Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đế Hoàng Phi Chương 64

Chương trước: Chương 63



Thời tiết hiện giờ khi nóng khi lạnh, vào lúc chạng vạng,

một trận mưa rào đột nhiên trút xuống.

Hoa Lan trong U Lan viện bị cơn mưa làm cho rụng lả tả. Đám

người hầu kẻ hạ vội vàng chạy đi bảo vệ hoa, chỉ còn lại một mình Lệnh Viên

đứng dưới hành lang, để mặc cho những hạt mưa lạnh giá hắt vào làm ướt khuôn

mặt nhợt nhạt của nàng.

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên càng lúc càng lớn.

Một ả thị nữ bước tới mở cửa, từ bên ngoài có một người mặc

áo tơi đội nón lá đi vào, vội vã chạy thẳng về phía Lệnh Viên. Vô số dấu chân

sắp thành một hàng uốn lượn phía sau lưng kẻ đó, từ trên áo và nón, nước mưa

chảy xuống không ngừng. Chạy đến trước mặt Lệnh Viên, y đột nhiên quỳ xuống:

“Công chúa.”

Chiếc nón lá được đặt qua bên cạnh, y ngẩng đầu lên, một vết

thương dài đáng sợ hằn sâu trên má phải. Lệnh Viên thầm kinh hãi, bàn tay run

rẩy đưa tới đỡ y dậy, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào: “Dương đại nhân…”

Dương Ngự thừa căm phẫn nói: “Là Thụy Vương! Hắn câu kết với

quân man di Dạ Lang!”

Điều này Lệnh Viên đã nghĩ đến rồi. Nếu không phải vậy, cớ

gì Bắc Hán lại đột nhiên cắt đất cho Dạ Lang?

Thụy Vương phái người đi chặn giết Dương Ngự thừa, đám thị

vệ liều chết bảo vệ giúp y trốn thoát, sau khi ẩn nấp chừng hơn một tháng, rốt

cuộc y cũng bị người của Khánh Vương tìm được.

“Hoàng thượng…” Không sao kìm nén được nữa, Dương Ngự thừa

xưa nay vốn điềm tĩnh mà lúc này giọng nói đã nghẹn ngào.

Lệnh Viên cắn chặt môi, nói: “Giang sơn vẫn là của Hoàng

Thượng!” Cho dù Thế Huyền không còn nữa, nàng cũng phải giúp y đoạt lại, giao

nó vào tay Chiêu Nhi.

Lệnh Viên cất bước đi nhanh vào phòng, đuổi tả hữu lui ra

hết, đóng chặt cánh cửa làm bằng gỗ đàn hương lại. Bên trong phòng lúc này chỉ

còn lại hai người là Lệnh Viên và Dương Ngự thừa.

“Điện hạ, có cần đi giám sát không?” Một gã thị vệ nhỏ giọng

dò hỏi.

Khánh Vương chắp tay sau lưng đứng giữa sân, những hạt mưa

rơi xuống mặt ô không ngớt. Hắn đưa mắt chăm chú nhìn cánh cửa phòng đóng chặt,

khẽ cười nói: “Không cần, mặc kệ bọn họ đi.”

“Điện hạ không sợ bọn họ…”

“Sợ cái gì?” Khánh Vương lạnh lùng hỏi ngược lại, sau đó lại

cười nói: “Bây giờ đã khác ngày xưa, ngươi còn sợ nàng dám gạt bản vương hay

sao?”

Gã thị vệ nhất thời nghẹn họng, thấy người trước mặt đã xoay

người bước ra ngoài, liền vội vàng đuổi theo, bỗng nghe hắn trầm giọng nói:

“Vào cung.”

Trong phòng chỉ có một ngọn đèn lưu ly tỏa ra những tia sáng

dìu dịu.

Dương Ngự thừa buột miệng nói: “Công chúa thật sự muốn liên

thủ với Khánh Vương sao?”

Lệnh Viên buồn bã cúi đầu: “Từ khi Thế Huyền làm cho Công

chúa Ninh An “chết’, tất cả mọi đường lui của ta đều đã bị chặn rồi. Ngoài thế

này ra, ta chẳng có bất cứ cách nào khác cả.”

Sắc mặt Dương Ngự thừa trở nên trắng bệch, dưới làn ánh sáng

u ám, vết thương trên mặt y lại càng trở nên đáng sợ hơn. Hoàng thượng chỉ nói

muốn Công chúa rời xa những sự phân tranh, còn biện pháp là do y nghĩ ra, là

chính y đã một tay đẩy nàng về phía Khánh Vương sao? Dương Ngự thừa đột nhiên

vén áo quỳ xuống: “Chuyện của Bắc Hán còn có ta và Tần Tướng quân, Công chúa

không cần phải nhúng tay vào!”

“Dương đại nhân…”

“Tiên hoàng… cũng không muốn Công chúa nhúng tay vào chuyện

này nữa!” Dương Ngự thừa cắn răng nói, đoạn dập mạnh đầu trước mặt Lệnh Viên.

Tiên hoàng… Lệnh Viên nhất thời chưa thể thích ứng với cách

xưng hô này, cứ cảm thấy như Thế Huyền còn sống…

Có lẽ y thật sự muốn nàng đi nhưng nếu nàng đi rồi, y cho

rằng kiếp này nàng có thể thanh thản hay sao? Cố kìm nén những giọt nước mắt,

nàng trầm giọng nói: “Chuyện này không cần phải bàn thêm nữa! Ngài cứ làm theo

lời ta, đi tìm Tần Tướng quân, đến lúc đó Khánh Vương sẽ phát binh chi viện cho

các vị.”

Dương Ngự thừa im lặng trong chốc lát, cuối cùng mới nói:

“Công chúa định…”

“Quét sạch bọn gian thần!” Đây chính là lý do tốt nhất để

xuất binh.

Bên ngoài, gió mưa lất phất, cửa phòng được mở ra, bóng dáng

Dương Ngự thừa hòa vào trong màn mưa, chợt lại nghe người sau lưng nói: “Chuyên

Dương phi… xin Dương đại nhân hãy bớt đau buồn.”

Bóng dáng đó dừng lại một chút, rồi giọng nói của Dương Ngự

thừa lại vang lên xen lẫn trong tiếng gió: “Có lẽ trong khoảnh khắc cuối cùng,

nó đã cảm thấy vui vẻ.”

Được rời đi cùng với người mình yêu, đó có lẽ là kết quả mà

tất cả nữ tử trong thiên hạ đều mong muốn. Khóe miệng Lệnh Viên bất giác nở một

nụ cười, Thế Huyền đến cuối cùng vẫn còn có một người thật lòng với y bầu bạn

cạnh bên, sau này dù có ở dưới Cửu tuyền cũng không đến nỗi quá cô độc.

Bóng người trong sân đã biến mất, Lệnh Viên vẫn ngẩn ngơ

đứng đó, một tay bám vào cây cột lạnh băng, bên tay dường như vẫn còn vang vọng

lời của Liêu Thái phi hôm đó: “Ngày sau liệu có ai tới đưa tiễn cô?” Nàng đã

từng nghĩ có thể sẽ là Doãn Duật, nhưng bây giờ xem ra nàng phải hâm mộ Dương

phi rồi. Ít nhất, tâm nguyện cuối cùng của nàng ta cũng đã được thỏa mãn.

Trận mưa kéo dài suốt cả đêm, đến buổi trưa hôm sau, bên

ngoài có thị nữ báo rằng Khánh Vương đã đến.

Lệnh Viên đứng dậy, cất bước đi ra ngoài đón. Khánh Vương

vẫn chưa thay bộ triều phục, vừa cười vừa rảo bước đi vào, nhìn thấy nàng bèn

nói: “Ta có tin tức tốt đây, phụ hoàng đã đồng ý cho ta xuất binh chi viện Tần

Tướng quân rồi.”

Lệnh Viên lòng thầm mừng rỡ, tuy biết rằng hắn có bản lĩnh

thuyết phục được Hoàng Đế Nam Việt nhưng nàng không ngờ lại nhanh đến vậy.

“Thế nào, không vui sao?” Hắn hơi cau mày hỏi.

Lệnh Viên vội lắc đầu: “Không phải, ta chỉ tò mò ngài rốt

cuộc đã nói gì với Hoàng thượng thôi?”

Hắn tự mình ngồi xuống, lại tự rót cho mình một chén trà

nhưng không trả lời câu hỏi của nàng, chỉ khẽ nói: “Nói gì cũng không quan

trọng. Lệnh Viên, nàng chỉ cần kết quả mà thôi.”

Toàn những lời bốn lạng gạt ngàn cân, Lệnh Viên biết hắn vẫn

có chuyện giấu giếm nàng. Nhưng đúng như hắn nói, điều nàng cần chẳng qua là

Hoàng đế Nam Việt đồng ý xuất binh, còn về nguyên nhân thì không hề quan trọng.

Một người một ngựa lao vọt qua giữa khu dân cư náo nhiệt,

dừng lại bên ngoài Ký An Vương phủ. Người tới vận một bộ đồ đen tuyền theo lối

cấm quân.

Rất nhanh, người đó đã lại từ trong vương phủ đi ra.

Ký An Vương gia chắp tay sau lưng đứng ngoài cửa thư phòng,

nhìn đăm đăm về phía cuối sân đến ngẩn ngơ. Ký An Vương phi lặng lẽ đi tới bên

cạnh ông, thấp giọng hỏi: “Trong cung cho người tới có chuyện gì sao?”

Sắc mặt Ký An Vương gia hết sức nặng nề, một lúc lâu sau,

ông mới nói: “Hoàng thượng đột nhiên muốn triệu Quân nhi về kinh.”

Ký An Vương phi không kìm được kêu “a” một tiếng, thấy người

trước mặt mím môi suốt một lúc lâu rồi mới lại lẩm bẩm: “Chẳng lẽ Hoàng thượng

đã phát giác điều gì rồi?”

“Sao có thể…” Ký An Vương phi kinh hãi đưa mắt nhìn ông, đôi

bàn tay bất giác run lên dữ dội.

Mùng Bảy tháng Ba, Doãn Duật bị triệu về kinh.

Ba ngày sau, Hoàng đế Nam Việt đột nhiên hạ chỉ, ban cháu

gái Dương Dĩnh của Thần phi cho Doãn Duật làm trắc phu nhân[1], gả

vào cửa cùng lúc với Anh Tịch. Anh Tịch vào cùng quỳ trước Đế cung suốt mấy

canh giờ, nói Công chúa Ninh An mới mất chưa đầy một năm, thị phải thủ tang

Công chúa, thề chết không thành thân. Hoàng đế Nam Việt niệm tình chủ tớ sâu

nặng, đồng ý với lời thỉnh cầu của Anh Tịch, lại hạ lệnh cho Dương Dĩnh và Thế

tử Hạ Hầu Quân chọn ngày thành thân.

[1] Vợ lẽ.

Chén trà trong tay Lệnh Viên rơi xuống “cạch” một tiếng, vỡ

tan tành khiến nàng giật mình tỉnh táo trở lại.

Khánh Vương giật nẩy mình, đưa mắt nhìn về phía nàng: “Sao

vậy?” Hắn đứng dậy, chạm tay vào khuôn mặt lạnh băng của nàng. “Ốm rồi sao? Sắc

mặt nàng khó coi quá!”

Lệnh Viên cố đè nén tâm trạng rối bời, lắc đầu nói: “Không

có gì.”

Khánh Vương khẽ cười nói: “Ả thị nữ của nàng cũng thật thú

vị, sẵn sàng kháng chỉ để không phải thành thân với người mình yêu nhằm được

thủ tang cho một người chết, mà người chết ấy… rõ ràng vẫn còn sống sờ sờ.

Chẳng lẽ thị không biết sao?” Mấy câu nói này của hắn rất nhẹ nhàng nhưng ý tứ

bên trong thì bộc lộ quá rõ.

Lệnh Viên ngoảnh mặt qua một bên, muốn né tránh ánh mắt nóng

bỏng của hắn. Hắn lại đưa tay kéo nàng lại, ôm chặt nàng vào lòng, đột nhiên

ghé tới sát cạnh nàng, khẽ cười nói: “Bao nhiêu người như vậy không ngờ lại đều

tin vào lời nàng, thiếu chút nữa đến cả ta cũng tin. Cái gì mà Anh Tịch, cái gì

mà Kiều Nhi, người trong lòng Hạ Hầu Quân hóa ra chính là nàng.”

Hắn cứ thế nhìn Lệnh Viên chằm chằm, như muốn khắc ghi khuôn

mặt trắng bệch của nàng vào trong đáy mắt. Bàn tay nóng bỏng của hắn dường như

càng lúc càng nóng bỏng hơn, khóe miệng nở nụ cười bỡn cợt. Lệnh Viên hiểu ra

không cần phải giấu giếm nữa, bởi vì hắn đã biết rồi. Nàng ngẩng mặt lên nhìn

hắn: “Ngài muốn thế nào?”

Hắn bật cười thành tiếng: “Ta vui, bởi vì nàng đã chủ động

tới tìm ta. Lệnh Viên, chuyện cũ ta không truy cứu nữa nhưng sau này, nàng chỉ

có thể là nữ nhân của ta thôi!” Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Lệnh

Viên, trong mỗi lời nói dường như đều đang tuyên cáo sự thắng lợi của hắn.

Lệnh Viên không sao cười nổi. Có nữ tử nào nghe tin người

mình yêu chuẩn bị lấy vợ mà còn cười được không? Nàng tựa hồ đã có thể hiểu

được câu nói của Tô Tố hôm ấy, nếu đổi lại là người khác, Lệnh Viên thà rằng

người đó là Anh Tịch. Có điều không ngờ nha đầu ngốc đó lại kháng chỉ!

“Nghĩ gì vậy?” Khánh Vương đưa tay nâng cằm nàng lên, chăm

chú nhìn nàng.

Lệnh Viên miễn cưỡng nở nụ cười: “Vậy ngài còn muốn gả Tĩnh

Công chúa cho y nữa không?”

Khánh Vương đột nhiên thu lại nụ cười trong đáy mắt, giây

lát sau đó mới lại nghe hắn nói: “Nàng hơi nhiều chuyện rồi đó.”

Chẳng phải là Lệnh Viên nhiều chuyện, nàng chỉ cảm thấy ngạc

nhiên khi Doãn Duật rõ ràng đã từ quan mà Hoàng đế Nam Việt lại đột nhiên triệu

y về kinh, còn ban hôn cho y … Tất cả những việc này đều có vẻ như là để giám

sát Doãn Duật.

Lệnh Viên thầm lo lắng, Ký An Vương gia đã không can dự vào

việc triều chính nhiều năm, Doãn Duật cũng đã từ quan, Hoàng đế Nam Việt rốt

cuộc muốn giám sát cái gì?

Nàng lại đưa mắt nhìn về phía Khánh Vương, liệu hắn có biết

không?

“Quân nhi, con không được đi!” Ký An Vương phi níu ống

tay áo Doãn Duật, dùng sức kéo y về phòng.

Doãn Duật căm phẫn nói: “Con phải đi nói với Hoàng thượng,

con và Anh Tịch tâm đầu ý hợp, kiếp này ngoài nàng ra con sẽ không lấy ai khác!

Nếu Hoàng thượng không chịu, con sẽ quỳ mãi trước Đế cung!”

Thấy Ký An Vương phi sắp không kéo được nữa, Doãn Duật chuẩn

bị chạy ra ngoài cửa, Ký An Vương gia đột nhiên xuất hiện trước mặt y. Doãn

Duật không khỏi ngẩn ngơ, thấy sắc mặt Ký An Vương gia hết sức nặng nề, ông

không ngăn cản y mà chỉ thấp giọng nói: “Vào đây, phụ thân có lời muốn nói với

con. Sau khi con nghe xong, nếu con muốn đi thì cứ việc đi, ta và mẹ con sẽ

không ngăn cản.”

“Vương gia…” Vương phi đưa tay kéo ống tay áo ông lại, trên

khuôn mặt tràn ngập vẻ âu lo.

Ký An Vương gia khẽ gật đầu nói với bà: “Bà ra ngoài trông

chừng đi.”

Vương phi cất bước ra ngoài, tiện tay đóng cửa phòng lại.

Doãn Duật trước giờ chưa từng thấy bọn họ tỏ ra nghiêm túc như vậy, bèn cất

bước đi theo Ký An Vương gia vào phòng trong. Bức rèm châu đung đưa qua lại một

hồi, người trước mặt đã dừng bước. Ông quay lưng về phía Doãn Duật suốt một lúc

lâu, rồi mới chậm rãi xoay người, hơi cau mày nói: “Người bên ngoài đều biết,

Thế tử của Ký An Vương phủ vừa ra đời không lâu đã mắc phải một cơn bệnh nặng…

Cũng chính năm đó, anh trai con đã hy sinh vì nước.”

“Phụ thân…” Doãn Duật bất giác bước lên phía trước một bước,

không hiểu tại sao đang yên đang lành phụ thân lại nhắc đến chuyện này với

mình.

Ký An Vương gia ngẩng đầu lên nhìn đăm đăm vào Doãn Duật,

cặp mắt già nua tràn ngập nỗi bi ai: “Thực ra, con trai nhỏ của ta đã qua đời

vì bệnh nặng trong buổi tối hôm đó rồi.”

Doãn Duật kinh ngạc trợn tròn mắt, buột miệng thốt lên: “Phụ

thân, người đang nói gì vậy?” Nếu Thế tử đã chết từ khi đó, vậy thì y là ai?

Ký An Vương gia lại cúi đầu xuống, cất giọng thê lương: “Anh

trai con không phải vì chặn giết con trai thứ của Lương Vương mà chết, nó chết

là vì cứu con! Quân Nhi, con là con trai của Lương Vương điện hạ! Là dòng máu

cuối cùng của Lương Vương phủ!”

Doãn Duật cảm thấy đầu óc nổ bùng một tiếng, người trước mặt

rõ ràng vẫn không ngừng mấp máy đôi môi nhưng dường như y chẳng còn nghe được

gì. Ký An Vương gia buồn bã nói: “Có lẽ Hoàng thượng đã phát giác điều gì, chưa

trở mặt với ta là vì còn chưa xác định rõ. Lần này lão ban hôn cho con chính là

để giám sát, nếu con kháng chỉ, chắc chắn sẽ càng khiến lão nghi ngờ hơn.”

Đầu óc trở nên vô cùng hỗn loạn, Doãn Duật lùi về phía sau

mấy bước, rồi mới lẩm bẩm nói: “Không thể nào, không thể nào. Con sao lại là

con trai của ông ta được, không phải phụ thân nói Lương Vương vì làm phản nên

mới bị tru diệt sao?”

Sắc mặt lạnh hẳn đi, Ký An Vương gia trầm giọng nói: “Thực

ra Lương Vương chưa từng làm phản!”

Loading...

Xem tiếp: Chương 65

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Nếu có một linh hồn yêu em

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 14


Tu Tiên Chi Phế Sài

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 168


Con Trai Chỉ Khóc Khi Thái Hành !

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 14