21 “Đông Nhất, anh căng thẳng gì chứ?” Hứa Úy Nhiên mỉm cười rút tay lại, đứng lên, đi đến trước mặt Lệ Đông Nhất, ngoảnh lại ngắm khuôn mặt đang say giấc của Nam Hợp, “Nó đáng yêu như vậy, sao em nỡ làm tổn thương nó chứ?”
Nắm tay siết chặt dưới tay áo của Lệ Đông Nhất từ từ buông ra.
22 Tân Đồng tắm rửa sạch sẽ cho Nam Hợp, giúp cậu thay bộ đồ ngủ kẻ sọc xanh, bảo cậu lên giường nằm trước.
Cô vội vàng giặt quần áo, hong khô, chuẩn bị tốt đồ đạc để ngày mai Nam Hợp mặc, gấp gọn gàng, đặt ở cuối giường, mới lên giường ngủ.
23 Tân Đồng thức sớm, không biết tại sao đêm qua cô ngủ không yên giấc.
Cô chậm rãi ngồi dậy, nhắm mắt rồi lại mở, đầu óc hỗn loạn mới thoáng tỉnh táo một chút.
24 Không mua há cảo, Tân Đồng nấu mỳ. Nước sôi, bỏ mỳ vào, đợi mỳ chín lập tức vớt ra bỏ vào tô, rưới cà chua trứng đã xào xong lên mặt, ba tô mỳ sốt nóng hổi được bưng lên bàn.
25 Cả buổi sáng, trợ lý Từ đều lo lắng việc Hứa Úy Nhiên đến văn phòng hỏi Lệ Đông Nhất đi đâu.
Anh làm trợ lý đặc biệt cho Lệ Đông Nhất đã nhiều năm, xem như cũng là người giàu kinh nghiệm, ứng phó với người bình thường còn dễ.
26 Trời mới tờ mời sáng, còn trầm lắng, hiện ra một luồng xanh xám. Tân Đồng cảm thấy trong lòng hơi bất an, có lẽ căng thẳng vì chuyện phải đến nhà họ Lệ, cô suy nghĩ.
27 “Người nhà của Tân Chí đâu?”
“Ở đây. ” Tân Đồng đứng dậy, không tiếp tục truy cứu đến cùng quá trình sự việc.
Ba đã như vậy rồi, nếu kết cục đã xong, cũng không cần thiết phải đi phân tích trước đó đã xảy ra chuyện gì.
28 Trời tối sớm, chỉ mới 5 giờ, thành phố đã lên đèn.
Tân Đồng đỡ Tân Chí ngồi dậy, nhìn ông ăn xong chén mỳ, vừa mới dọn dẹp mọi thứ, chợt nghe thấy cửa phòng bị gõ nhẹ hai tiếng.
29 “Mẹ ơi, con húp hết rồi. ” Nam Hợp cầm chén lên đưa cho Tân Đồng xem.
Mùi cháo yến mạnh nấu nhừ thơm phức, hình như Nam Hợp rất thích.
“Ăn nữa không con?” Tân Đồng gắp miếng lạp xưởng bỏ vào cái đĩa ở trước mặt cậu.
30 Tân Đồng nhìn người đàn ông đầy vẻ tức giận trong mắt, lặng lẽ cúi đầu.
Có lẽ anh không phải vì Nam Hợp mà kết hôn với cô, nhưng cô thì phải.
Từ lúc anh dẫn Nam Hợp đến bên cô, cô liền có suy nghĩ đó.
31 “Mấy giờ rồi?” Tân Đồng thức dậy, mở mắt, liền thấy Lệ Đông Nhất đã ăn mặc chỉnh tế, nằm nghiêng qua một bên nhìn cô. “9h. ”
“9h?!” rèm cửa chưa kéo ra, nhưng lại không tối lắm, Tân Đồng liền bật dậy, vội vàng tìm quần áo, “Sao anh không đánh thức em?”
“Đây nè.
32 “Để em vô trước. ” Tân Đồng thả tay Lệ Đông Nhất ra, ngăn anh lại, “Chờ em. ”
Tân Chí vừa mới ngủ trưa dậy.
Hộ lý ra ngoài rồi, Tân Đồng liền hứng nước, pha chút nước nóng, lau mặt giúp Tân Chí.
33 Đã sắp đến cuối năm, thư viện bận rộn một thời gian, cô liền sắp xếp ngày nghỉ.
Năm nay tết đến sớm, ngày nghỉ của Tân Đồng cũng sớm không ít.
Lệ Đông Nhất cũng khi bận khi rãnh, nhưng tối nào cũng nhất định về nhà cùng Tân Đồng và Nam Hợp ăn cơm và nghỉ ngơi.
34 Trận tuyết đầu mùa đông năm nay rơi xuống Dung Trấn, tuyết rơi nhiều thật nhiều được mấy ngày lại dừng.
Nhiệt độ tăng lên lại vài độ, nhưng trời vẫn lạnh.
35 Nhà họ Tân có hai cánh đồng hoa, một lớn một nhỏ, cách nhà không xa lắm. Lệ Đông Nhất mang găng tay, một tay cầm lấy tay Tân Đồng, tay còn lại cắm vào túi quần.
36 Bệnh viện thành phố.
Tối 30 tết, ngoại trừ bác sĩ và y tá có ca trực, nhưng người còn lại đều sắp xếp nghỉ phép, vô cùng háo hức gói ghém đồ đặc về nhà đón giao thừa cùng gia đình.
37 Sau bữa cơm, cả nhà ba người thật sự đi bắn pháo hoa suốt mấy tiếng đồng hồ. Pháo hoa là do Lệ Đông Nhất chuẩn bị từ sáng sớm, chất trong cốp xe. Nam Hợp lúc đầu còn vỗ tay bôm bốp, hưng phấn cùng Lệ Đông Nhất đi châm lửa, chờ đến khi nào pháo hoa bắn hết, mới mệt mỏi ghé vào lòng Lệ Đông Nhất thiếp đi.
38 Năm mới, ngày đầu tiên đi làm, Tân Đồng sắp xếp ca xong. Lệ Đông Nhất vẫn còn được nghỉ phép, Tân Đồng yên tâm giao Nam Hợp cho anh.
Vốn dĩ sách mới đã xuất bản ở năm cũ, cuối cùng vẫn kéo qua năm mới mới đưa đến thư viện.
39 “Nam Hợp, hôm nay là ngày đi học đầu tiên,” Tân Đồng giúp cậu đeo cặp sách cô mới mua lên lưng cậu, “vui không con?”
“Không vui,” Tâm trạng của Nam Hợp hơi tệ, ngày ngày ở bên mẹ mới vui.
40 Ôn Hinh gọi điện thoại cho Lệ Đông Nhất, kêu anh đưa Nam Hợp đến chỗ bà. Cuối tuần, Nam Hợp thật sự ngoan ngoãn đến chỗ bà, còn mang theo rất nhiều sách, giá vẽ và cọ màu.