Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đế Hoàng Phi Chương 65

Chương trước: Chương 64



Ngày Mười hai tháng Tư, Ký An Vương phủ đón nhận một chuyện

mừng lớn.

Chỉ riêng những món đồ mà Hoàng đế Nam Việt và Thần phi ban

tặng cho Doãn Duật cùng với Dương Dĩnh đã nhiều không đếm xuể.

Bóng cây khẽ đung đưa, trong bầu không khí hơi lành lạnh

vang lên tiếng khóc u buồn của người con gái.

Lệnh Viên thở dài nhìn Anh Tịch lúc này đang khóc sướt mướt.

Nửa canh giờ trước, thị đã tới đây theo cửa sau. Vốn dĩ với thân phận của bọn

họ bây giờ thì Anh Tịch không nên đến nhưng may mà trong U Lan viện này toàn là

tâm phúc của Khánh Vương nên hẳn sẽ không có người nào nói chuyện này ra ngoài.

“Đừng khóc nữa.” Lệnh Viên đưa chiếc khăn tay cho thị.

Anh Tịch vẫn khóc lóc không thôi, cặp mắt đỏ hoe nhìn Lệnh

Viên, nghẹn ngào nói: “Nô tì cảm thấy khó chịu thay cho tiểu thư. Chẳng lẽ tiểu

thư không đau lòng sao? Chẳng biết Thế tử gia suy nghĩ thế nào, rõ ràng mấy

ngày trước còn nói với nô tì là nhất định sẽ không lấy cô Dương tiểu thư đó, vậy

mà bây giờ đột nhiên lại…”Anh Tịch cắn chặt môi, không sao nói tiếp được nữa.

Lệnh Viên ngoảnh mặt qua hướng khác, nhìn những chiếc lá cây

xào xạc bên ngoài cửa sổ, ánh mắt tràn đầy vẻ buồn bã: “Chắc y có sự khổ tâm

của y. Anh Tịch, sau này nếu không có việc gì thì em đừng tới chỗ ta nữa. Em

hãy đi theo bên cạnh y, cho dù không có danh phận, y cũng sẽ đối xử tốt với

em.”

Anh Tịch ngây người: “Tiểu thư nói linh tinh gì thế? Nô tì

dù thế nào thì cuối cùng cũng phải quay về bên cạnh tiểu thư mà.”

Quay về? Lệnh Viên bất giác nở một nụ cười thê lương, trong

tình hình bây giờ, Anh Tịch làm sao có thể quay về được?

Anh Tịch đột ngột đứng bật dậy, đi vòng tới quỳ xuống trước

mặt Lệnh Viên, nức nở nói: “Tiểu thư, chi bằng chúng ta hãy đi thôi! Thiên hạ

rộng lớn thế này, chắc chắn sẽ có chỗ cho chúng ta dung thân! Bằng không thì…

Bằng không thì chúng ta hãy quay về chùa Ngọc Tuyền, đến khi đó còn có thể đi

tìm Bùi thiếu gia!”

Chùa Ngọc Tuyền, Bùi Vô Song…

Lệnh Viên ngẩn ngơ nhìn người đang quỳ dưới đất, nơi đó đã

từng là chốn bình yên thanh tịnh nhất trong cuộc đời này của nàng nhưng nàng

không bao giờ quay trở về đó được nữa. Huống chi, không có nàng, Bùi Vô Song

mới có thể sống một cuộc sống bình lặng, nàng hà tất phải đi quấy nhiễu y.

Những ngón tay lạnh băng nắm chặt lấy đôi tay đang không

ngừng run rẩy của Anh Tịch, Lệnh viên đỡ thị đứng dậy, chăm chú nhìn thị nói:

“Em biết đấy, khi chuyện ở Bắc Hán còn chưa giải quyết xong, ta sẽ không đi đâu

cả.”

“Vậy sau khi giải quyết xong thì sao?” Cặp mắt Anh Tịch sáng

rực lên, giống như đã nhìn thấy hy vọng.

Lệnh Viên nhất thời nghẹn họng, lặng lẽ cúi đầu… Giải quyết

xong rồi nàng cũng không thể đi được, bởi vì đó là nội dung cuộc giao dịch giữa

nàng và Khánh Vương.

Anh Tịch vẫn khóc mãi không thôi. Đến tận chiều tối hôm đó,

Lệnh Viên mới khuyên được thị rời đi từ cửa ngách.

Nghe nói Tô Anh đã khóc lóc gây rối trong Tô phủ suốt nửa

ngày trời, cuối cùng, Tô Thái phó phải cho người tới trông chừng nàng ta.

Lệnh Viên ngẩn ngơ ngồi trên bệ cửa sổ. Bên ngoài, ánh trăng

như nước, khung cảnh tĩnh mịch vô cùng, vậy nhưng lại khiến lòng người hoang

mang. Lệnh Viên nở nụ cười chua chát, khóe mắt dường như có giọt lệ lăn ra.

Nàng bỗng dưng cảm thấy ngưỡng mộ Tô Anh, ít nhất nàng ta còn có thể kêu gào

khóc lóc vì người mình yêu không lấy mình. Còn Lệnh Viên nàng, ngay đến khóc

thành tiếng cũng không thể.

Ba ngày sau, vào đêm trăng tròn, rốt cuộc tin tức mà Lệnh

Viên mong chờ nhất cũng đã truyền tới.

Tần Tướng quân của Bắc Hán xuất binh, lấy danh nghĩa “quét

sạch bọn gian thần” mà kéo thẳng về hướng Thịnh Kinh. Thụy Vương triệu tập ba

mươi vạn binh mã chặn Tần Tướng quân lại ở Hồ Thành cách Thịnh Kinh năm mươi

dặm.

Chén trà được xoay tròn giữa những đầu ngón tay, Khánh Vương

cúi đầu khẽ nhấp một ngụm, mỉm cười nhìn qua phía Lệnh Viên, nói: “Tần Tướng

quân chỉ cần kiên trì thêm một thời gian nữa, đợi người của bản vương tới nơi.

Đến lúc đó, Thụy Vương bị tấn công từ hai phía, nhất định sẽ chẳng còn sức để

phản kích.”

Lệnh Viên nghiêm túc nói: “Ngài để ai cầm quân?”

“Khưu Tướng quân. Ông ấy vừa hay cũng từng liên thủ với Tần

Tướng quân lúc ở biên cương, hai bên cũng coi như hiểu ý nhau, nàng thấy thế

nào?” Y lại nhấp một ngụm trà nữa, hưởng thụ mùi thơm lẩn quất giữa kẽ răng.

Khánh Vương nói vậy quả thực cũng rất có lý. Lần này Lệnh

Viên nhờ hắn giúp đỡ, tất nhiên sẽ không tính toán điều gì. Nàng đặt chén trà

trong tay xuống, hé môi nói: “Ta muốn xin Điện hạ giữ lại mạng sống cho Thụy

Vương, cả Đoan phi nữa.”

“Đoan phi?” Khánh Vương khẽ lẩm bẩm một tiếng, rồi mới nhớ

ra Lệnh Viên muốn nhắc tới Hoàng thái hậu của Bắc Hán hiện giờ. Hắn phì cười:

“Nàng muốn tự tay giết bọn họ sao?”

“Ngài đồng ý không?” Lệnh Viên không trả lời, chỉ hỏi ngược

lại.

Thụy Vương và Đoan phi nhất định phải chết nhưng nàng vẫn

còn có chuyện muốn hỏi bọn họ.

Khánh Vương hơi cau mày, đặt chén trà trong tay qua một bên,

thấp giọng nói: “Thái hậu Bắc Hán thì không có vấn đề gì, còn về Thụy Vương…

Người này thì phải lựa tình hình mới được, trong lúc giao chiến đao kiếm không

có mắt, lỡ như hắn bị giết mất ta cũng không quản nổi.”

“Được.” Lệnh Viên lập tức chấp nhận ngay.

Khánh Vương nở một nụ cười dịu dàng, kéo tay Lệnh Viên cùng

đứng dậy, nhẹ nhàng ôm lấy bờ eo thon của nàng, lại phả một hơi thở nóng bỏng

vào tai nàng, cất giọng trìu mếm hỏi: “Đã mấy ngày ta không tới rồi, Lệnh Viên,

nàng có nhớ ta không?”

Lệnh Viên ngoan ngoãn ngước mắt lên nhìn hắn. Khí chất của

bậc vương giả trên khuôn mặt hắn hiện giờ càng nồng đậm hơn, như lan tỏa ra bốn

phía xung quanh, vây chặt lấy Lệnh Viên khiến nàng không sao trốn thoát được.

Để mặc cho hắn bế bổng lên, Lệnh Viên ngoan ngoãn vòng tay quanh cổ hắn, thân

thể không cứng đờ cũng chẳng giãy giụa.

Bức rèm châu khẽ đung đưa, bức màn nhẹ nhàng lay động.

Hắn đè lên người nàng, đầu ngón tay mơn man từ trên cái cổ

trắng ngần xuống dưới, thăm dò đôi gò bồng đào căng đầy của nàng. Thân thể Lệnh

Viên run rẩy một hồi, bất giác đưa tay nắm chặt lấy cánh tay hắn. Hắn khẽ cười,

vòng tay ôm chặt lấy nàng, lăn nửa vòng vào phía trong. Lệnh Viên giật mình

kinh hãi, còn hắn vẫn đang cười, khuôn mặt nghiêng nghiêng nhìn nàng chăm chú.

Vừa định mở miệng, hắn chợt dừng ánh mắt bên dưới chiếc gối của Lệnh Viên. Nơi

mái tóc dài đen nhánh buông xõa lộ ra một chiếc túi gấm được thêu thùa tinh

xảo.

Lệnh Viên chỉ thấy hắn vươn tay tới, hơi dùng sức một chút

đã lấy được một thứ từ bên dưới thân thể nàng. Đó là một chiếc túi thơm được

làm rất tỉ mỉ, Khánh Vương đưa lên mũi ngửi, thứ mùi bên trong khác hẳn với mùi

của túi thơm bình thường. Trong cung, trong phủ, nữ quyến rất đông, Khánh Vương

tất nhiên đã từng được thấy, được ngửi vô số túi thơm nhưng lần này thì khác.

Hắn đưa mắt nhìn nữ tử đang nằm cạnh mình, thấy trong đáy mắt nàng thoáng hiện

lên một tia khác thường.

Khánh Vương đưa tay kéo Lệnh Viên lại, thấp giọng hỏi: “Đây

là cái gì?”

Lệnh Viên không hề né tránh, hỏi ngược lại: “Ngài nghĩ sao?”

Hắn ghé đến gần sát nàng, tì chóp mũi lên chiếc mũi nhỏ xinh

của nàng: “Ta muốn nghe lời nói thực.”

Lệnh Viên lại khẽ nở nụ cười. Hắn muốn nghe, vậy nàng sẽ nói

cho hắn biết… “Xạ hương.”

Nếu là túi thơm bình thường, tất nhiên sẽ phải mang theo bên

mình, huống chi trên người Lệnh Viên xưa nay luôn chỉ có một loại hương khinh

la. Vốn cũng đã đoán được rồi nhưng khi nghe chính miệng nàng nói ra, trái tim

hắn như nghẹn lại, sau khi hít sâu một hơi, không ngờ lại cảm thấy đau đến thấu

tâm can.

Hắn vung tay ném mạnh chiếc túi gấm ra ngoài, bức màn lụa

mỏng cũng vì thế mà bị vén lên cao nửa thước.

Hắn đột nhiên nhổm người ngồi dậy, đưa tay chụp lấy cằm của

Lệnh Viên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mình, lạnh lùng nói: “Không cho nàng

dùng tiếp nữa!”

Không cho?

Lệnh Viên giống như vừa nghe thấy một câu chuyện rất nực

cười, bèn bật cười thành tiếng, rồi không sao kìm nén được nữa, cứ nhìn khuôn

mặt lạnh tựa băng sương của hắn mà cười vang không ngớt. Người ngoài mong còn

chẳng được, vậy mà nàng muốn tránh chẳng xong… “Ta chỉ đồng ý sẽ ở lại bên cạnh

ngài, chứ chưa từng đồng ý bất cứ điều gì khác.”

Điều gì khác… Danh phận, con cái, trái tim.

Khánh Vương thầm lẩm bẩm trong lòng, cảm thấy nụ cười của nữ

tử trước mặt tựa như hoa anh túc. Hết lần này đến lần khác cùng hắn ái ân, vậy

nhưng nàng chưa từng dành cho hắn một chút chân tình. Hắn bị nàng cự tuyệt ba

lần, bây giờ chờ được nàng tới cầu xin hắn giúp đỡ nhưng rốt cuộc vẫn không thể

có được nhiều hơn sao?

Khánh Vương sắc mặt tái xanh, đôi bờ môi mím chặt, cứ thế

nhìn đăm đăm vào nàng không chớp mắt.

Lệnh Viên dứt khoát nhắm luôn đôi mắt lại.

Một lát sau, nàng bỗng cảm thấy người trước mặt ghé đến gần,

đôi môi lạnh băng bị đôi môi nóng bỏng của hắn phủ lên. Chỉ nghe hắn thấp giọng

nói: “Lệnh Viên, ta đối xử với nàng còn chưa đủ tốt hay sao?”

Nụ hôn của hắn triền miên mà quyến luyến lạ thường, Lệnh

Viên gần như không chống đỡ nổi, vừa thở dốc vừa đáp: “Điện hạ đối xử với Lệnh

Viên rất tốt.”

Bàn tay hắn vuốt ve cái bụng phẳng lì của nàng, từng chút, từng

chút một khiến nàng không kìm được rên rỉ thành tiếng. Hắn nói: “Gọi tên của ta

đi.”

“Lệnh Viên… không dám.”

“Không dám? Sao nàng lại không dám?” Lời hắn nói một nửa là

lạnh lùng, một nửa là chế giễu.

Dùng sức nhún mạnh một cái, hắn đã đi sâu vào thân thể nàng.

Không phải là lần đầu tiên nhưng chưa từng có lần nào khô

khan thế này. Hắn chậm rãi ra vào không ngớt, không để tâm tới sắc mặt trắng

bệch của nàng.

“Lệnh Viên, chưa từng có nữ nhân nào khiến ta cảm thấy thất

bại thế này. Thứ nàng cần, ta đều đã cho nàng nhưng trong lòng nàng vẫn có

người khác!” Nghĩ đến việc nàng cười nói với hắn rằng trong chiếc túi gấm đó là

xạ hương, cơn phẫn nộ trong lòng hắn bắt đầu bùng lên, động tác càng lúc càng

nhanh, càng mạnh.

Lệnh Viên cố kìm nén cơn đau, vẫn tươi cười nói: “Trong lòng

Điện hạ cũng có người khác nhưng lại không cho ta có. Nam nhân có thể

năm thê bảy thiếp, nữ nhân cho dù không thể nhưng đến suy nghĩ mà cũng không

được hay sao? Huống chi, năm xưa ta đã từng được gả cho một vị phu quân rồi, ngài

làm sao có thể thay đổi được sự thật này đây?”

Hắn cúi đầu cắn lấy cánh môi nàng: “Miệng lưỡi sắc bén lắm!

Vậy ta sẽ khiến nàng mang thai đứa con của ta, để xem nàng có thể làm gì được?”

Làm gì được?

Nàng cũng không biết.

Đêm ấy, hắn làm với nàng hết lần này đến lần khác, lại hôn

lên từng tấc da thịt trên tấm thân mềm mại của nàng, như để tuyên cáo rằng đây

chính là nữ nhân của hắn.

Ngày hôm sau, Khánh Vương trực tiếp lên triều từ U Lan viện.

Một đám thị nữ đi vào trong hầu hạ.

Chiếc túi gấm bị Khánh Vương vứt ra ngoài đêm qua vẫn còn

trên mặt đất, có ả thị nữ tinh mắt nhìn thấy, còn tưởng là do Lệnh Viên sơ ý

đánh rơi, vội nhặt lên, thấp giọng nói: “Điện hạ, thứ này là của nhị tiểu thư

sao?”

Khắp U Lan viện, ai cũng nghĩ rằng Lệnh Viên thật sự là nhị

tiểu thư của nhà họ Tô.

Khánh Vương đưa mắt liếc nhìn, trong lòng không khỏi dấy lên

cảm giác chán ghét, liền đẩy mạnh tay ả thị nữ ra, gằn giọng nói: “Sau này mỗi

một ngóc ngách của U Lan viện đều không được để bản vương nhìn thấy những thứ

không sạch sẽ này, nếu không, bản vương sẽ cho các ngươi biết mặt!”

Cả đám thị nữ trong phòng đều sợ hãi quỳ rạp xuống đất. Ả

thị nữ vừa nhặt chiếc túi gấm còn che mặt khóc òa lên.

“Điện hạ giận dữ với họ làm gì, đây có phải là chủ ý của họ

đâu.” Một đôi tay trắng nõn vén bức màn ra, Lệnh Viên cất giọng dịu dàng. Còn

chưa chải chuốt trang điểm, mái tóc đen nhánh của nàng vẫn buông xõa xuống vai.

Khánh Vương ngoảnh đầu lại, thấy nàng ngợp một vẻ quyến rũ yêu kiều, lại càng

nổi lòng si mê.

Hắn xoay người lại, đi về phía nàng, nhẹ nhàng nói: “Lệnh

Viên, nàng lại mềm lòng rồi.”

Lệnh Viên ngồi bên mép giường, cúi đầu quấn vài lọn tóc vào

đầu ngón tay: “Đều là người do cha mẹ sinh đẻ, nếu có cách khác ai lại muốn đi

làm nô tì.”

Hắn bật cười thành tiếng, ngồi xuống bên cạnh nàng: “Chẳng

trách thị nữ của nàng lại được chiều chuộng như vậy.”

Lệnh Viên không muốn dây dưa với hắn, chỉ hờ hững nói: “Còn

chưa đi sao? Cẩn thận lại lên triều muộn đấy.”

“Ừm.” Hắn đáp lại nhưng vẫn chưa đứng lên, mà hơi ghé người

tới khẽ cất tiếng cười: “Lần này đi rồi không biết phải mấy ngày nữa mới có thể

tới…”

“Bắc Hán mà có tin tức, dù thế nào ngài cũng phải đến nói

với ta. Đến khi đó, ta sẽ bày một bàn tiệc rượu chờ ngài.” Nàng nhẹ nhàng cất

tiếng ngắt lời hắn, rồi ra hiệu cho thị nữ mang chiếc áo choàng của hắn tới.

Khánh Vương rốt cuộc đành đứng dậy, để yên cho thị nữ khoác

áo choàng lên người. Hắn lại liếc nhìn Lệnh Viên lần nữa, rồi mới xoay người

bước ra ngoài.

Kiệu đã chờ sẵn ở ngoài, Khánh Vương bước vào ngồi ngay ngắn

bên trong, chợt nghe gã thị vệ bên ngoài thấp giọng hỏi: “Điện hạ, Khưu Tướng

quân đã xuất binh, vẫn tiến hành theo kế hoạch cũ chứ?”

Người trong kiệu không trả lời, chỉ khẽ “ừm” một tiếng. Rồi

hắn lại đưa tay vén rèm kiệu lên, nhìn về phía U Lan viện bằng ánh mắt đầy hàm

ý, sau đó nói: “Khởi kiệu.”

Loading...

Xem tiếp: Chương 66

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Sự chờ đợi của lương thần

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 22


Tổng Giám Đốc Châu Úc

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Người đẹp phải mạnh mẽ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 33


Quỷ Giá

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 17