh thăng chức trợ thủ số Một, trợ thủ số Hai, từ nấu nước, nhóm lửa đến chạy vặt linh tinh đều ôm hết.

Chuyện chiếu cố hơn ba mươi thôn dân bị trúng độc và giải quyết vấn đề cơm ăn nước uống của mọi người, vấn đề quan trọng này đương nhiên đều đặt hết lên người Nhất Chi Mai cùng Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai một thân khinh công tuyệt đỉnh, chuyện đi lại mua bán đồ ăn thức uống thực vô cùng xứng đáng với chức vụ. Mà để cho Bạch Ngọc Đường, trước giờ vẫn áo đến thì vươn tay, cơm đến thì há mồn, trông nom bệnh nhân quả rất rất không thỏa đáng, cuối cùng phải điều tạm Tiểu Dật đang chăm sóc Nhan Tra Tán qua mới tránh cho các thôn dân khỏi một phen đại kiếp.

Mà Tiểu Dật vừa đi, thì bệnh nhân nặng Nhan Tra Tán chỉ có thể giao cho bệnh nhân nhẹ Kim Kiền trông nom.

Đối với Kim Kiền, thân là quan môn đệ tử của Y Tiên mà nói, thì chuyện này chẳng qua chỉ là một bữa ăn sáng, nhưng điều duy nhất khiến Kim Kiền phiền muội chính là, Nhan Tra Tán toàn thân trên dưới dọc ngang đều bị các vết thương do vật sắc cắt, cứ cách ba canh giờ thì phải thay thuốc một lần, mỗi lần thay thuốc đều phải cởi băng toàn thân ra, bôi thuốc lên, rồi quấn lại băng mới… Mà dưới lớp băng vải, đương nhiên là không có quần áo rồi…

Lần thứ nhất thay thuốc, Kim Kiền nhìn không chớp mắt, miệng lầm rầm: “Thầy thuốc như mẹ hiền”.

Lần thứ hai thay thuốc, trong miệng Kim Kiền lẩm bẩm chính là: “Không xem thì phí, không xem thì phí, hơn nữa tiểu ca Nhan gia cũng được xem là một mỹ nam”.

Lần thứ ba thay thuốc, Kim Kiền cảm khái vạn phần: “Thuốc chữa thương này của đại sư phụ quả thật là công hiệu cao, chẳng qua chỉ mới mấy canh giờ thôi mà miệng vết thương đã khép lại, chậc, da dẻ dường như còn trơn mềm hơn trước đây không ít”.

Vừa nói, Kim Kiền còn vừa ấy ấy trên người cái vụ đang hôn mê bất tỉnh…khụ khụ…là “vần vò” trên miệng vết thương, vui vẻ tới không biết chán.

Đáng tiếc, vui quá hóa buồn, thuốc vừa mới bôi được hơn một nửa, thì bệnh nhân trọng thương đang hôn mê kia đột nhiên tỉnh lại, hơn nữa chuyện đầu tiên sau khi tỉnh lại lại là phát hiện bản thân bị “lột” sạch trơn, còn bị người nào đó sờ đi sờ lại, nhất thời kinh sợ vô cùng:

“Ngươi đang làm cái gì?!!”

Tiếng quát này của Nhan Tra Tán mặc dù không lớn nhưng lại rất uy nghiêm, khiến Kim Kiền giật mình kinh sợ, thiếu chút nữa thì ném lọ thuốc trong tay đi.

“Huynh tỉnh rồi…”, Kim Kiền nhìn đôi mắt đầy lửa giận trùng trùng của Nhan Tra Tán, vội vàng giơ lọ thuốc trong tay lên, phân bua: “Nhan huynh thân bị trọng thương, tôi đây là đang thay thuốc cho Nhan huynh, Nhan huynh đừng hiểu lầm!”.

Lúc này Nhan Tra Tán mới hiểu ra, nhất thời da mặt hồng lên: “Làm phiền Kim huynh rồi!”

“Chuyện nhỏ thôi mà, chuyện nhỏ thôi mà!”.

Lần này Kim Kiền ra tay nhanh hơn hẳn, thuần thục bôi thuốc xong, lại xoẹt xoẹt quấn băng vải, nhưng quấn được một nửa, bỗng dừng lại.

“Kim huynh?”, Nhan Tra Tán không hiểu.

Kim Kiền cười khan hai tiếng: “Băng vải dùng hết rồi”.

“Chỗ kia không phải là băng vải sao?”, Nhan Tra Tán nhìn đống vải dính đầy máu trên giường, vẻ mặt nghi hoặc hỏi.

“Chỗ đó là đã dùng rồi, bị nhiễm bẩn, không thể dùng lại nữa”, Kim Kiền lắc đầu đáp, “Không biết trong nhà Nhan huynh còn dư ít quần áo sạch sẽ nào nữa không, xé ra có thể dùng làm băng vải được”.

“Trong cái rương bên kia còn có mấy bộ…”

“Không giấu gì Nhan huynh, mấy bộ quần áo đã xé ra dùng hết rồi…”

“…”

Nhan Tra Tán đang nằm trên giường cùng Kim Kiền ngồi bên cạnh giường bắt đầu mắt to nhìn mắt nhỏ.

Hồi lâu sau, liền thấy Kim Kiền gãi gãi đầu, lần lần áo của mình, túm lấy vạt áo trong, xoẹt một tiếng xé ra.

“Kim huynh?”, Nhan Tra Tán kinh ngạc.

“Y phục này là tôi vừa mới thay hôm qua, cũng coi như sạch sẽ, Nhan huynh không cần lo lắng…”, Kim Kiền vừa nói vừa xé tiếp.

“Ngươi đang làm cái gì?!”

Đột nhiên, ở cửa vang lên một tiếng quát chói tai.

Ngoài cửa bóng màu xanh thẳng như cây tùng, mang theo sát khí nghiêng trời lệch đất cuồn cuộn ập tới.

Triển Chiêu hai mắt đỏ rực như lửa, sáng quắc nhìn hai người trong phòng.

Đôi mắt nhỏ dài của Kim Kiền chầm chậm nhìn về phía Nhan Tra Tán…tướng mạo tuấn tú, sắc mặt trắng bệch, cơ thể trần trụi hơn nửa…

Đôi mắt nhỏ dài lại từ từ lướt đến bản thân…y phục không chỉnh tề, lại còn đang kéo một nửa vạt áo trong…

Một giọt mồ hôi lạnh lăn xuống trán.

“Bắt gian tại giường”, bốn từ quen thuộc sáng loáng bay vòng vòng trong đầu Kim Kiền.

“Triển đại nhân, thuộc hạ đang thay thuốc cho Nhan huynh, đúng lúc băng vải đã dùng hết, nên thuộc hạ mới định xé áo để làm băng vải”, Kim Kiền ngẩng phắt lên, giải thích rõ ràng.

Nói rồi, da mặt Kim Kiền không khỏi giật giật vài cái.

Chậc, càng nói càng thấy giống hệt như tình tiết nhàm chán trong các vở kịch, người vợ hồng hạnh xuất tường­1 thì bị ông chồng mình túm được.

Triển Chiêu nghe xong, sát khí liền lui đi mấy phần, chân mày nhíu chặt tiến vào trong phòng, nhìn Kim Kiền một cái, ánh mắt tối đi, trầm giọng nói: “Còn ra thể thống gì nữa!”.

“Vâng, vâng!”, Kim Kiền luống cuống chỉnh lại quần áo.

Lúc này, chân mày Triển Chiêu mới giãn ra vài phần, lại nhìn Nhan Tra Tán vẫn đang kinh hãi đến thộn ra, thình lình cởi áo khoác ngoài ra, xoẹt xoẹt xé hơn nửa chiếc áo ra thành dải dài, thuần thục đem Nhan Tra Tán quấn lại kín mít, xong xuôi lại khoác phần còn lại lên người, quay đầu sang nói với Kim Kiền: “Giải dược đã luyện thành, hai vị tiền bối cho gọi ngươi qua”.

Kim Kiền từ lúc Triển Chiêu bắt đầu cởi áo liền ngu mặt ngay tại chỗ, lúc này khi nghe thấy hai từ “giải dược” mới choàng tỉnh, vội gật đầu đáp: “Vâng, vâng”.

Nói đoạn, nàng liền loạng choạng chạy ra ngoài, lúc tới cửa, còn bị vấp vào bậc cửa lảo đảo suýt ngã.

“Nhan huynh, Triển mỗ cáo từ!”, Triển Chiêu cũng ôm quyền rời đi.

(1)Hồng hạnh xuất tường: Trong tiếng Trung có nghĩa là ngoại tình.

Nhan Tra Tán đờ người nằm trên giường, một lúc sau, mới chớp chớp mắt một cái, lẩm bẩm: “Kim huynh xé y phục thì không ra thể thống gì, lẽ nào Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ xé y phục lại ra thể thống gì…”, ngưng một chút, Nhan Tra Tán lại nghiêng người, khuôn mặt dần hiện lên vẻ khổ sở: “Triển đại nhân quấn băng cũng chặt quá đi…”.

***

Đợi đến khi Kim Kiền và Triển Chiêu một trước một sau bước vào tây sương phòng an trí thôn dân, những người còn lại đều đã chờ khá lâu.

“Mọi người đã tề tựu, bắt đầu giải độc nào!”, Y Tiên nói: “Triển Chiêu, Kim Kiền, hai người tiến lên mấy bước”.

Kim Kiền, Triển Chiêu rảo bước lướt qua chúng nhân đến bên cạnh Y Tiên.

Chỉ thấy một người ngồi xếp bằng, sắc mặt xanh tím, hai má hõm vào, đó chính là một thôn dân tuổi chừng thanh niên bị trúng độc, hai người Y Tiên, Độc Thánh phân ra đứng bên cạnh người đó, đám Bạch Ngọc Đường thì đứng cách xa hơn ba thước.

“Triển Chiêu, ngươi tạm thời ngồi đằng sau người này dùng hai tay áp vào lưng, ngay sau khi ta cho hắn uống thuốc ngươi lập tức dùng nội lực đưa vào trong cơ thể thúc giục dược tính, nên nhớ, không được nôn nóng vội vàng, nội lực đưa vào phải mảnh như dòng nước, liên miên không dứt, cứ thế cho đến khi toàn bộ độc tính đều tiêu tan đi khi đó mới được thu nội lực lại”.

“Cẩn tuân lời tiền bối”, Triển Chiêu ôm quyền, ngồi sau lưng thôn dân đó, hai tay áp vào lưng người nọ.

Y Tiên, Độc Thánh nhìn nhau một cái, rồi gật gật đầu.

Độc Thánh dốc từ bình sứ trong tay ra một viên dược hoàn đưa cho Y Tiên, Y Tiên một tay cầm thuốc, tay kia đặt dưới cằm thôn dân nọ, ngón tay bóp nhẹ, khiến cho hàm dưới của thôn dân há ra, liền đưa giải dược vào miệng, bàn tay vỗ nhẹ, để thôn dân kia nuốt xuống.

“Vận công!”, Độc Thánh ra lệnh.

Triển Chiêu khép mắt, gân xanh trên cánh tay nổi lên, không bao lâu sau, liền thấy một luồng khói xanh nhàn nhạt, nhè nhẹ bay lên từ đỉnh đầu.

“Người này tuổi còn trẻ như vậy mà đã có nội lực thâm hậu thuần khiết nhường này, thực là hiếm thấy”, Y Tiên vuốt râu gật gù nói.

Độc Thánh hừ một tiếng.

Ngoại trừ hai người này còn có tâm tình rảnh rang để mà chuyện phiếm hai câu, thì những người còn lại đều mang vẻ mặt căng thẳng.

Dần dần, ngay cả Y Tiên và Độc Thánh cũng không nói gì nữa.

Trong phòng một mảnh tĩnh mịch.

Một khắc sau, trên trán Triển Chiêu bắt đầu lấm tấm mồ hôi, rồi càng ngày càng nhiều, không lâu sau thì thấm ướt cả lưng áo, làn khói xanh nhàn nhạt trên đỉnh đầu cũng dần trở nên dày đặc, mà thôn dân kia lại chẳng có chút khởi sắc nào.

“Thu công!”, Y Tiên hô lên.

Triển Chiêu thu hồi song chưởng lại, chầm chậm ép xuống tới đan điền, mở bừng mắt, sắc mặt đầy vẻ mỏi mệt.

Còn thôn dân kia ngay sau khi Triển Chiêu thu cánh tay về, thì cả người mềm oặt, đổ sang một bên, được Y Tiên đỡ lấy, nâng cổ tay lên chẩn mạch, lát sau sắc mặt lộ rõ vẻ vui mừng, nói: “Độc đã được giải”.

Chúng nhân đều thở phào nhẹ nhõm, vui mừng khôn xiết.

Trên khuôn mặt tái nhợt của Triển Chiêu cũng dân hiện lên ý cười.

“Tiểu Miêu, ngươi hãy nghỉ ngơi một chút đi, người kế tiếp để ta”, Bạch Ngọc Đường tiến lên nói.

Y Tiên cũng gật đầu, khuyên: “Triển Chiêu, ngươi hãy lui sang một bên điều tức một lát đi”.

Triển Chiêu gật đầu, đứng dậy bước tới cửa ngồi xuống điều tức.

Bạch Ngọc Đường thì bắt đầu giải độc cho một thôn dân khác.

Có kinh nghiệm thành công của lần trước, lần này chúng nhân đều không căng thẳng như vậy nữa, Y Tiên và Độc Thánh còn ông một câu, tôi một câu bắt đầu tán gẫu với nhau.

“Uhm, tên nhóc họ Bạch này công lực cũng rất khá, so với tên nhóc xinh đẹp kia thì không phân cao thấp”, Y Tiên nói.

“Hừ, công lực khá thì sao nào? Nếu không có máu của đồ nhi ta làm thuốc dẫn, giải dược này cũng chỉ là phế phẩm”, Độc Thánh không vui nói.

“Nói vậy cũng đúng!”, Y Tiên gật gù: “Nếu người trúng độc uống phải giải dược chưa thêm thuốc dẫn, nhất định độc tính sẽ càng trầm trọng hơn, đến khi đó nếu lại muốn giải độc, e là rất khó khăn”.

“Như vậy có nghĩa là không cứu được sao?”, Nhất Chi Mai hỏi.

“Cái này à…”, Y Tiên vân vê ria mép, vô tình mà như hữu ý liếc Kim Kiền một cái.

Kim Kiền giật mình một cái, vội ôm quyền cung kính hỏi: “Xin nghe cao kiến của Y Tiên tiền bối!”.

Chậc, đại sư phụ này, nếu muốn truyền thụ cho mình bí pháp giải độc thì cứ nói thẳng ra đi, lại còn vòng vo tam quốc như vậy nữa.

“Lại uống một chén thuốc dẫn mới nữa, sau đó mới dùng “Thất thập nhị huyệt hồi hồn châm linh kỹ” bí truyền của bản môn, đả thông kỳ kinh bát mạch của người bị trúng độc, đồng thời dùng nội lực của người có nội công thâm hậu thúc giục dược tính, như vậy mới có thể giải được độc”, Y Tiên đáp.

Cả người Kim Kiền run lên.

“Vậy há chẳng phải cần có cao đồ của tiền bối, Y Tiên tiền bối, và cao thủ có nội công cao cường, ba người cùng đồng thời có mặt ở đó mới giải được độc sao?”, Nhất Chi Mai trừng mắt cất tiếng.

“Vị tất đã như vậy, đồ nhi của ta sau khi trích ra một chén máu vẫn có thừa tinh lực để thi châm, chẳng cần đến lão phu phải ra tay!”, Y Tiên cười nói.

“Cái tên Dược lão đầu nhà ngươi, không phải ngươi muốn đồ nhi của ta mệt chết đấy phỏng?”, Độc Thánh nói.

“Gấp cái gì, giải dược này điều chế đã thêm thuốc dẫn, loại tình huống vừa rồi, e là không có cơ hội được gặp đâu”, Y Tiên liếc Kim Kiền một cái.

Kim Kiền đột nhiên có một dự cảm rất rất không lành, cho đến khi Bạch Ngọc Đường vận công giải độc hoàn tất, Nhất Chi Mai, Hoàng Can giải độc đều không gặp trở ngại gì, loại dự cảm không lành này mới dần tiêu tán đi.

Cứ luân phiên vận công giải độc như vậy, cũng đã đến hoàng hôn, chúng nhân đều cảm thấy mỏi mệt không thôi, quả thực loại chuyện vận công thúc giục dược tính này là chuyện vô cùng hao tổn công lực, mà thôn dân trúng độc vẫn còn gần ba mươi người, cảm thấy có chút lực bất tòng tâm.

“Chư vụ không cần nôn nóng như vậy, thời hạn thôn dân phát độc vẫn còn một ngày hai đêm nữa, cứ từ từ mà vận công thôi”, Y Tiên liếc nhìn mấy người sắc mặt trắng bệch đang ngồi trên đất, nói.

Triển Chiêu chau mày một lát, rồi đứng lên ôm quyền nói: “Y Tiên tiền bối, Triển mỗ có một thỉnh cầu quá đáng!”.

“Có phải ngươi muốn xin một viên giải dược đem về Khai Phong trước để giải độc cho Thái hậu không?”, Y Tiên nhướng mày hỏi.

“Đúng là như vậy!”.

“Cầm lấy đi”, Y Tiên đưa cho Triển Chiêu một chiếc bình, cười nói: “Đã chuẩn bị từ sớm rồi!”.

“Đa tạ tiền bối”, Triển Chiêu cảm tạ Y Tiên, rồi quay người đi đến trước mặt Hoàng Can, đưa cho y lọ giải dược: “Xin Hoàng đại nhân mang giải dược này tức tốc khỏi hành hồi cung, giải độc cho Thái hậu!”.

Những lời này vừa thốt ra, chúng nhân đều kinh ngạc sửng sốt.

“Triển hộ vệ…”, Hoàng Can hai mắt trợn trừng, vẻ mặt như không thể tin nổi.

“Hoàng đại nhân, thời hạn bảy ngày chỉ còn một ngày một đêm. Lúc này khởi hành, thời gian vẫn còn dư dả”, Triển Chiêu nói.

Hoàng Can ngây ngô tiếp nhận bình sứ.

“Xú miêu, ngươi có đần độn không đấy?!”, Bạch Ngọc Đường léo Triển Chiêu qua một bên, thấp giọng nói “Giải độc cho Thái hậu, công lao lớn bậc này, ngươi lại muốn chắp hai tay dâng cho kẻ khác?”.

Kim Kiền ở bên cũng gật đầu liên tục: “Triển đại nhân, xin hãy suy nghĩ kỹ”!”.

Công lao lần này có thể nói là rất lớn, thăng quan phát tài tặng biết thự, tất cả đều có khả năng có! Cho dù Tiểu Miêu ngài coi tiền tài như cặn bã, xem công danh như mây nổi, thì ít nhiều cũng phải tranh thủ chút phúc lợi cho người thuộc hạ khốn khổ như tôi đây chứ!

Triển Chiêu nhìn hai người, lắc đầu cười: “Thái hậu khỏe mạnh, Khai Phong phủ không sao là tốt rồi, về phần ai lĩnh công đầu nào có quan trọng gì chứ?”.

Bạch Ngọc Đường nhìn khuôn mặt tươi cười của Triển Chiêu, nhất thời nghẹn lời.

Kim Kiền vẫn không thôi hi vọng, tiếp tục nói: “Cứ cho là Triển đại nhân ngài không mong cầu cho bản thân, nhưng cũng nên nghĩ cho Bao đại nhân nữa!”.

“Triển mỗ tin Bao đại nhân tuyệt đối không phải là người tham công tiếc lợi!”, khuôn mặt tuấn tú của Triển Chiêu nghiêm lại, “Huống hồ thôn dân thôn Du Lâm còn một ngày hai đêm nữa là phát độc, giải độc lại là chuyện hao tốn nội lực như thế, nếu Triển mỗ và Hoàng đại nhân cùng đồng thời rời đi, vạn nhất Bạch huynh và Mai huynh nội lực không đủ, giải độc không kịp, hại tới tính mạng chúng thôn dân, như thế bảo Triển mỗ sao có thể an tâm được?”.

Kim Kiền lập tức tắt tiếng.

Triển Chiêu quay người đi đến trước mắt Hoàng Can, nghiêm trang nói: “Chuyện giải độc cho Thái hậu phải phiền Hoàng đại nhân rồi!”.

“Hoàng Can nhất định sẽ không phụ sự ủy thác!”, Hoàng Can ôm quyền, ánh mắt lấp lánh, khuôn mặt ngưng trọng, “Sau khi Hoàng Can hồi cung, nhất định sẽ bẩm báo đúng sự thực, Triển đại nhân càng vất vả công lao càng lớn, Hoàng Can sẽ bẩm báo để Triển đại nhân lĩnh công đầu!”.

Triển Chiêu cười nhạt, khoát tay: “Hoàng đại nhân, Triển mỗ tiễn ngài một đoạn”.

“Triển đại nhân, mời!”

“Mời!”

Hai người sóng vai xuất môn.

“Cái tên Tiểu Miêu này…ông Bạch đây còn lâu mới tin tên họ Hoàng kia!”, Bạch Ngọc Đường khoanh tay bực bội nói.

“Miếng ăn đến miệng còn chắp tay dâng người ta? Thế gian này còn có loại người như thế?!”, Nhất Chi Mai nheo mắt, vô cùng khó hiểu.

Tiểu Dật ghé vào cánh cửa, chăm chú nhìn bóng lưng Triển Chiêu, khuôn mặt tràn ngập vẻ sùng bái.

Kim Kiền đứng cạnh tường, đầu đập binh binh vào tường: “Thăng quan phát tài, đưa tặng biệt thự…tất thảy đều có khả năng có…”

“Độc lão đầu, sao nào?”, Y Tiên nhìn Độc Thánh, cười khà khà.

“Hừ!”. Độc Thánh phất tay áo bỏ đi.

***

Được Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai luân phiên vận nội công, dốc hết sức lực, và được Y Tiên điều dưỡng tận tình, toàn bộ thôn dân thôn Du Lâm đều đã được giải độc, hơn nữa còn tỉnh táo trở lại, đã có thể ăn được thức ăn lỏng, trạng thái vô cùng tốt, mọi người ai nấy đều hân hoan vô hạn.

Chỉ là trong thời gian ấy phát sinh một khúc nhạc đệm nho nhỏ:

Thứ nhất, chuyện thay thuốc cho Nhan Tra Tán, Kim Kiền vì bị Triển Chiêu hạ lệnh cấm chỉ mà đành phải nửa đường đứt gánh; Tiểu Dật lại vì Nhất Chi Mai đã dốc hết sức giải độc, không còn cách nào khác hoàn thành chức trách mua bán vận chuyển đồ ăn thức uống, không thể ra ngoài mua cái ăn; Y Tiên thì bận chăm sóc thôn dân; đám Bạch Ngọc Đường thì bận vận công; cuối cùng chuyện thay thuốc cho Nhan Tra Tán đành rơi vào người Độc Thánh. Kết quả là khi vết thương của Nhan Tra Tán đã tốt lên được bảy, tám phần, có thể xuống giường đi lại vận động, thì sắc mặt lúc nào cũng tản mát ra một loại sắc xanh âm u, rất ư là quỷ dị.

Thứ hai, sau khi thôn dân thôn Du Lâm tỉnh lại nhìn thấy hai người Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, đều kinh sợ cho hai người là người trời, chẳng quan thân thể còn hư nhược yếu ớt, không nói hai lời liền quỳ xuống khấu đầu lễ bái, có điều chẳng biết vì sao, khi bái lạy Triển Chiêu lại hô lên là “Kim đồng giáng phàm”, lúc bái lạy Bạch Ngọc Đường thì kêu lên là “Ngọc nữ hạ thế”, chọc giận Bạch Ngọc Đường, khiến cho thiếu chút nữa là Bạch Ngọc Đường tống tiễn đám thôn dân vừa cứu tỉnh lại này trở về điện Diêm Vương.

Thứ ba, tiểu cô nương tên gọi Tiểu Nha mà Tiểu Dật vẫn luôn tâm tâm niệm niệm kia, vừa nhìn thấy hai người Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường liền quẳng Tiểu Dật ra sau đầu, miệng mồn lúc nào cũng là Triển đại ca, Bạch đại ca, chọc cho Tiểu Dật buồn bực không thôi. Sau đó, Tiểu Dật lúc nào cũng túm lấy Kim Kiền, trút bầu tâm sự, kiến cho Kim Kiền phiền muộn không dứt.

Tóm lại, hoàng hôn ngày thứ hai sau khi Hoàng Can đi, bọn Triển Chiêu cuối cùng cũng bắt đầu khời hành về Khai Phong.

Lúc rời đi, chúng thôn dân thôn Du Lâm nước mắt như mưa, khóc lóc vang trời, lưu luyến không rời, nom tư thái dáng vẻ, nếu không phải vừa mới giải độc, tình trạng sức khỏe không cho phép, nhất định sẽ làm những chuyện kiểu như mười tám dặm đưa tiễn…

Nhất Chi Mai vừa ra khỏi thôn, liền gấp rút thi triển tuyệt thế kinh công mà đi, tựa hồ sau lưng có hông thủy hay mãnh thú đuổi theo, nom dáng vẻ như là sợ hãi chuyện phiền phúc liên tục quấn thân vậy.

Y Tiên, Độc Thánh sau khi để lại cho thôn dân thôn Du Lâm các phương thức trị liệu, cháo thuốc bồi bổ cơ thể, cũng cáo từ ra đi, chỉ là Y Tiên rời đi có cười thâm ý một cái, còn Độc Thánh thì mấy lần muốn nói nhưng rồi lại thôi, khiến Kim Kiền vô cùng bất an.

Mua ngựa ở trấn Thanh Tập, ba người hai con ngựa phi nước đại ngay trong đêm, đi trọn một đêm và nửa ngày, cuối cùng trưa ngày hôm sau họ cũng về đến ngoài thành Biện Lương, nhìn tường thành nguy nga sừng sững phía xa, ba người đều cảm thấy như đã cách biệt mấy đời vậy.

Nhưng đi tiếp về phía trước, ba người lại càng cảm thấy có điều không ổn.

“Bình thường nơi đây đều có bách tính ra vào thành tấp nập, vì sao hôm nay lại không thấy một bóng người?”, Triển Chiêu nghi hoặc nói.

Bạch Ngọc Đường nheo mắt nhìn về phía cổng thành, “Trước cổng thành dường như có hai hàng quan binh đang đứng”.

Kim Kiền ló đầu ra từ sau lưng Triển Chiêu, nỗ lực nhìn về phía trước.

Ba người càng lúc càng đến gần cổng thành, Kim Kiền cũng càng lúc càng nhìn thấy rõ ràng.

Trước cổng thành, hai đội nhân mã phân ra đứng thành hàng theo hình chữ “bát”, một đội là sai dịch Khai Phong phủ vận trang phục sai dịch màu đỏ đen, đội còn lại là vệ binh cấm quân vận phục trang thị vệ màu lam tím, đứng giữa hai đội nhân mã có hai người, một người bận quan bào tử mãng, mặt đen như than, chính là Bao đại nhân của Khai Phong phủ, người còn lại, bận quan bào gấm đỏ, đầu đội mũ cánh chuồn bằng ngọc, râu tóc bạc trắng, chính là Bàng thái sư.

“Bao đại nhân và Bàng thái sư?!”, Kim Kiền khó hiểu, thầm nghĩ: Lẽ nào là độc của Thái hậu đã giải, long nhan vui vẻ, Thánh thượng phái Bao đại nhân và Bàng thái sư đến đây nghênh đón? Không đúng, nếu nghênh đón, thì chỉ cần Bao đại nhân là được rồi, Bàng thái sư đối đầu số một với Khai Phong phủ, đến đây làm gì, như vậy chẳng phải là phá hoại phong cách sao?!

“Người đâu! Trói Triển Chiêu và Kim Kiền lại, nhốt vào đại lao Khai Phong phủ!!”.

Loading...

Xem tiếp: Q.4 - Chương 10: Chỉ Huy Sứ Ti Tiện Vu Hãm

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Duyên Tình Một Đêm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10




Tổng Tài Nghĩ Quá Nhiều

Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ

Số chương: 35