381 - Huyễn Thanh, không nhìn ra lá gan của ngươi vẫn còn lớn như vậy!Nhìn nữ tử mặc hắc y che mặt, Huyễn tiên sinh hít một hơi thật sâu, lãnh đạm nói:- Hôm nay bất luận là kẻ nào cũng đừng mơ có thể cướp được ba người Thần Dạ từ trong tay bổn tọa, tiểu bối, nếu như ngươi cứ cứng rắn muốn tìm cái chết thì bổn tọa cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.
382 - Đúng vậy, ta cũng vậy, nếu thế thì cứ như vậy đi, đừng nói nhảm nữa. Thiết Dịch Thiên mạnh mẽ nói, thiết côn trong tay huy động. Trong lòng Thần Dạ rung động, cuối cùng đem ánh mắt dời đi, nhìn về phía nữ tử hắc y che mặt nói:- Tiền bối, ta tin tưởng nếu người muốn rời đi thì bọn họ sẽ không ngăn cản…- Sao được chứ, cho phép huynh đệ các ngươi tình thâm, cho phép đàn ông các ngươi nói chuyện nghĩa khí mà nữ tử chúng ta không thể sao?Nữ tử hắc ý che mặt nghiêng đầu nhìn Thần Dạ, trong đồng tử lóe ra quang mang khác thường…- Này…Diệp Thước buông tiếng thở dài, vỗ vỗ bả vai Thần Dạ, cười nói:- Ta nói Thần Dạ nhà ngươi đó, ngươi cũng thật là quá đầu gỗ rồi! Tiền bối, tiền bối sao? Ngươi nhìn nàng có gì giống với tiền bối cơ chứ? Đồ đầu gỗ, thật không biết sao lại có nhiều người thích ngươi thế không biết?Thanh âm tuy nhỏ nhưng cũng không thoát khỏi tai của nữ tử hắc y che mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ở trong khăn che mặt nhịn không được mà có chút ửng đỏ.
383 - Hãy bớt sàm ngôn đi, trước tiên cứ đánh chết Trầm Nhất Sơn đã, sau đó chúng ta mới có thể rút đi. Lời này nghe vào trong tai hai người Diệp Thước, không thể nghi ngờ chính là một câu nói nhảm, cho dù Trầm Nhất Sơn bị đánh chết nhưng vẫn còn lại hai đại cao thủ Thông Huyền liên thủ, bốn người bọn họ cộng thêm cả quỷ thi cũng khó có thể toàn thân mà rút lui.
384 - Lần này tuyệt đối sẽ không, mà điều ta muốn chỉ là để Thần Dạ sống, chỉ là sống mà thôi, còn sống ở nơi nào cũng không hề quan trọng. Ánh mắt của Thần Nguyên nhìn hoàng đế chưa từng có chút né tránh.
385 - Ùng ung!Ở phía chân trời giống như đưa tới cộng hưởng với hành động lần này của Thần Dạ, từng trận sấm rền mang theo năng lượng chấn động kinh khủng đang kịch liệt dao động.
386 - Xuy!Ngay lúc hai đạo Huyền khí sắp sửa chạm vào nhau trong không gian, bỗng nhiên có một luồng năng lượng khí tức lạnh như băng mạnh mẽ xé rách không gian, đi trước công kích của Thần Dạ một bước đụng vào với Huyền khí thất luyện của Linh tiên sinh, cùng lúc đó, một tiếng nói lạnh như băng cũng vang dội khắp cả hoàng cung.
387 Nhưng cũng chỉ là khiếp sợ mà thôi, mắt nhìn tia chớp màu đen trong nháy mắt sẽ tới trước người của hắn, tay phải của Linh tiên sinh nhanh như tia chớp lộ ra, một bàn tay to xuất hiện cầm lấy tia chớp màu đen kia, chợt năng lượng Huyền khí dữ dội tuôn ra, nhìn hành động này rõ ràng cho thấy hắn muốn cứng rắn bóp nát tia chớp màu đen này!- Rầm rầm!Một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang dội, mắt thường có thể thấy được quang mang lóe ra từ trong tia chớp màu đen nhanh chóng trở nên ảm đạm, sau đó cư nhiên lại hiện hình ở trong hư không.
388 Lăng không mà đứng, ngự không mà đi chính là Lực Huyền!Đám người Thần Dạ đã sớm biết được lão giả này rất bất phàm, nhưng không nghĩ tới hắn cư nhiên lại là cao thủ cảnh giới Lực Huyền.
389 Nhìn thi thể mềm nhũn ngã xuống trên đất kia, thần sắc của Vân Sơn rốt cục xuất hiện một chút âm trầm, chợt nhìn về phía mọi người, nghiêm nghị nói:- Đây là các ngươi đang ép lão phu hạ đòn sát thủ sao?- Ha ha!Diệp Thước lãnh đạm cười nói:- Người của Thiên Nhất môn các ngươi biết hạ thủ lưu tình từ lúc nào vậy? Vân Sơn tiền bối, ngày đừng nên tức giận, hành động mới vừa rồi chỉ là muốn chứng mình cho ngài thấy, nhiều con kiến hôi cũng có thể cắn chết một con voi.
390 - Tốt, ba năm thì ba năm!Thần lão gia tử không chút nghĩ ngợi, xoay người đi tới trước người Thần Dạ nói:- Dạ nhi, mau manh theo bọn họ rời khỏi nơi này đi.
391 Thần Nguyên tốt xấu gì cũng là người họ Thần, mặc kệ làm cái gì thì cũng không bỏ được hai chữ Thần gia, mà hắn… Hoàng đế bệ hạ dám cam đoan ba năm sau khi Thần Dạ lại lần nữa trở về, hoàng cung này chắc chắn sẽ đổi chủ.
392 - Xin hỏi cô nương, bây giờ ngươi hẳn là phải quay về Kiếm Tông phải không?Nhìn hai người Thần Dạ và tiểu Nha đã đi xa, Diệp Thước hỏi nử tử hắc y che mặt.
393 - Tiểu Nha, lần này ngươi trở về hẳn là sư phụ của ngươi cũng đi theo chứ?Trầm tư một chút, Thần Dạ đột nhiên hỏi. Chợt hắn cũng không đợi tiểu Nha trả lời, cũng không muốn suy nghĩ nhiều, Thần Dạ ngửa mặt lên trời, quát nhẹ:- Tiền bối, ta biết rõ ngài đang có ở đây, nếu không ngại thì có hiện thân gặp mặt được không?- Ha ha, người trẻ tuổi, ngươi quả nhiên là người bất phàm!Một đạo tiếng nói từ trên chín tầng mây bắn xuống dưới, phảng phất như xuyên qua giới hạn thời gian cùng không gian, nghe vào bên trong tai lại cực kỳ hư vô mờ mịt.
394 Cái này, Tà Phong liên tục cười khổ:- Nha đầu, tiểu thiếu gia của con đối với con cực kỳ lo lắng, lại cũng cực kỳ mẫn cảm, con cho rằng nếu lão phu không mang con rời đi được.
395 - Đao Linh, sau khi đến Đại Thiên phủ, chờ ta sắp xếp xong hết mọi chuyện thì chúng ta sẽ đi tới Bắc Vực, lần này nhất định phải hoàn toàn phục hồi ngươi lại như cũ.
396 - Ngay cả Thần Dạ cũng bị bức phải rút đi, vậy thì chúng ta còn có thể làm cái gì cơ chứ? Không nên mang đến cho hắn thêm một chút phiền toái không cần thiết nào nữa.
397 Nếu như nàng đã sớm xuất quan…. thì mảnh đất hoang này cũng sẽ không an tĩnh như thế, điểm này Thần Dạ có thể bảo đảm. - Quỷ Chân Nhân, ngươi thật đúng là quá cẩn thận.
398 Dù sao thì tình thế ngày hôm nay đối với Thần gia mà nói thật sự quá nghiêm trọng, chỉ riêng hai chữ phản quốc đã làm cho những người trong đội quân theo Thần gia đều cảm nhận được áp lực quá lớn.
399 - Được rồi, Tô thúc thúc, ngươi hãy mau chóng truyền tin ra bên ngoài đi!Thần Dạ nghiêm nét mặt nói:- Từ nay đến ba năm sau phải ủy khuất các vị thúc thúc rồi, xin thay mặt Thần Dạ nói một tiếng xin lỗi!Cư nhiên Thần Dạ lại đứng dậy thực hiện đại lễ, khiến Tô Lập cả kinh, loay hoay tiến lên ngăn cản, vừa rồi Thần Dạ vẫn còn trầm ổn giống như đại địa, giờ phút này lại giống như ngọn cỏ đang lung lay sắp đổ ở trong gió!- Thần Dạ!- Tiểu thiếu gia!Thần Dạ cuối cùng đã không thể nhịn được nữa, mềm nhũn ngã xuống mặt đất…- Nương, đại ca ca làm sao vậy?Đợi đến khi Tử Huyên từ trong phòng đi ra, Linh nhi cảm thấy mình đã đợi rất lâu liền vội vàng giảm thấp âm thanh xuống hỏi, trong đôi mắt to phát ra thần thái xinh đẹp giờ phút này lại tràn ngập lo lắng không thôi.
400 Linh nhi đã tính trước, nói:- Hiện tại tuy đại ca ca đang lo lắng chuyện của hắn, nhưng đại ca ca nhất định hiểu rõ phải có đủ thực lực mới có thể giải quyết hết mọi phiền toái, bởi vì nếu nói hiện tại có cái gì có thể hấp dẫn đại ca ca nhất định là có liên quan với võ đạo.